Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 491: Tiệc mừng chiến thắng





Chị dâu Thành vẫy vẫy tay đang cầm chiếc áo, cười nói: “Em định đến nhà ăn phải không?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Em định đi xem họ có kế hoạch gì tối nay.”
Chị dâu Thành nhìn cô một cách mập mờ, giọng điệu trêu chọc: “Đúng là tuổi trẻ mà, mới về đã muốn dính lấy nhau rồi, thật là ghen tị mà
Chúng ta đi cùng nhau đi, để mừng thắng trận, tối nay ở nhà ăn có tiệc mừng đấy.”
“Tiệc mừng chiến thắng?” Cố Nguyệt Hoài hơi ngạc nhiên
Cô mới ngủ một ngày thôi mà đã bỏ lỡ nhiều chuyện như vậy
“Đúng vậy nha
Nghe nói rằng người thân của các “công thần” như chúng ta đều được tham gia đó!” Chị dâu Thành cười, chỉnh lại áo cho ngay ngắn
Cố Nguyệt Hoài hiểu ra, đi cùng chị Thành đến nhà ăn
Bên ngoài nhà ăn treo đèn kết hoa, mừng rỡ như đón Tết
Đến gần đã ngửi thấy mùi thơm nức mũi của thức ăn
Chị dâu Thành nhìn những quân nhân trẻ tuổi đi tới đi lui, có chút lo lắng
Tuy đây không phải lần đầu chị đến quân đội, nhưng thật sự là lần đầu tiên được thấy cảnh tượng như thế này
Chị ấy nắm lấy cánh tay của Cố Nguyệt Hoài, không ngừng vuốt tóc bên má ra sau tai
Hai người vào nhà ăn
Bỗng nhiên mắt chị ấy sáng mắt lên, hét lớn: “Lão Thành!”
Thành Cương nghe thấy tiếng thì ngẩng đầu nhìn lại
Anh ấy nói gì đó với người bên cạnh rồi bước nhanh tới
“Vừa nói là về đón em mà sao em đã tự mình đến rồi.” Thành Cương kéo tay chị dâu Thành, trên mặt là nụ cười vui vẻ
Khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài bên cạnh thì bỗng nhiên lại trở nên căng thẳng, lịch sự chào: “Quân y Cố.”
Lúc ở tiền tuyến, tuy anh ấy chưa bị thương lần nào, cũng không có tiếp xúc gì với cô
Nhưng anh ấy cũng biết danh tiếng của quân y Cố trên chiến trường vang dội thế nào, không chỉ vì cô xinh đẹp, mà còn vì y thuật xuất sắc, được các đồng đội ngưỡng mộ
Là một chiến sĩ, nên tất nhiên anh ấy muốn có mối quan hệ tốt đẹp với quân y, hơn nữa chồng cô là Yến Thiếu Ngu
Mặc dù mọi người không nói ra, nhưng ai cũng biết lần này người lập công lớn ở tiền tuyến là ai
Mọi người đều rõ, dù trung đội trưởng Yến Thiếu Ngu của trung đội 168 là tân binh, nhưng anh rất có bản lĩnh, chắc chắn lần này sẽ thăng tiến
Người trong quân đội luôn tôn sùng người có tài, ai có tài thì phục người đó
Bây giờ Yến Thiếu Ngu là người được trọng dụng, trong tương lai tiền đồ rất rộng mở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ấy nhất định phải xây dựng mối quan hệ tốt đẹp với đôi vợ chồng trẻ này
Không biết chừng sau này còn phải nhờ cậy
Chị dâu Thành nghe thấy cách xưng hô của Thành Cương, ánh mắt có chút thắc mắc: “Quân y Cố
Ai vậy?”
Thành Cương nhìn vợ một cách bất lực, nghiêm túc nói: “Em vẫn chưa biết à
Người bên cạnh em chính là quân y Cố
Lần này ra tiền tuyến nếu không có cô ấy thì không biết bao nhiêu anh em đã phải hy sinh
Đây chính là đại ân nhân của quân khu chúng ta đấy!”
Chị dâu Thành nhìn Cố Nguyệt Hoài, hít sâu một hơi: “Em à, sao em không nói với chị em là quân y vậy!”
Chị ấy rất nhanh nhạy, chỉ cần nhìn thái độ của chồng mình là biết chắc chắn cô gái này không đơn giản, không chỉ là em gái nhà bên mà mình nghĩ
Nhớ tới vừa rồi mình còn nói rằng sớm muộn gì cô cũng có thể đi theo quân giống như mình, mặt chị ấy liền đỏ lên
Bỗng chị Thành trở nên cẩn thận, chị ấy xoa xoa tay, tay chân luống cuống không biết nên đặt đâu
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Chị ơi, em cũng như chị, đều là quân tẩu, chị không cần khách sáo với em như vậy.”
Chị dâu Thành nghe vậy, trên mặt hiện lên vẻ cảm động
Thành Cương bên cạnh cũng cảm thán, nếu một cô gái bình thường mà có bản lĩnh thế này thì chắc chắn mũi đã vểnh lên trời rồi
Nhưng bác sĩ Cố thì không kiêu ngạo cũng không vênh váo, đúng thật là hiếm thấy
Lúc này, phía sau vang lên tiếng của Yến Thiếu Ngu: “Nguyệt Hoài!”
Cố Nguyệt Hoài quay đầu nhìn anh thì thấy vẻ mặt thở phào nhẹ nhõm của Yến Thiếu Ngu
Anh bước nhanh tới nhìn cô một lượt, kéo tay cô, không nói gì, quay lại gật đầu với Thành Cương và chị dâu Thành
“Đi thôi.” Yến Thiếu Ngu kéo Cố Nguyệt Hoài đến chỗ của mình
Chị dâu Thành nhìn bóng lưng hai người, nhỏ giọng nói: “Em gái Cố xinh đẹp, tính tình cũng tốt
Chỉ có điều là tính tình chồng em ấy lạnh lùng quá, không phải là người biết quan tâm, chỉ lo chắc sau này phải chịu khổ.”
Thành Cương trừng mắt nhìn chị ấy, giọng điệu phức tạp: “Em biết gì chứ
Không thấy trung đội trưởng Yến chạy đến đây à
Chắc chắn là vừa đi tìm bác sĩ Cố ở kí túc xá
Người ta gọi là ngoài lạnh trong nóng, biết quan tâm đấy!”
Chị Thành bĩu môi, vừa định phản bác, nhưng sắc mặt lại thay đổi: “Trung đội trưởng Yến
Cậu ấy là trung đội trưởng?!”
Chị ấy ngạc nhiên nhìn chồng, cảm thấy hôm nay đến đây là để bị sốc
Chàng trai trẻ vậy đã là trung đội trưởng rồi sao
Thành Cương lắc đầu, chị Thành vừa định thở phào thì nghe anh ấy nói: “Trung đội trưởng là chuyện ở tiền tuyến rồi
Đợi đến khi trao tặng huân chương em sẽ biết
Sau này cậu ta sẽ là một sĩ quan cao cấp đàng hoàng!”
Nói đến đây, Thành Cương cũng không khỏi có chút ghen tị
Anh ấy cũng không còn trẻ nữa, nhưng đáng tiếc là trung niên mới bắt đầu thăng tiến một chút
Nói không chừng nửa đời sau cũng chỉ có thể như này thôi, còn Yến Thiếu Ngu
Tuổi trẻ, còn nhiều cơ hội
Chị Thành im lặng, vẻ mặt có chút thổn thức pha lẫn phức tạp
*
Bên kia, Cố Nguyệt Hoài ngồi xuống bên cạnh Yến Thiếu Ngu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bàn của họ toàn là những người quen của trung đội 168
Mạnh Hổ cười nói: “Quân y Cố, chúng tôi chỉ chờ cô thôi đấy
Quân khu cấm uống rượu, nên hôm nay chúng tôi lấy nước thay rượu kính cô một ly
Nếu không có cô vượt núi vượt sông đến tiền tuyến, chỉ sợ chúng tôi cũng không có cách nào sống sót trở về!”
Mặc dù đến giờ trong lòng anh vẫn nghĩ về chuyện “Hoàng tiên cô”, nhưng điều đó cũng không ngăn cản anh ấy biết ơn Cố Nguyệt Hoài
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười: “Đều là chiến hữu, có gì phải khách sáo?”
Cô cũng nhanh chóng thích nghi với vai trò của mình
Trong khoảng thời gian ở tiền tuyến, cô đã chứng kiến rất nhiều thứ và thứ khiến cô cảm động nhất chính là tình nghĩa giữa các chiến sĩ với nhau
Cuối cùng cô cũng hiểu được tại sao đời trước Yến Thiếu Ngu luôn nhắc đến đồng đội của mình
Họ sống chết có nhau, có thể giao phó cả tính mạng cho nhau
Đây là điều mà lúc đó cô không thể hiểu, nhưng giờ đây, cô lại rất may mắn khi có thể hòa nhập vào đó
Mạnh Hổ im lặng một lúc: “Chiến hữu thì chiến hữu, nhưng cảm ơn thì vẫn phải cảm ơn
Không chỉ vì chúng tôi, mà còn vì đồng chí Vương Hâm.”
Nhắc đến Vương Hâm, không khí trên bàn lặng đi
Mọi người rất tự nhiên nâng ly nước lên, họ im lặng tưởng niệm cho Vương Hâm, người đồng đội đã hy sinh mạng sống quý giá của mình cho các đồng đội của trung đội 168
Một lúc lâu sau, không khí nặng nề trên bàn mới dần tan đi
Vương Hâm sẽ sống mãi trong lòng các đồng đội của trung đội 168
Mạnh Hổ là người có tính tình vui vẻ, anh ấy vừa ăn vừa uống, đột nhiên nói nhỏ: “Các anh có nghe nói chưa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trung đội 168 của chúng ta lập được công lớn, nên hình như sẽ được tách ra để huấn luyện bí mật, trở thành những người lính tinh nhuệ nhất của nước Z chúng ta!”
Giọng anh ấy không giấu nổi sự phấn khích, nhưng anh ấy cũng không chắc chắn về chuyện này, chỉ được nghe các đồng đội khác nói
Cố Nguyệt Hoài hơi ngạc nhiên, nhìn về phía Yến Thiếu Ngu
Cô chưa từng nghe nói chuyện này, hơn nữa, nếu thật sự có thì sao hôm nay, lúc ở trên bàn ăn lại không thấy Từ Xuyên Cốc đề cập tới
Nói chung là khả năng này rất nhỏ
Điều quan trọng nhất là, tất cả các chiến sĩ của trung đội 168 đều là những người vượt qua gian khổ, vào sinh ra tử cùng Yến Thiếu Ngu, là những người mà Yến Thiếu Ngu hoàn toàn có thể tin tưởng
Nếu như có thể để bọn họ tiếp tục đồng hành thì trong tương lai, cho dù có phải lên tiền tuyến một lần nữa thì cũng sẽ an toàn hơn rất nhiều. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.