Cố Nguyệt Hoài nhướng mi, nhẹ gọi một tiếng: “Anh.”
Cố Đình Hoài nhìn nụ cười trên mặt em gái, tâm trạng căng thẳng ban đầu bỗng nhẹ nhõm hẳn đi Những lời mắng mỏ đã chuẩn bị trong lòng biến thành lo lắng: “Em có sao không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không bị thương chứ Không nói tiếng nào mà chạy đến tiền tuyến, em không sợ dọa chết mọi người sao?”
Lúc đầu, họ không biết rõ tình hình cụ thể nhưng khi nhìn thấy các tin tức trên báo về chiến tranh ở tiền tuyến, còn gì mà họ không hiểu rõ Cô bé này chỉ mới mười chín tuổi, nhưng lại vô cùng dũng cảm, dám một mình vượt núi lội suối, cũng dám lao vào giữa làn mưa đạn Nghĩ như vậy, Cố Đình Hoài lại nhìn về phía Yến Thiếu Ngu với ánh mắt phức tạp “Anh cả.” Yến Thiếu Ngu ngoan ngoãn gọi một tiếng, nhanh chóng làm quen với thân phận em rể của mình Khi anh nhìn thấy ánh mắt có vẻ hơi trách móc của Cố Đình Hoài thì mím môi im lặng một lúc Quả thật nếu Thiếu Ly vì một người đàn ông mà chạy ra tiền tuyến xa xôi, chỉ sợ anh sẽ không chỉ trách móc đơn giản như vậy Yến Thiếu Ngu hơi cúi người, lặng lẽ nói: “Anh cả, tất cả là lỗi của em.”
Cố Đình Hoài thấy anh như vậy cũng không biết phải nói gì Nhưng anh ấy còn chưa biết nên nói thế nào thì đã thấy em gái nhà mình “khoanh chặt hai tay đến mức như sắp tắt thở” đứng chắn trước mặt Yến Thiếu Ngu
“Sao có thể là lỗi của anh được Tại sao anh phải xin lỗi Anh cả, nếu anh muốn trách móc thì hãy trách em đi Từ đầu đến cuối Thiếu Ngu không hề biết chuyện gì cả, khi anh ấy nhìn thấy em cũng sợ hết hồn luôn đấy!”
Mặc dù Cố Nguyệt Hoài không che được bóng dáng cao ráo của Yến Thiếu Ngu, nhưng từng câu từng chữ mà cô nói ra đều tràn đầy ý thiên vị và bảo vệ Yến Thiếu Ngu nhìn xuống mái tóc của cô, trong đôi mắt đen như gỗ xẹt qua một chút bất đắc dĩ và cảm động Đây chính là người mà anh yêu, bất cứ lúc nào và ở đâu, cô luôn muốn bảo vệ anh Dù cho không thể bảo vệ được thì cũng sẽ không lùi bước dù chỉ nửa phần Trên chiến trường thì cứng rắn như đao nhưng lại mềm dẻo với người thân khi về nhà, thậm chí cô còn không để cho anh có cơ hội phải đối mặt với những điều này Một cô gái yêu anh đến như vậy, anh chỉ cảm thấy mình vẫn chưa làm đủ nhiều cho em ấy Yến Thiếu Ngu hơi rũ mắt xuống Một cảm xúc ấm áp mà cay đắng liên tục trào dâng Rất xa lạ, nhưng anh không từ chối Vẻ mặt Cố Đình Hoài méo mó nhìn Cố Nguyệt Hoài bảo vệ Yến Thiếu Ngu như con, trong lòng anh ấy vừa khó chịu lại vừa xúc động Khó chịu vì người mà em gái bảo vệ lại là cậu ta, xúc động là bởi vì cuối cùng em gái cũng đã trưởng thành, có cuộc sống riêng của mình Anh ấy đi tới kéo cánh tay của Cố Nguyệt Hoài, quan sát từ trên xuống dưới vài lần: “Sao rồi Em có bị thương không?”
Những người bình thường như bọn họ thường sẽ cách xa tiền tuyến một trăm lẻ tám nghìn dặm, những gì nghe thấy được cũng chỉ là một góc nổi của một tảng băng chìm Nhưng người nào không biết rằng xác chết cứ chất thành đống mỗi ngày ở nơi đó chứ Đây không phải là chuyện có thể lấy ra đùa đâu Cố Nguyệt Hoài lắc lắc tay, cười nói: “Không sao không sao đâu ạ, em vẫn tốt lắm.”
Nhìn dáng vẻ vô tư cô, Cố Đình Hoài nhăn mày, xụ mặt chuẩn bị dạy dỗ cô thêm lần nữa Lúc này, Hình Kiện đã cử người vận chuyển lương thực đến, lẩm bẩm: “Tôi nói chứ, chuyện gia đình của mấy người có thể để nói sau không Bây giờ điều gì là quan trọng nhất Lương thực ở phố lương thực đã bắt đầu không đủ Nếu tiếp tục lãng phí thời gian ở đây thì danh tiếng của phố lương thực sẽ bị ảnh hưởng Anh cả Cố, tôi mang lương thực về trước đã Anh nói cho chị Cố nghe về tình hình gần đây đi.”
Sau khi nói xong, Hình Kiện dẫn người đi, lo sợ nếu muộn thêm chút nữa thì những người vội vã mua lương thực kia sẽ lật tung cả phố lương thực lên mất Mọi người vừa đi, Cố Đình Hoài nói: “Em đã đọc báo chưa Kể từ sau nạn châu chấu, phố lương thực rất hỗn loạn Nếu như không phải có quy định hạn chế mua thì e là không đợi được đến ngày em trở lại Mấy ngày gần đây, lương thực bị hạn chế mua cũng càng ngày càng ít.”
Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt: “Tống Kim An thì sao Phía anh ta không có vấn đề gì chứ?”
Hiện tại Tống Kim An đang hợp tác với phố lương thực Nếu phố lương thực thật sự xảy ra vấn đề gì thì anh ấy cũng không chạy thoát Tất nhiên, điều cô quan tâm không phải là cái này, mà là Điền Tĩnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây là một trong những lý do chính mà cô để Cố Đình Hoài đến Cô phải chú ý đến động thái của Tống Kim An từng giây từng phút, ngăn không cho Điền Tĩnh lén lút đến thành phố Phong, sử dụng phố lương thực của cô để thu lợi cá nhân Nếu chuyện này xảy ra, chắc chắn cô sẽ tức chết mất Nhưng nghĩ kỹ lại, khả năng điều này xảy ra cũng rất lớn Điền Tĩnh là người biết trước nhiều thứ, trong lòng cô ta hiểu rõ giá trị của Tống Kim An Một người không từ thủ đoạn để leo lên như cô ta thì dễ dàng gì lại từ bỏ “phiếu cơm dài hạn” này Mà với khả năng của cô ta thì Tống Kim An đã là người xuất sắc nhất mà cô ta có thể tiếp cận Vậy nên chắc chắn cô ta sẽ không vứt bỏ quân bài Tống Kim An này Tuy nhiên, đời này, Điền Tĩnh lại bị Nhậm Thiên Tường dây dưa không dứt, lại còn bị Tống Kim An tận mắt chứng kiến biết bao nhiêu tình cảnh nhục nhã của cô ta Liệu đôi tình nhân này có thể vượt qua rào cản này mà ở bên nhau, trở thành đôi thần tiên quyến lữ mà mọi người ở Thủ đô ngưỡng mộ như đời trước Yến Thiếu Ngu liếc cô một cái, chú ý đến biểu cảm lạnh lùng trên khuôn mặt cô Anh vươn tay, bao bọc lấy ngón tay lạnh lẽo của cô Cố Đình Hoài liếc một cái, chỉ giả vờ không nhìn thấy Anh ấy biết rõ Cố Nguyệt Hoài đang hỏi gì, anh ấy lắc đầu nói: “Tống Kim An vẫn đang cải cách các chính sách, tích cực xây dựng địa phương, cũng không xảy ra việc gì.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày, gật đầu: “Lương thực gửi đến lần này đủ cho một khoảng thời gian rất dài Em và Thiếu Ngu phải về nhà, anh cả cùng về với bọn em nhé Lần này bọn em sẽ tổ chức đám cưới Cũng đã đến lúc tổ chức đám cưới của anh và chị dâu rồi.”
Nói đến đây, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn nhiều Cố Đình Hoài nhớ đến việc hai người trước mặt đã nộp đơn kết hôn và chụp ảnh cưới, anh ấy cũng không thể chỉ trích gì thêm Đổi lại, nếu người gặp chuyện là Bạch Mai thì anh ấy cũng sẽ không ngại xa xôi chạy đến tìm em ấy Nghĩ vậy, Cố Đình Hoài cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều Anh ấy nói với Yến Thiếu Ngu: “Thiếu Ngu, từ nay về sau cậu phải đối xử tốt với bé con Em ấy đã hy sinh rất nhiều vì cậu, từ bỏ cả công việc để đến bên cậu Lần này còn không ngại nguy hiểm tính mạng để tìm cậu Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thấy em ấy kiên trì với điều gì như vậy Cậu không thể phụ lòng em ấy.”
Yến Thiếu Ngu gật đầu, giọng nghiêm túc: “Anh yên tâm.”
Anh không giỏi nói lời hoa mỹ, nhưng anh không nói lời giả dối Nếu không làm được anh sẽ không hứa Cố Đình Hoài cũng không đòi hỏi anh phải cam kết cái gì, nói: “Ngày mai hẵng đi, đợi tình hình ở phố lương ổn định thì chúng ta về nhà Cha cũng rất lo lắng cho em, em hãy suy nghĩ kỹ sao mà giải thích với họ đi.”
Cố Nguyệt Hoài chớp mắt, tinh nghịch nói: “Cần gì giải thích Xin lỗi một chút, làm nũng một chút, không phải chuyện này sẽ được bỏ qua sao?”
Nghe những lời này, Cố Đình Hoài im lặng quay người đi Yến Thiếu Ngu thì bật cười, vuốt ve ngón tay lạnh lẽo của cô, giọng có chút kỳ lạ: “Anh không biết em cũng biết làm nũng đấy.”
Trong ấn tượng của anh, cô luôn là một cô gái rất sắc bén, ra tay quyết đoán, không chần chừ Một người con gái mạnh mẽ như vậy lại còn biết làm nũng sao Dù sao anh cũng chưa từng thấy Cố Nguyệt Hoài mỉm cười nhẹ nhàng: “Điều anh chưa thấy còn nhiều lắm, đồng chí Yến, hãy từ từ khám phá nhé.”
Nói rồi, cô đuổi theo bước chân của Cố Đình Hoài, nói chuyện về phố lương thực Yến Thiếu Ngu nhìn bóng dáng mảnh mai của cô, đột nhiên cúi đầu cười hai tiếng, lồng ngực rung rung, vui vẻ cực độ. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]