Gương mặt của Mạnh Hổ đột nhiên biến sắc, hốc mắt đỏ hoe, lập tức xoay người chạy về phía đó “Đứng lại!” Yến Thiếu Ngu thấp giọng quát, Mạnh Hổ dừng chân ngay tại chỗ, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt lấm lem, anh ấy quay lại với giọng nói nghẹn ngào: “Trung đội trưởng, tôi biết rồi, tôi biết anh ấy không phản bội chúng ta!”
Yến Thiếu Ngu nhắm mắt lại, trong lòng cảm thấy rất áp lực Đúng vậy, anh nên sớm nghĩ tới điều đó, nếu thật sự phản bội, sao lại chỉ lấy đi hai ba lô tiếp tế mà không ném hết xuống vách đá Anh ấy chưa bao giờ có ý định phản bội, ngay từ đầu, mục đích của anh ấy là tiêu diệt lẫn nhau cùng với bọn giặc ngoại bang nước M và dùng chính thân xác của mình để ra con mở đường máu cho những đồng đội còn lại của trung đội 168 Từ ban đầu, tất cả mọi thứ cũng chỉ để lấy lòng tin Khi hai tiểu đội lính của nước M biến mất, đã phá hỏng kế hoạch ban đầu của anh ấy nhưng may mắn là đã đưa được Mạnh Hổ trở về Anh ấy biết rõ, nếu để Mạnh Hổ đi cùng thì không tránh khỏi cảnh cả hai sẽ hy sinh Vậy mà cuối cùng, anh ấy đã không nói cho ai biết, thà rằng bị mang tiếng là kẻ đào ngũ thậm chí là kẻ phản bội nhưng anh ấy vẫn kiên quyết ra đi Yến Thiếu Ngu nắm chặt khẩu súng máy trong tay, hít sâu một hơi: “Mạnh Hổ, đi, bảo mọi người mang theo vũ khí!”
Nước mắt Mạnh Hổ giàn giụa, ngẩng cao cổ rồi gào thét: “Rõ!”
Gân xanh trên cổ nổi lên, trông có phần dữ tợn nhưng ý chí chiến đấu và sự hận thù trong mắt lại sục sôi Điều duy nhất anh ấy muốn làm ngay bây giờ là giết thêm vài tên giặc ngoại bang, để không phụ sự hy sinh anh dũng của Vương Hâm Vương Hâm là liệt sĩ, là anh hùng đơn độc đã anh dũng hy sinh của trung đội 168 Mạnh Hổ nhanh chóng chạy tới bên vách đã, bám vào dây leo trèo xuống Anh ấy biết rất rõ mục đích của trung đội trưởng khi sắp đặt chuyện này, đó là tạm thời thay đổi kế hoạch, tất cả mọi người của trung đội 168 sẽ ra tay quét sạch lính của nước M còn lại, được bao nhiêu thì hay bấy nhiêu Vương Hâm không thể hy sinh vô ích, anh ấy đã mở đường cho bọn họ vậy nên bọn họ không thể bỏ cuộc Lông mày Yến Thiếu Ngu nhíu lại, cả người toát ra khí thế sắc bén Cái chết của Vương Hâm, chắc chắn đã châm ngòi cho dòng máu cuồng bạo của anh một lần nữa, nếu không thể giết thêm vài người nước M trước khi rời đi, anh sẽ không cam lòng Ở phía bên kia, Cố Nguyệt Hoài cũng nhận thấy cảm xúc dao động của nhóm người Yến Thiếu Ngu, cô cũng thấy có một người chạy về phía vách, dường như muốn gọi người Rõ ràng kế hoạch ban đầu đã được hủy bỏ, Yến Thiếu Ngu đã chuẩn bị phản kích và trở thành một kẻ săn lùng Cô cắn môi, quay đầu nhìn về phía vụ nổ, không còn do dự nữa, mà dựa vào cảm giác không bị cản trở bởi chướng ngại vật rồi chạy về phía đó Dù cây cỏ không thể truyền tải thông tin chính xác cho cô nhưng năng lượng chữa lành vừa được lan rộng đã giúp cô cảm nhận được có bảy tám chục người tụ tập ở đó, số lượng lớn như vậy thì chỉ có thể là lính của nước M Nhưng chúng thường xuyên chia thành nhiều nhóm, từng nhóm sẽ hoạt động riêng lẻ Mà hiện tại lại đột nhiên tập trung lại thành hai trung đội, rõ ràng là không bình thường, cô còn chưa kịp thắc mắc thì đột nhiên đã nổ tung Trong khoảnh khắc đó, cảm giác của cỏ cây cũng hoàn toàn tan biến, có lẽ đã bị sóng xung kích của vụ nổ phá hủy Không cần phải suy nghĩ gì nhiều, cô cũng hiểu rõ, đó là Vương Hâm Trung đội 168 không thiếu một ai, mà chỉ có người bị coi như “đào ngũ” là Vương Hâm thì lại không có mặt Anh ấy mang theo một số ba lô tiếp tế của lính nước M, có lẽ là để lấy được sự tin tưởng của chúng Tiếp đó sẽ tiện thể dùng địa chỉ ẩn náu của trung đội 168 làm mồi nhử, rồi tập trung lực lượng của nước M lại, sau đó kích nổ quả bom đã được giấu sẵn Những chiếc lá trên cây cỏ đều đã ướt mưa, Cố Nguyệt Hoài chạy như bay, ống quần ướt đẫm nhưng cô không dám dừng lại, chỉ muốn nhanh và thật nhanh hơn nữa Khi tìm được Vương Hâm, nếu anh ấy vẫn còn một hơi thở thì cô có thể cứu anh ấy Dù trong vụ nổ lớn như vậy, sẽ khó mà để lại được một thi thể nguyên vẹn nhưng cô vẫn không muốn bỏ qua cơ hội mong manh này Vương Hâm là anh hùng, không đáng phải chết một cách như vậy trên Lăng Xuyên Nham, anh ấy cần được trao chiến công xứng đáng, chứ không phải để quân đội đưa bảng ghi công hạng nhất đến tận nhà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Người đã chết, thì những danh hiệu này còn tác dụng gì nữa Tốc độ di chuyển của Cố Nguyệt Hoài rất nhanh, khoảng mười phút sau, cuối cùng cô cũng đến được nơi xảy ra vụ nổ, nơi này cách vách đá khá xa Trước khi chết, Vương Hâm vẫn cố gắng dẫn địch đi thật xa, anh ấy sợ rằng bom sẽ ảnh hưởng đến đồng đội của mình Khi vừa đến gần, đã có một luồng nhiệt chưa kịp nguội ập vào mặt Cố Nguyệt Hoài nhìn những thi thể đen kịt và tan hoang trên mặt đất, toàn thân lạnh ngắt, những xác chết này đều mặc quân phục của lính nước M, đáng tiếc là thi thể mỗi nơi một mảnh, phần lớn không còn nguyên vẹn Cây cối xung quanh đều bị gãy đổ, trông rất ngổn ngang, thậm chí còn có cây đè lên thi thể Cô không dám chần chừ mà tìm kiếm Vương Hâm trong đống xác chết trên mặt đất Quân phục của nước Z có màu xanh lá cây đậm, cô còn nhớ anh ấy mặc áo lót trắng, hoàn toàn khác biệt với lính nước M Sau khi đi một vòng, cô đã nhanh chóng nhìn thấy một bóng người nằm sấp trên mặt đất Thân hình anh ấy rất gầy, quân phục xanh lá cây trên người rách nát và bẩn thỉu, đang nằm im bất động Ngay khi nhìn thấy Vương Hâm, cổ họng Cố Nguyệt Hoài đã nghẹn lại bởi vì cơ thể của anh ấy cũng không còn nguyên vẹn Người nằm sấp trên mặt đất bị mất một cánh tay, hai chân cũng không còn, trông như một người tàn phế Cô nhanh chóng đè nén cảm xúc mà chạy tới lật anh ấy lại, khi nhìn thấy mặt Vương Hâm, nỗi buồn không kìm được mà dâng lên Anh ấy nhắm mắt và đã ngừng thở nhưng khóe miệng lại cong lên một đường cong vui vẻ Nếu để người khác chứng kiến dáng vẻ này, chắc chắn sẽ cảm thấy rất kỳ quái nhưng trong mắt Cố Nguyệt Hoài, cô hiểu rằng dù Vương Hâm có chết cũng không hối tiếc vì có thể dọn đường cho đồng đội, thậm chí anh ấy còn cảm thấy rất mãn nguyện [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài nghiến chặt răng, đặt tay lên ngực Vương Hâm đã không còn chuyển động Đáng tiếc, ngay sau khi năng lượng chữa lành chạm vào cơ thể của anh ấy thì liền tan biến, như thể không tìm được cội nguồn mà chỉ mơ hồ tìm kiếm Cô nắm chặt tay, các đốt ngón tay trắng bệch, sau đó nhắm mắt lại Vẫn là đến muộn rồi Lúc này, Cố Nguyệt Hoài nhận được thông tin từ cây cỏ, có một đội người đang gấp rút tiến đến với tốc độ rất nhanh Cô thu lại cảm xúc khi nãy, đặt thi thể Vương Hâm xuống, rồi nhanh chóng ẩn mình trong bụi cỏ Một lát sau, có một đội quân của nước M mang súng đến đây, hiển nhiên là bị tiếng nổ thu hút Cố Nguyệt Hoài nhìn chúng với ánh mắt lạnh lùng, bàn tay mảnh mai nhẹ nhàng vuốt ve dây leo dưới chân nhưng chưa kịp động thủ, một loạt tiếng súng máy đã vang lên Ngay sau đó, ngực của đội quân nước M đã nở hoa máu, bị bắn thành cái rây Cô khẽ thở phào, là Yến Thiếu Ngu, bọn họ đã đến đây rồi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Binh lính nước M có kinh nghiệm chiến đấu rất sâu rộng và thủ đoạn cũng vô cùng tàn nhẫn Khi người phía trước bị bắn chết, lính phía sau liền dùng xác đồng đội làm lá chắn, nhanh chóng rút lui Tuy nhiên, khu vực bị nổ này quá trống trải, nhóm Yến Thiếu Ngu lại ập đến với hỏa lực rất mạnh, gần như bắn xuyên qua các binh lính Máu phun tung tóe, một cảnh tượng kinh hoàng đẫm máu Không lâu sau, đội quân nước M này đã bị tiêu diệt hoàn toàn Bàn tay của Yến Thiếu Ngu cầm khẩu súng máy, sải bước tiến thẳng đến trung tâm vụ nổ Nét mặt của anh rất lạnh lùng, ánh mắt nguy hiểm, tuy khuôn mặt gầy guộc đã mất đi thần sắc khi xưa nhưng khí thế sắc bén quanh thân lại khiến người khác phải rùng mình Anh bước qua đống xác chết, rồi đi thẳng cho đến khi thấy một thi thể không nguyên vẹn mới dừng lại Yến Thiếu Ngu sững sờ, lặng lẽ nhìn thi thể một lúc, sau đó, anh bước lên trước một bước, rồi giơ tay phải lên chào theo nghi thức quân đội.