Hạ Lam Chương dẫn Cố Nguyệt Hoài đến nhà hàng quốc doanh Hai người ngồi xuống, Hạ Lam Chương nhìn qua thực đơn, gọi hai bát mì, một bát có giá tám xu và hai ba phiếu lương thực, cậu ấy còn gọi thêm mấy miếng thịt nướng, coi như ăn ngoài một bữa Thời buổi này, có thể đến nhà hàng quốc doanh ăn một bữa cũng là một chuyện lớn đáng để khoe khoang suốt một hai tháng, nhưng đối với “con nhà giàu” như Hạ Lam Chương thì lại là chuyện bình thường mà thôi Chẳng mấy chốc mì đã lên Hai người xa lạ không quen biết ngồi cùng một bàn ăn mì, bầu không khí khá ngượng ngùng Hạ Lam Chương gãi đầu, cũng thấy hơi hối hận, một lúc lâu sau mới rặn ra được một câu: “Cái… Cái này, cô ăn nhiều vào.”
Cố Nguyệt Hoài thấy Hạ Lam Chương luống cuống chân tay, không khỏi buồn cười: “Tôi tên Cố Nguyệt Hoài, cậu tên gì?”
Hạ Lam Chương buông đũa xuống, ngồi nghiêm chỉnh: “Tôi… Tôi tên Hạ Lam Chương.”
“Hạ… Lam… Chương…” Cố Nguyệt Hoài bỗng giật mình, vì cô cảm thấy cái tên này nghe rất quen tai, như thể kiếp trước đã từng nghe qua rồi vậy, nhưng nhìn kỹ bộ dạng của Hạ Lam Chương thì lại thấy rất xa lạ Cô chắc chắn kiếp trước mình chưa từng gặp Hạ Lam Chương, nhưng cụ thể nghe qua cái tên này ở đâu thì cô không nhớ ra Khi Hạ Lam Chương nghe thấy giọng nói mát ruột mát gan như tiếng nước rỉ bên tai này, cậu ấy không biết tại sao tai mình lại nóng lên, cũng không phải trước kia chưa từng có ai gọi tên cậu ấy, nhưng khi nghe một cô gái trẻ xa lạ gọi như vậy, cậu ấy vẫn không hiểu sao mình lại thấy ngại Mùi vị món ăn do đầu bếp nhà hàng quốc doanh nấu kể ra cũng bình thường Cố Nguyệt Hoài chỉ ăn mì, không có ăn đĩa thịt, để người khác mời mình đã ngại lắm rồi, tự nhiên cảm thấy gắp thịt lên ăn nữa thì không hay lắm, hơn nữa cô đang giảm cân, tốt nhất không nên đụng vào mấy món dầu mỡ thế này Hạ Lam Chương liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, cô đang cắm đầu ăn mì, từ góc nhìn của cậu ấy chỉ có thể nhìn thấy hàng lông mi của cô dày như phiến quạt, và trước ngực cô… E hèm, Hạ Lam Chương lập tức nhìn đi chỗ khác Cậu ấy nhắm mắt lại, thầm quở trách bản thân, đôi mắt này tuyệt đối không thể nhìn lung tung [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Sao… Sao cô không ăn thịt đi?” Hạ Lam Chương nhìn Cố Nguyệt Hoài lẳng lặng ăn mì, không thèm nhìn sang đĩa thịt nướng Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Tôi không thích ăn thịt, cảm ơn cậu.”
Hạ Lam Chương đứng hình, thật sự có người không thích ăn thịt sao Cậu ấy khẽ động lòng, biết cô không muốn nhận không từ người khác quá nhiều, nghĩ đến đây, lòng Hạ Lam Chương không khỏi dâng trào nỗi xúc động, người đời trọng lợi ích, ngay cả người nhà cũng không ngoại lệ, nhưng không ngờ lại có người phẩm hạnh cao thượng như vậy Ăn mì xong, Cố Nguyệt Hoài định quay lại chợ đen ngồi thêm một chút Hạ Lam Chương quá lương thiện, vậy mà cô lại đi nghĩ oan cho người ta là kẻ tiêu tiền như nước Hơn nữa, cái tên này thật sự rất quen tai, cô phải nghĩ kỹ xem có nên quen thân với cậu ấy hay không Hai người rời khỏi nhà hàng quốc doanh, thấy Cố Nguyệt Hoài phải đi, Hạ Lam Chương vội nói: “Chờ một chút, ờm thì… Lần trước, tôi thấy cô bán ớt, giờ cô còn bán không Tôi muốn mua một ít.”
Ớt - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Nguyệt Hoài hiểu rõ, khi để cậu ấy nhìn vào vàng trong giỏ lần trước, bên trong có không ít ớt Cô lắc đầu, thành thật nói: “Không có ớt, chỉ có ít táo, trứng gà, lúa mì và một con gà mái già.”
“Trứng gà [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Gà mái già?” Hạ Lam Chương ngẩn người, cậu ấy đã đi ngang chợ đen rất nhiều lần, lần nào bị người ta chặn lại cũng đều muốn bán lương thực, vả lại đều là lương thực thô, lần đầu tiên cậu ấy thấy có người bán mấy thứ như trứng gà như thế này Cậu ấy suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy cho tôi mua ít trứng gà.”
Cố Nguyệt Hoài nhìn cậu ấy, không khách sáo nữa, giở tấm vải lên cho cậu ấy nhìn Vừa nhìn vào, Hạ Lam Chương tức thì lấy làm ngạc nhiên: “Trứng gà to thế Con gà này cũng vậy, vừa to vừa béo Đồng chí Cố hẳn mát tay lắm nhỉ Nhìn những bông lúa mì này, đầy đặn như vậy, lúa mì này mà xay ra bột nhất định sẽ là bột mì hạng nhất!”
Cố Nguyệt Hoài cũng không khoe khoang quá nhiều về hàng của mình, vì đằng nào sản phẩm của không gian Sumeru cũng đều là hàng chất lượng, người khác nhìn vào là biết liền Lúc đầu Hạ Lam Chương chỉ muốn mua một số trứng gà, nhưng sau khi xem xét đã mua không ít, còn lại hơn hai mươi quả trứng gà và một con gà mái già, cộng thêm ba mươi cân lúa mì chất đầy một túi lớn Cố Nguyệt Hoài hí hửng, cười nói: “Trứng gà một đồng năm, gà mái ba đồng chín, lúa mạch bốn đồng hai, tổng cộng chín đồng sáu Cậu cũng mua gần hết hàng trong giỏ rồi, số còn lại tôi tặng cậu luôn, không lấy tiền.”
Trong giỏ còn lại nửa cân táo đỏ và mười cân lúa mì, tổng cộng cũng chỉ hơn một đồng, nhưng khi nhìn lại giá của bát mì đó, cô cảm thấy mình không nên lấy thêm tiền của cậu ấy mà tặng cho cậu ấy chỗ còn lại luôn Hơn nữa, cô cũng lười ngồi bán nốt, thay vào đó về nhà thu hoạch lúa mì thì hơn Hạ Lam Chương ngạc nhiên, lấy ra một tờ đại đoàn kết* từ trong túi áo, đưa cho Cố Nguyệt Hoài, không đợi cô thối tiền, đặt túi hàng lên yên sau xe, rồi đạp xe đi (*) tờ đại đoàn kết (大团结): tờ nhân dân tệ
Cậu ấy vừa đi vừa vẫy tay: “Đồng chí Cố, hẹn gặp lại!”
Cố Nguyệt Hoài cúi đầu nhìn tờ tiền trong tay, cô cũng không gọi cậu ấy lại, cất nó vào trong túi, rồi đeo giỏ lên về nhà Tổng thu nhập của cả ngày hôm nay là hai mươi hai đồng và sáu hào, hơn thu nhập của công nhân tiêu chuẩn trong xưởng rất nhiều Nhưng nếu so với số tiền nợ một trăm bốn mươi đồng thì vẫn còn thua xa Khi Cố Nguyệt Hoài về đến đại đội sản xuất Đại Lao Tử thì mới có hai giờ chiều, lúc này các xã viên vẫn còn đang làm việc ngoài đồng Cô trở về nhà với chiếc giỏ trên lưng, Cố Tích Hoài đang ngồi trong sân đọc sách Còn Cố Duệ Hoài, từ sau cái đêm cô không cho cậu mang bao lương thực trong nhà đi nữa, cậu bắt đầu cư xử kỳ lạ, cứ dăm ba bữa lại không có ở nhà, cũng không làm việc Lúc đi ngang qua Cố Tích Hoài, Cố Nguyệt Hoài hỏi: “Anh ba, cải bó xôi sau hè đã nhú lên chưa?”
Cố Tích Hoài ngẩng đầu lên nhìn cô: “Chúng đã nhú lên từ sớm rồi, cao bằng ngón tay út.”
Điền Tĩnh không còn giữ mảnh đất phía sau nhà nữa, toàn bộ đều giao cho Cố Tích Hoài trồng cải bó xôi Cố Nguyệt Hoài gật đầu: “Tốt quá, vậy tối nay em nấu cho mấy anh mì trứng với cải bó xôi nhé?”
“Trứng?” Cố Tích Hoài vô cùng ngạc nhiên, đây là mặt hàng khá khan hiếm Cố Nguyệt Hoài không giải thích nhiều, mang giỏ về phòng, rồi lấy ra mười quả trứng gà và một con gà mái già bất tỉnh từ không gian Sumeru, dù lối sống trong nhà đã đi vào nề nếp, nhưng ăn uống vẫn còn phải tằn tiện đôi chút Cả tuần nay, thứ cô ăn nhiều nhất là cháo gạo lứt Nói đến cháo gạo lứt thì không thể không nhắc đến Trần Nhân, đêm hôm trước Điền Tĩnh đem gạo cho nhà cô, đêm hôm sau Trần Nguyệt Thăng giúp Trần Nhân đẩy ba mươi cân gạo đến cho Cố Đình Hoài, là loại gạo giống hệt gạo lứt Vì thế, không cần phải hỏi gạo của Điền Tĩnh đến từ đâu “Là trứng thật à, em đã đến chợ đen?” Cố Tích Hoài nhìn mười quả trứng to tròn trên bếp, không khỏi cau mày [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bây giờ, mọi người trong nhà đều bị nghiêm cấm đến chợ đen, tại sao con bé này lại làm ngược lại Cố Nguyệt Hoài nhìn Cố Tích Hoài, bình tĩnh nói: “Anh ba, anh cũng hiểu rõ tình hình trong nhà, em không để mấy anh đi vì em thấy lo, nhưng em là con gái, khả năng bị bắt sẽ nhỏ hơn rất nhiều Mấy anh gầy quá rồi, phải bồi bổ nhiều vào.”
Nghe vậy, ánh mắt Cố Tích Hoài thoáng hiện vẻ phức tạp Suốt một tuần qua, ngày nào cậu ấy cũng để mắt đến Cố Nguyệt Hoài, xem liệu cô kiên trì được mấy ngày hay lại chứng nào tật nấy Nhưng không, càng ngày cô càng làm tốt, không những mỗi ngày đều đi làm lấy công, mà về đến nhà còn nấu ăn, cũng không đòi ăn tinh bột nữa Cô làm nhiều ăn ít, điều này khiến người làm anh trai như cậu ấy cảm thấy như mình chưa đủ cố gắng.