Yến Thiếu Ngu mím chặt môi, cúi đầu nhìn biểu cảm của cô, rồi đặt lên trán cô một nụ hôn: “Ở đây đợi anh.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, khẽ “ừm” một tiếng, sau đó nhìn Yến Thiếu Ngu bước ra khỏi bụi cỏ, rút khẩu súng lục bên hông rồi bắn vào ngực từng xác chết Sau khi làm xong, anh vừa định quay lại chỗ Cố Nguyệt Hoài thì nghe thấy tiếng bước chân dồn dập từ xa Cố Nguyệt Hoài ngước mắt nhìn một cái, đi đến bên cạnh Yến Thiếu Ngu: “Là nhóm người Mạnh Hổ.”
Hai người đang đứng giữa đống xác chết đẫm máu, khi nhìn vào cảnh tượng này cũng không tránh khỏi có chút kinh hoàng Khi Mạnh Hổ, Hạ Lam Chương và các chiến sĩ của trung đội 168 đến nơi, nhìn thấy cảnh tượng như vậy, lại thấy xác chết của binh lính nước M nằm la liệt khiến bọn họ vô cùng hoảng loạn Hạ Lam Chương thở phào khi thấy Cố Nguyệt Hoài an toàn, may mà cô không sao “Trung đội trưởng Quân y Cố Đây, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” Gương mặt của Mạnh Hổ tái nhợt, hỏi Yến Thiếu Ngu điềm tĩnh nói với giọng điệu không chút ngập ngừng: “Như các cậu thấy, Vương Hâm đã dẫn dụ mồi nổ để đánh tan hai trung đội quân địch, tôi đến đây để dọn xác cho anh ấy thì gặp thêm một số binh lính nước M vì tiếng nổ mà tới nên tiện tay giải quyết luôn.”
Bởi vì anh luôn hành động nhanh gọn nên lời nói này cũng không làm ai nghi ngờ Các chiến sĩ của trung đội 168 vô cùng kinh ngạc, bất kể là chuyện của Vương Hâm hay việc Yến Thiếu Ngu đơn độc chiến đấu, hạ gục hàng chục người, đều là những chiến công đáng ghi vào sử sách Lần này trung đội 168 thực sự đã lập được công lớn rồi Yến Thiếu Ngu cũng không cho người khác có cơ hội hỏi thêm gì nhiều, anh dứt khoát ra lệnh: “Mạnh Hổ, cậu và Hạ Lam Chương đi thu xếp thi thể của Vương Hâm, đội hai và đội bốn canh gác xung quanh Những người còn lại nghỉ ngơi tại chỗ, dọn dẹp chiến trường.”
“Rõ!” Mọi người đồng thanh đáp lại, sau đó bắt đầu bận rộn Mắt của Mạnh Hổ đỏ hoe, dưới sự dẫn dắt của Yến Thiếu Ngu mà đi đến bên thi thể của Vương Hâm Khi nhìn thấy thi thể không hoàn chỉnh của anh ấy, Mạnh Hổ đau đớn tột cùng, nghẹn ngào không thốt ra được câu nào Hạ Lam Chương cũng im lặng, đôi mắt đỏ hoe Trên chiến trường, không có cơ hội để họ khóc lóc và buồn bã Thậm chí khi hỏa lực của địch quá mạnh, còn phải dùng xác của đồng đội làm chiến hào để ngăn đạn và thuốc nổ Nhưng họ đều là tân binh, kể từ khi gia nhập trung đội 168 dưới sự lãnh đạo của Yến Thiếu Ngu thì rất ít khi có thương vong Còn Vương Hâm là người duy nhất chết thảm như vậy, anh ấy có tinh thần hy sinh cao cả nên xứng đáng để họ phải rơi lệ Hai người cũng chào thi thể Vương Hâm một cái, sau đó Mạnh Hổ lại cởi bộ quân phục nguyên vẹn của mình rồi thay cho Vương Hâm Tiếp đó còn dùng cành cây làm tứ chi bị đứt, nhét lá cây vào ống quần để lấp đầy Yến Thiếu Ngu không làm phiền họ mà đi sang một bên cùng với Cố Nguyệt Hoài Cô im lặng một lúc, rồi nói: “Xin lỗi, em không cứu được Vương Hâm.”
Yến Thiếu Ngu nhíu mày nhìn Cố Nguyệt Hoài, nhìn vẻ mặt hơi u sầu của cô, anh cũng biết rằng tiếng khóc của Mạnh Hổ vừa rồi đã ảnh hưởng đến cô Anh thở dài khẽ đến mức không ai nhận ra, giọng nói nghiêm túc: “Việc này không liên quan gì đến em, đó là lựa chọn của Vương Hâm Là một người lính, chết trên chiến trường với mã cốt bọc xác* là kết cục cuối cùng Em chỉ là quân y, không phải thần tiên.”
*Mã cốt bọc xác:là câu thành ngữ Trung Quốc chỉ một người lính sẵn sàng hy sinh trên chiến trường và chết như một anh hùng Cuối cùng được bọc xác bằng da ngựa để mang về quê hương Cố Nguyệt Hoài mím môi, không tiếp tục chủ đề này nữa mà nói: “Tiếp theo phải làm gì đây Rốt cuộc Lăng Xuyên Nham có bao nhiêu binh lính nước M Chúng ta cứ tiếp tục đánh trực diện hay làm theo kế hoạch ban đầu vậy?”
Yến Thiếu Ngu trầm ngâm một lúc, lắc đầu: “Tuy số binh lính nước M ở Lăng Xuyên Nham không ít nhưng ước tính sơ bộ chỉ khoảng hai trăm người, hôm nay đã chết một phần lớn rồi Nếu trong thời gian này không có quân tiếp viện thì với sức mạnh hiện tại của chúng ta, hoàn toàn có thể chiến đấu trực diện Sau đó rời khỏi Lăng Xuyên Nham rồi bao vây quân nước M từ phía sau.”
Anh nói với giọng điệu trầm thấp: “Trận chiến phía trước vẫn chưa kết thúc, chúng ta cần phải quay lại.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Vậy thì quay lại chiến đấu, anh hãy phân công họ, em sẽ đi cùng anh.”
Yến Thiếu Ngu hiểu ý của Cố Nguyệt Hoài, có cô ở đây, dù ở Lăng Xuyên Nham có quân tướng hùng mạnh của nước M thì cũng khó mà thoát Cô thực sự có khả năng dẫn dắt trung đội 168 đột phá rời đi Tuy nhiên, anh không muốn Cố Nguyệt Hoài lộ diện quá nhiều Năng lực này thực sự rất mạnh nhưng càng mạnh thì càng dễ bị nhòm ngó Nếu bị kẻ có dã tâm phát hiện, hậu quả sẽ vô cùng đáng sợ Cố Nguyệt Hoài nhìn Yến Thiếu Ngu đang im lặng, mím môi nói: “Anh đã giữ chuyện nhà họ Yến trong lòng rất nhiều năm và luôn phải giải quyết chúng một mình Chỉ khi đạt được chiến công thì mới có thể trở về Thủ đô một cách vẻ vang được Em đến tiền tuyến là để giúp anh.”
Ngừng lại một chút, Cố Nguyệt Hoài nói tiếp: “Hơn nữa, em có được năng lực này, thực ra cũng là nhờ anh.”
Nghe vậy, Yến Thiếu Ngu hơi ngạc nhiên, vẻ mặt như không hiểu [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài không giấu nữa, khẽ nói: “Ngọc bội.”
Yến Thiếu Ngu cảm thấy rất sốc, trong mắt hiện lên một tia dao động, một lúc sau, chân mày anh giãn ra: “Hóa ra là vậy.”
Nhìn vẻ mặt hiểu rõ của anh, Cố Nguyệt Hoài chớp mắt: “Hối hận không?”
Yến Thiếu Ngu ngẩn người, nghi hoặc hỏi: “Hối hận gì?”
“Hối hận vì đã đưa ngọc bội cho em.” Cố Nguyệt Hoài cười, năng lượng chữa lành rất mạnh Mặc dù là do kết hợp với không gian Sumeru của cô mới sinh ra năng lực này nhưng cũng là do Yến Thiếu Ngu ban tặng Ban đầu Yến Thiếu Ngu kinh ngạc, sau đó lại bật cười, khẽ gõ lên trán cô: “Em nghĩ gì thế Ngọc bội đó là vật gia truyền của nhà họ Yến, vốn để lại cho con dâu trưởng, từ đời này sang đời khác chưa từng thay đổi.”
“Nếu em có thể nhận được năng lực từ nó, điều đó cho thấy ngọc bội có duyên với em, em chính là con dâu định mệnh của nhà họ Yến Vậy thì tại sao anh phải hối hận Chẳng lẽ anh sẽ nhòm ngó khả năng của em à [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Em nghĩ anh thiển cận quá rồi.”
“Huống chi, ở tiền tuyến, anh luôn lo lắng cho sự an nguy của em Khi em có năng lực này, anh rất yên tâm.”
Từng câu nói của Yến Thiếu Ngu đều chứa đầy sự chân thành, khi nói đến câu cuối cùng, anh nâng đôi tay to lớn lên đầu cô mà nhẹ nhàng vỗ về, làm động tác an ủi Anh mỉm cười nhẹ, khi biết được nguồn gốc của năng lực đó, anh lại càng yên tâm hơn Mắt của Cố Nguyệt Hoài cong cong, cười rạng rỡ: “Vậy đi thôi, nhanh chóng giải quyết xong chuyện tiền tuyến thì có thể về tổ chức đám cưới sớm rồi.”
Yến Thiếu Ngu bật cười, gật đầu: “Được!”
Sau khi các chiến sĩ của trung đội 168 dọn dẹp chiến trường, Yến Thiếu Ngu ra lệnh cho họ chia thành từng nhóm năm người, mỗi nhóm đảm nhiệm một trọng điểm hỏa lực và mai phục trong các bụi cỏ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khi gặp phải quân địch nước M thì lập tức khai hỏa tấn công Số vũ khí và đạn dược mới thu thập được đủ để hỗ trợ họ Anh và Cố Nguyệt Hoài cùng nhau luồn lách trong rừng, quét sạch kẻ thù còn lại Lần này, có Cố Nguyệt Hoài nên vai trò của thợ săn và con mồi đã thay đổi Trên suốt đường đi thì bọn họ gặp phải năm tiểu đội của nước M, sau khi tiêu diệt hết thì tiếp tục tiến về phía trước Cặp vợ chồng di chuyển rất nhanh, đến chiều tối, họ đã đến trại đóng quân tạm thời của nước M ở Lăng Xuyên Nham Rõ ràng nơi này “sang trọng” hơn nhiều so với các hang đá dưới vách núi, thậm chí còn có hai chiếc xe quân sự Trong trại, người đi lại tấp nập, phần lớn là nhân viên nấu ăn mang thực phẩm, ngoài ra cũng có lính gác tuần tra.