Cố Nguyệt Hoài mím môi nhìn Vạn Thanh Lam, gần như cô không còn nhận ra cô ấy nữa rồi Một Vạn Thanh Lam từng có tính cách tinh quái, tinh thần phấn chấn mạnh mẽ nhưng bây giờ lại uể oải, cơ thể gầy khô, rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu tủi thân và đau đớn mới khiến một người hoạt bát hiếu động trở thành người trốn tránh mọi người, không nhìn mặt trời như thế này Cố Nguyệt Hoài kìm nén sự chua xót trong lòng, cô tiến lên vài bước thì Vạn Thanh Lam cũng theo thói quen mà rụt về phía sau Bước chân cô khựng lại, cô nhẹ giọng nói: "Thanh Lam đừng sợ, là tôi đây Nghe thấy giọng nói đó, Vạn Thanh Lam run rẩy cả người, một lúc lâu sau, Cố Nguyệt Hoài nghe thấy tiếng khóc nức nở vang lên, tiếng khóc đó đau đớn tận xương rồi dần dần im bặt, ngay sau đó cô ấy cất tiếng, giọng cô ấy lạo xạo hư bị sỏi đá mài, vô cùng thô ráp và khó nghe: "Nguyệt Hoài, tôi rất hối hận vì đã không nghe lời cô nói, nghĩ rằng thế gian lương thiện, nhưng làm sao có thể Cố Nguyệt Hoài giật mình, đột nhiên nhớ lại những gì trước đó cô đã từng cảnh báo Vạn Thanh Lam rằng, Chung Linh không phải người tốt và từ xưa đến nay người Hồng Kông luôn coi thường người Đại lục, Chung Linh đi theo Lý Hướng Tiền về đây, chắc chắn là để theo dõi anh ta Vạn Thanh Lam là người vui vẻ hòa đồng, không biết nặng nhẹ, luôn đáp lời Lý Hướng Tiền một cách thoải mái, nên chắc chắn sẽ dẫn tới nghi ngờ Chỉ là Vạn Thanh Lam cũng không ngờ rằng thủ đoạn của Chung Linh lại tàn nhẫn và ác độc như vậy, lợi dụng lý do Lý Hướng Tiền chuẩn bị rời khỏi huyện Thanh An, nên Chung Linh đã thuê bọn côn đồ trên phố đánh lén Vạn Thanh Lam,
Mặc dù hành động của bọn côn đồ đó không gây ra tổn thương gì nhưng bọn chúng đã cởi bỏ quần áo của cô ấy, để cô ấy mê man cả một đêm và ngày hôm sau, khi tỉnh lại, cảnh tượng đó trùng hợp bị mọi người nhìn thấy, khiến cho danh tiếng của cô ấy hoàn toàn bị phá hủy Mặc dù Vạn Thanh Lam đã báo công an xử lý nhưng hậu quả đã quá nghiêm trọng rồi Tin đồn mạnh như hổ, chuyện Vạn Thanh Lam quyến rũ người khác đã nhanh chóng lan truyền khắp khu phố, thói hư tật xấu đã ăn sâu vào gốc dễ khiến những người thích dòm ngó chuyện riêng tư của người khác không tiếc lời chỉ trích Vốn dĩ Vạn Thanh Lam là một người sống lạc quan, nhưng ngày qua ngày bị người khác chỉ trích khiến cô ấy cũng dần trở thành một con rùa lúc nào cũng thu minh lại Sau nhiều ngày Vạn Thanh Lam không đi làm, danh tiếng của cô ấy cũng dần xấu đi, [Nhật báo Quần Chúng] buộc phải sa thải cô ấy Công an cũng đã nhanh chóng bắt giữ hết bọn tội phạm có liên quan, bọn họ đều là những tên côn đồ trên phố không việc làm đàng hoàng, đừng nói là đánh ngất một cô gái, bọn họ trộm cướp cũng không ít lần, dám làm bất kì điều gì mà không cảm thấy sợ hãi Thế nhưng khi đối mặt với số tiền bồi thường lớn, bọn chúng vẫn không chịu khai ra tên của người đứng sau Qua miêu tả, Vạn Thanh Lam phát hiện ra kẻ chủ mưu là một người phụ nữ Hồng Kông, không quá xinh đẹp, nhưng lại có rất nhiều tiền, giọng nói cũng vô cùng êm tai Chỉ vài câu miêu tả, Vạn Thanh Lam đã biết được người đầu sỏ, cô ấy vô cùng đau đớn, không hiểu tại sao Chung Linh lại muốn đẩy mình vào chỗ chết, mặc dù hai người cũng chẳng có thù oán gì, cho dù là vì Lý Hướng Tiền thì cũng không thể nói rõ ràng được sao Lúc Lý Hướng Tiền, Chung Linh và Ngụy Lạc chuẩn bị rời khỏi huyện Thanh An để đến Hồng Kông, thì họ bị công an ngăn lại Chung Linh bị buộc cho tội danh có ý định mưu hại người khác, nhưng vì cô ta người Hồng Kông, không thuộc quyền quản lý của Đại lục nên chỉ bị tạm giam vài ngày, rồi sau đó sẽ trục xuất về Hồng Kông Lý Hướng Tiền và Ngụy Lạc nghe được tin này, thì họ cũng không còn ý định rời đi nữa Trong khoảng thời gian này, Lý Hướng Tiền thường xuyên tới nhà Vạn Thanh Lam để cố gắng bù đắp cho cô ấy, dù sao anh ta cũng có liên quan đến chuyện này, nhưng lần nào cũng bị từ chối, cũng vì sự việc này mà Ngụy Lạc cũng tiều tụy đi rất nhiều Cố Nguyệt Hoài tiến đến gần, cô ngồi xuống mép giường, nhẹ giọng nói: "Thanh Lam, không cần phải tự hành hạ bản thân vì sai lầm của người khác đâu, công an cũng đã xác nhận cô vô tội rồi Những lời đồn thổi bên ngoài chỉ là do người nói có phẩm chất thấp kém, chúng hoàn toàn không đúng sự thật "Mỗi ngày cô đều như vậy, tự nhốt mình trong phòng tối, chẳng lẽ chỉ có mình cô tổn thương à [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] "Cô cũng nên nghĩ đến cha mẹ của cô Hàng ngày họ đều lo lắng cho cô, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, họ có tội tình gì sao "Họ nuôi dưỡng cô trưởng thành, không phải để cô đau khổ như thế này, cô cần đè nén nỗi đau xuống và phải vực dậy tinh thần Trên đời này còn có rất nhiều chuyện để làm, không lẽ cô định nhốt mình cả đời thật sao "Cô biết hôm nay tôi đến đây làm gì không Là mời cô tới tham dự lễ cưới của tôi đó.”
Vạn Thanh Lam nghe vậy, cô ấy ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, giọng khàn khàn: "Cô kết hôn sao Cố Nguyệt Hoài gật đầu: "Đúng vậy Tôi vẫn nhớ cô đã nói, lúc nào tôi kết hôn nhất định phải mời cô, tôi đến để thực hiện lời hứa, không phải cô cũng nên đáp lại sao Tôi muốn nhìn thấy Vạn Thanh Lam hoạt bát, vui vẻ như trước kia [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Vạn Thanh Lam ngơ ngác một lát, cô ấy bỗng bật cười, sau đó lại bật khóc Tất cả cảm xúc hỗn loạn của cô ấy va vào nhau, chẳng có cách nào để dừng lại, Cố Nguyệt Hoài trầm ngâm, cô tiến đến ôm lấy cô ấy, khẽ vỗ vào lưng cô ấy: "Muốn khóc thì khóc, khóc xong thì để chuyện này kết thúc Cô hãy sống tiếp thật tốt Vạn Thanh Lam ôm chặt lấy Cố Nguyệt Hoài, tiếng khóc của cô ấy chợt vang lên mạnh mẽ, biến thành những tiếng gào khóc Ngoài phòng khách, mẹ Vạn Thanh Lam vẫn luôn tìm chủ đề để nói chuyện với Yến Thiếu Ngu, nhưng bà ấy nhận thấy người này không phải loại người nói nhiều, nên bà ấy cũng không muốn để người ta cảm thấy khó chịu, toàn bộ sự chú ý đều đặt hết vào phòng Vạn Thanh Lam, thiếu điều dán tai vào Bỗng nhiên bà ấy thấy tiếng khóc của Vạn Thanh Lam, đứng bật dậy chuẩn bị đi mở cửa Lúc này Ngụy Lạc lên tiếng: "Để cho cô ấy khóc đi, dù sao trút ra hết vẫn tốt hơn kìm nén trong lòng, nếu cô ấy cứ tiếp tục như vậy thì cũng làm hỏng cơ thể mất, cứ để Tiểu Cố thuyết phục cô ấy, tất cả chúng ta đều hy vọng cô ấy tìm được hạnh phúc Mẹ Vạn Thanh Lam nghe vậy thì hơi run, quay đầu nhìn Ngụy Lạc Lần đầu tiên người phụ nữ này đến nhà vẫn còn tao nhã xinh đẹp, nhưng trong khoảng thời gian trải qua chuyện này, bà ấy đã trở nên tiều tụy hơn rất nhiều, đương nhiên mẹ Vạn Thanh Lam biết bà ấy từng là tổng biên tập của [Nhật báo Quần Chúng], là một người phụ nữ thành đạt Bà ấy cũng biết mình trách móc linh tinh, chuyện này thì có gì có liên quan đến Ngụy Lạc đâu Thế nhưng con gái gặp phải chuyện đó, đối mặt với sự chỉ trỏ của mọi người, trái tim bà ấy như tan nát, đối mặt với bất cứ ai cũng dựng lên một bức tường cao, bà ấy nhớ đến khoảng thời gian điên cuồng này thì bịt mặt khóc nức lên Hốc mắt Ngụy Lạc đỏ bừng, trong lòng chua xót, bà ấy tiến lên cúi người thật thấp với mẹ Vạn Thanh Lam: "Mẹ Thanh Lam à, tôi thực sự xin lỗi Mẹ Vạn Thanh Lam lắc đầu không nói gì, bà ấy quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt, bây giờ bà ấy chỉ hy vọng con gái phấn chấn trở lại, có hy vọng với cuộc sống một lần nữa, trở lại thành con gái hoạt bát trước kia, là một cô gái thích cười, như vậy là đủ rồi Mí mắt Yến Thiếu Ngu cũng không nhấc lên, anh vẫn luôn yên lặng không nói, đảm nhiệm làm một cái phông nền tốt Không biết qua bao lâu, cửa phòng Vạn Thanh Lam mở ra Cố Nguyệt Hoài đi ra, Ngụy Lạc và mẹ Vạn Thanh Lam đều mong chờ nhìn vào trong phòng, muốn nhìn thấy Vạn Thanh Lam Đáng tiếc thay, trong phòng vẫn tối đen như vậy, Vạn Thanh Lam cũng không có dấu hiệu muốn đi ra Cố Nguyệt Hoài thuận tay đóng cửa lại, giọng mẹ Vạn Thanh Lam đầy chua xót: "Con bé vẫn không muốn ra ngoài sao cháu "Để cho cô ấy yên tĩnh một lúc ạ Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh Sau khi động viên Vạn Thanh Lam xong, Cố Nguyệt Hoài cũng không ở lại lâu, cô cùng Yến Thiếu Ngu và Ngụy Lạc rời đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mẹ Vạn Thanh Lam tiễn họ xuống tầng, còn không quên nắm tay Cố Nguyệt Hoài, nói: "Tiểu Cố, cháu có thời gian thì tới đây gặp Thanh Lam nhé, con bé thích gặp cháu, đến lúc đó dì làm đồ ăn ngon cho cháu, được không cháu Vẻ mặt và giọng điệu khẩn thiết của mẹ Vạn Thanh Lam khiến Ngụy Lạc đứng bên cạnh xúc động, môi bà ấy mấp máy muốn khuyên một vài câu, chợt nghe thấy Cố Nguyệt Hoài cười nói: "Dì à, bây giờ dì có thể đi mua đồ ăn về làm món Thanh Lam thích, chắc hẳn cô ấy cũng đói bụng rồi Ngụy Lạc nghe vậy thì cứng đờ, mẹ Vạn Thanh Lam cũng sửng sốt, ngạc nhiên đến rơi lệ.