Nghe vậy, Hạ Lam Chương lập tức á khẩu không nói được lời nào nữa Đúng vậy, nếu không quyết liệt phản kích lại một lần thì bao giờ mới có thể chấm dứt chiến tranh Mọi hành động ở tiền tuyến đều rất quan trọng, nó liên quan đến tình hình của người dân thành phố Hoài Hải Nếu cứ tiếp tục trì hoãn thì cũng không thoát khỏi kết cục một mất một còn, vậy nên chi bằng dứt khoát liều mạng một lần, thắng thì tất nhiên là chuyện vui còn nếu thua thì cũng sẽ không hối tiếc Mạnh Hổ ở bên cạnh hoàn toàn không hề lo lắng tình hình có bao nhiêu khó khăn và cũng không quan tâm đến hậu quả thảm khốc khi thất bại Nghe xong lời nói của mọi người thì vẻ mặt đầy hào hứng, tay nắm chặt, nóng lòng muốn xuất phát ngay lập tức để chiếm lấy tàu của binh lính nước M Nhóm người bọn họ lại thảo luận chi tiết thêm một lần nữa, sau đó Yến Thiếu Ngu liền bắt đầu phân công nhiệm vụ Đầu tiên, lệnh cho bốn chiến sĩ mang theo hỏa lực cường đại để mai phục trên vách núi, sau đó sắp xếp sáu người đến tiếp ứng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chỉ cần binh lính nước M xuất hiện thì sẽ lập tức bắn pháo và cố gắng giải quyết một đợt truy binh trước khi rời đi Tiếp theo là cắt lấy dây leo bên vách núi rồi nối chặt từng đoạn vào nhau, sau đó buộc vào bên cạnh hang động Trước đó sẽ bố trí lối thoát, để đảm bảo an toàn, Yến Thiếu Ngu còn tự mình xuống, anh trượt theo dây leo xuống đáy vách núi Sau khi xác định mọi thứ đã ổn định, trung đội 168 sẽ lập tức bắt đầu phát động phản công Tất nhiên Yến Thiếu Ngu sẽ sắp xếp bản thân ở vị trí nguy hiểm nhất, là một trong bốn chiến sĩ tấn công bằng hỏa lực cường đại trên vách núi, ngoài anh ra còn có Mạnh Hổ và hai chiến sĩ khác có khả năng bắn súng rất chuẩn xác Còn Cố Nguyệt Hoài thì bị Yến Thiếu Ngu lấy danh nghĩa quân lệnh sắp xếp ở phía hậu phương Cố Nguyệt Hoài đứng dưới đáy vách núi nhìn bóng dáng các chiến sĩ dần dần biến mất, cô mím môi lại Hạ Lam Chương và những chiến sĩ mới hồi phục có nhiệm vụ ở lại nhằm để bảo toàn lực lượng Họ tiếp tục buộc dây leo xuống đáy vách núi, sau đó chờ đợi trận chiến trên vách núi kết thúc, rõ ràng đây là một quá trình dài và khiến người ta không khỏi lo lắng Hạ Lam Chương nhìn Cố Nguyệt Hoài đứng ngẩn ngơ ở cửa hang, cậu ấy kìm nén cảm giác chua xót trong lòng rồi nhẹ nhàng an ủi: “Đừng lo lắng, trung đội trưởng rất giỏi, anh ấy nhất định sẽ bình an trở về và chúng ta đều có thể an toàn rời khỏi Lăng Xuyên Nham.”
Cố Nguyệt Hoài chớp mắt, gật đầu nói: “Đúng vậy, chúng ta nhất định có thể an toàn rời khỏi Lăng Xuyên Nham Khi trở về thì nhớ tìm người yêu đi, đừng để ngày nào anh trai cậu cũng phải lo lắng, khi đến đây anh ấy còn lẩm bẩm mãi.”
Hạ Lam Chương siết chặt tay, gương mặt cứng ngắc nhưng vẫn cố nở nụ cười, đáp lại: “Được.”
Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn các chiến sĩ đang bận rộn, bây giờ bọn họ phải buộc thêm một sợi dây leo chỉ để lúc rời đi có thể cứu thêm một mạng người Cô mím môi, không dừng lại nữa mà leo lên theo dây leo Yến Thiếu Ngu đã đặt mình vào vị trí nguy hiểm nhất, cô không thể bỏ mặc anh, năng lượng chữa lành của cô khi ở trong rừng thì gần như là tuyệt đối Nếu có cô ở đó, ít nhất còn có thể bảo vệ tính mạng của họ, để họ không còn phải lo lắng gì nữa Khi Cố Nguyệt Hoài leo được vài mét thì phía dưới truyền đến tiếng kêu của Hạ Lam Chương: “Đồng chí Cố Cô không thể lên đó!”
Cô không để ý, cũng không dừng lại mà ngược lại còn tăng tốc hơn Gương mặt Hạ Lam Chương tái nhợt, cậu ấy không đuổi theo [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bởi vì quân lệnh như núi, một khi trung đội trưởng đã giao nhiệm vụ ở lại, cậu ấy không thể tùy tiện rời đi, hơn nữa sức khỏe của cậu ấy cũng không thể thích ứng với trận chiến quá dài được Những người khác cũng nghe thấy tiếng của Hạ Lam Chương đều ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài dần biến mất trong mây mù, tất cả đều tỏ ra kinh ngạc, im lặng một lúc, có người lẩm bẩm: “Quân y Cố thật sự yêu trung đội trưởng của chúng ta.”
Bọn họ đều hiểu rõ tình cảnh nguy hiểm của các đồng đội trên vách núi, chắc chắn quân y Cố cũng biết nhưng cô vẫn quyết tâm lên đó Cô thật sự đã ôm lấy ý định cùng sống chết với trung đội trưởng, một người phụ nữ như thế, quả thật không thua gì đàn ông Những chiến sĩ ở lại đều tỏ ra ngưỡng mộ và kính trọng, ngưỡng mộ Yến Thiếu Ngu có một người vợ như thế và cũng kính trọng một người phụ nữ sẵn sàng chia sẻ gian khổ cùng chồng của mình, cô không sợ phải chiến đấu mà sẵn sàng cống hiến vì đất nước, vì nhân dân “Hy vọng trung đội trưởng và quân y Cố đều an toàn trở về, trung đội 168 của chúng ta không thiếu một ai!”
“Chắc chắn sẽ như vậy Quân y Cố có y thuật rất cao siêu, dù chỉ còn một hơi thở, nhất định cô ấy cũng có thể cứu sống được!”
“Đợi chúng ta trở về từ Lăng Xuyên Nham, mỗi người đều có quân công thì đều có thể thăng chức Đến lúc đó lấy tiền trợ cấp và phần thưởng của quân đội để cưới một người vợ xinh đẹp như quân y Cố, rồi sinh một đứa con thì đời này xem như đáng giá rồi!”
“...”
Tiếng bàn luận sôi nổi Đến khi lời nói vừa dứt, tất cả các chiến sĩ đều trở nên hào hứng, ngay cả tốc độ làm việc cũng nhanh nhẹn hơn Hạ Lam Chương cúi đầu xuống, không nói gì, động tác trên tay cũng không ngừng Thể chất của Cố Nguyệt Hoài rất tốt, dù leo dây leo không có điểm tựa nhưng cũng không cảm thấy mệt mỏi Không biết đã qua bao lâu, cô đã thuận lợi leo đến đỉnh vách núi, mắt nhìn xung quanh một lượt rồi nhanh chóng xác định được vị trí của Yến Thiếu Ngu và ba người kia nhờ vào thông tin từ cây cối Bọn họ ẩn nấp rất kỹ, dường như luôn chú ý đến trong rừng nên cũng không phát hiện ra cô Mắt Cố Nguyệt Hoài sáng lên, cô không lên tiếng mà tìm một hướng không có người, sau đó lặng lẽ rời đi Cô không thể để lộ ra năng lực của mình nên không thể xuất hiện trước mặt mọi người Mà chỉ có thể ẩn mình và hỗ trợ một cách âm thầm, hy vọng khi thông tin của Vương Hâm được truyền ra ngoài thì binh lính nước M sẽ đồng loạt kéo đến Cố Nguyệt Hoài dừng lại ở một nơi không xa nhưng cũng không gần vị trí của Yến Thiếu Ngu và ba người kia, sau đó chú ý kỹ động tĩnh xung quanh Mai phục là một công việc rất mệt mỏi, cả về thể chất lẫn tinh thần đều phải căng thẳng Vì năng lượng chữa lành của cô có thể giao tiếp với cây cối nên tất nhiên rất thích hợp để làm một trạm gác, có thể dễ dàng nắm bắt động tĩnh xung quanh Thời gian trôi qua từng giây từng phút nhưng ước chừng đã hai tiếng vẫn không có chút động tĩnh nào Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt lại, liên tục truyền năng lượng chữa lành của mình ra xa Khoảng cách ngày càng xa thì bỗng nhiên, cô mở mắt, trên gương mặt đầy vẻ kinh ngạc Ngay sau đó, một tiếng nổ vang lên từ trong rừng Âm thanh này rất lớn, gần như làm rung chuyển cả nửa ngọn núi, cũng khiến Yến Thiếu Ngu và ba người đang ẩn nấp đứng thẳng lên Bốn người đều tỏ vẻ rất kinh ngạc, tất cả đều nhìn về hướng tiếng nổ Đôi mắt đào hoa của Yến Thiếu Ngu lóe sáng, trong mắt đầy vẻ sắc bén, mặt anh tối sầm lại rồi giơ tay lên, ngón trỏ và ngón cái chạm nhau thổi một tiếng còi Mạnh Hổ và mấy người kia liền nhanh chóng chạy đến chỗ anh “Trung đội trưởng Vừa rồi là tiếng động của lựu đạn?” Miệng Mạnh Hổ khô khốc, ngơ ngác nhìn vào rừng Tiếng động lớn như vậy, là bao nhiêu lựu đạn nổ cùng lúc chứ Chỉ sợ cả khu rừng đều bị san bằng cả rồi Lại có người ngập ngừng hỏi: “Trung đội trưởng, chẳng lẽ không cần chúng ta ra tay, bọn giặc ngoại bang nước M đã tự nổ chết mình Bọn chúng nội chiến sao Vậy tiếp theo chúng ta làm gì Có nên qua đó xem không?”
Mặt mày Yến Thiếu Ngu trông rất khó coi, nhìn đám mây hình nấm lửa bốc lên, giọng điệu lạnh lùng như bật ra từ kẽ răng: “Không phải nội chiến, là Vương Hâm.”