Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 502: Em nhận sính lễ





Trên đường, Nguỵ Lạc không khỏi tò mò hỏi: “Sao em khuyên được cô ấy vậy?”
Vạn Thanh Lam là người vô cùng cứng đầu và mù quáng, ai nói gì cũng không nghe, thế mà Cố Nguyệt Hoài vừa vào là cô ấy đã chịu ra liền
Cố Nguyệt Hoài nhún vai: “Chẳng khuyên gì cả, có thể là bản thân cô ấy đã nghĩ thông rồi.”
Thực sự là cô không nói gì cả, Vạn Thanh Lam vốn không phải là người tiêu cực, trong thời gian qua cô ấy hành hạ bản thân đủ khổ sở rồi, mấy câu nói của cô cũng chỉ là vài bậc thang xoa dịu cảm xúc khiến cô ấy chấp nhận mở lòng, nghênh đón cuộc sống mới một lần nữa
Nguỵ Lạc còn muốn nói điều gì đó, nhìn phía không xa, bà ấy chợt giật mình: “Tiểu Hoàng
Sao cậu lại ở đây?”
Cố Nguyệt Hoài nhìn theo, quả nhiên nhìn thấy Hoàng Bân Bân đứng ở ven đường, ngập ngừng không tiến lên
Thấy anh ta, cô không khỏi nhớ đến những lời Vạn Thanh Lam nói lúc cô ấy ôm cô khóc lóc: “Nguyệt Hoài, cô nói xem, có phải tôi không có cái số đó không
Tại sao đường tình duyên lại không thuận lợi như vậy
Bây giờ Hoàng Bân Bân cũng không chịu liên lạc với tôi nữa, chắc chắn là anh ấy chán ghét tôi rồi.”
Vẻ mặt cô không hề thay đổi
Xảy ra chuyện thế này, Hoàng Bân Bân muốn chia tay cũng là điều bình thường
Ngay cả khi không có chuyện gì xảy ra thì danh tiếng của Vạn Thanh Lam cũng đã bị thay đổi mất rồi, mỗi người đều có quyền được lựa chọn
Tuy nói như vậy thì nhân cách của Hoàng Bân Bân phải được xem xét thêm nhưng cô không phải loại người vô đạo đức bức ép người khác
Khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài và Ngụy Lạc, vẻ mặt Hoàng Bân Bân lập tức trở nên bối rối, sau một hồi do dự, anh ta tiến lên, hồi hộp hỏi: “Nguyệt Hoài, tổng biên tập, hai người mới rời khỏi nhà Thanh Lam à?”
Nguỵ Lạc nhìn sang Cố Nguyệt Hoài, không biết phải trả lời câu hỏi này như thế nào
Cố Nguyệt Hoài thẳng thắn gật đầu: “Ừ, không sao cả đâu, anh không cần đợi ở đây nữa, cần đi làm thì cứ đi đi
Người nhà anh không chấp nhận cho anh gặp lại Thanh Lam có đúng không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đôi khi nên dứt khoát thì phải thật dứt khoát, bằng không sẽ loạn cả lên đó, anh hiểu không?”
Nghe vậy, mặt Hoàng Bân Bân trắng bệch, môi run rẩy, định giải thích mấy câu nhưng lại chẳng thể thốt lên lời
Cố Nguyệt Hoài kéo tay Yến Thiếu Ngu, vẫy tay nói: “Chúng tôi đi đây.”
Hoàng Bân Bân đứng như trời trồng, không đuổi theo cũng không đến trước nhà Vạn Thanh Lam, chỉ kinh ngạc đứng một chỗ suy nghĩ điều gì đó một hồi lâu, sau đó lê từng bước nặng nề rời khỏi đây
Nguỵ Lạc liên tục ngoái đầu lại nhìn về phía Hoàng Bân Bân
Khi thấy anh ta quay người rời đi, bà ấy mím môi, thở dài
Ngụy Lạc bật cười tự giễu, đàn ông đều là như thế đấy, từ lâu bà ấy đã biết rồi, tại sao bà lại nghĩ người khác sẽ không giống vậy nhỉ
Đi tới một ngã ba, Cố Nguyệt Hoài quay đầu nói: “Chị Nguỵ, bọn em không tiễn chị về được, hai ngày nữa là đám cưới, chị nhớ đến nhé
Bọn em phải đi mời người khác nữa, đến khi ấy gặp lại nhé ạ.”
Nguỵ Lạc gật đầu cười, vẫy tay tạm biệt Cố Nguyệt Hoài rồi đi về hướng nhà mình
*
Cố Nguyệt Hoài liếc mắt nhìn Yến Thiếu Ngu: “Anh không thấy tò mò về chuyện của Thanh Lam à?”
Cô thật sự khâm phục Yến Thiếu Ngu, im lặng đi cùng từ đầu đến giờ mà chẳng hó hé gì cả, không hiếu kỳ cũng chẳng hỏi dò, hoàn toàn không có ham muốn hóng hớt buôn dưa
Yến Thiếu Ngu nhướng mày: “Tò mò gì cơ?”
Anh không quen cô ấy, không có hứng thú hóng chuyện của người khác, hơn nữa chỉ cần nghe vài câu cũng đã có thể phân tích sơ bộ mọi chuyện, hoàn toàn không cần phí tâm sức quan tâm, nếu dư thời gian thì lo nghĩ chuyện hôn lễ còn hơn
Cố Nguyệt Hoài khẽ bật cười, không nói gì thêm, cũng Yến Thiếu Ngu tới bệnh viện huyện
So với Vạn Thanh Lam thì Lý Tự Ngôn dễ mời hơn nhiều, vừa nghe tin cô kết hôn là ông ấy nói sẽ thu xếp công việc để qua tham dự ngay
Trước khi tạm biệt, Cố Nguyệt Hoài cũng có mời một vài đồng nghiệp thân thiết trong bệnh viện
Ra khỏi bệnh viện, hai người lại đến cung tiêu xã một chuyến
Họ không gặp Diêu Mỹ Lệ nhưng lại vô tình được nghe một vài tin đồn
Nhân viên bán hàng cho cung tiêu xã vốn là một nghề dễ kiếm ăn
Hai người đến đúng lúc mấy nhân viên bán hàng đang bàn tán về vị trí còn trống
Trong cuộc trò chuyện, bọn họ không khỏi nhắc tới việc Diêu Mỹ Lệ không đi làm, tất cả đều nghiến răng nghiến lợi, tỏ vẻ khinh thường
Cố Nguyệt Hoài vô tình biết rằng Diêu Mỹ Lệ đã kết hôn rồi, vả lại còn cưới lãnh đạo của cung tiêu xã nữa
Hơn nữa, từ lời kể của các nhân viên bán hàng kia, cô cũng biết một vài tin tức nhỏ khác
Diêu Mỹ Lệ dính bầu nên mới lấy được vị lãnh đạo mập lùn kia, tên béo tham lam ấy cũng không phải người chồng tốt đẹp gì, lại còn từng qua một đời vợ nữa
Cứ như vậy, Diêu Mỹ Lệ trở thành ả đàn bà cậy thế ỷ quyền trong mắt mọi người
Trong thời đại này, lời nói là thứ có thể dìm chết người, Diêu Mỹ Lệ cũng biết tình hình của mình nên mới cố tình xin nghỉ dài hạn
Nhớ lại lần đầu tiên gặp gỡ cô gái dịu dàng lịch sự kia, khoé môi Cố Nguyệt Hoài hơi nhếch lên
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tính cách con người mà cũng làm giả được, nói ra cũng thật buồn cười
Nếu cô ấy không hao tâm tổn sức bám víu Lâm Cẩm Thư để hưởng lợi thì cũng sẽ không rơi vào tình cảm như bây giờ
Cô thật sự không hiểu, rốt cuộc Lâm Cẩm Thư có điểm gì thu hút đến thế
Thật ra Cố Nguyệt Hoài cũng không hoàn toàn tập trung vào việc hóng chuyện, cô mua cả đống đồ, túi lớn túi nhỏ có đủ, chẳng thiếu thứ gì
Lúc tính tiền, cô chưa kịp làm gì thì Yến Thiếu Ngu đã lẳng lặng móc ra những tờ tiền mới tinh rồi chìa tới
Cố Nguyệt Hoài hơi lấy làm lạ, nhìn anh bằng ánh mắt hoài nghi, bỗng cảm thấy việc người đàn ông của mình giấu tiền riêng là điều hết sức vô lý
Suy cho cùng thì Yến Thiếu Ngu cũng đã đưa hết tiền trợ cấp cho cô rồi, anh không còn dư lại chút tiền nào mới đúng chứ, tại sao lại hào phóng thế này
Đối mặt với ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, mí mắt Yến Thiếu Ngu hơi giật giật
Sau khi rời khỏi cung tiêu xã, anh lập tức lôi ra một xấp tiền, đặt vào tay cô, hắng giọng bảo: “Anh định đưa chú Cố, nhưng em thấy rồi thì em cầm đi.”
Cố Nguyệt Hoài hơi buồn cười, cũng có chút ngạc nhiên: “Anh kiếm được tiền từ đâu vậy?”
Chỗ này không phải một số tiền nhỏ, phải hơn mấy trăm đồng
Dựa theo mức tiền trợ cấp của Yến Thiếu Ngu thì anh phải tiết kiệm vài năm mới tích đủ
Yến Thiếu Ngu  đặt tay lên môi, vẻ mặt ngại ngùng: “Ứng trước với chú Từ.”
Cố Nguyệt Hoài mím môi cẩn thận đếm tiền, cất riêng một trăm đồng, mỉm cười: “Em lấy đủ sính lễ của anh rồi nhé.”
Cô nhét mấy trăm đồng còn lại vào tay Yến Thiếu Ngu: “Anh có tiền rồi thì lo tiền tiệc mừng nhé.”
Yến Thiếu Ngu hơi khựng lại, cất tiền đi rồi trầm giọng nói: “Đây không phải là sính lễ.”
Cố Nguyệt Hoài không nghe rõ, cô cẩn thận cất một trăm đồng vào không gian Sumeru
Yến Thiếu Ngu là người không coi trọng vật chất, việc anh mặt dày đi vay tiền Từ Xuyên Cốc đã chứng tỏ tấm lòng của anh dành cho cô, nên cô phải giữ kỹ món tiền này
Yến Thiếu Ngu im lặng, xách đồ lên nói: “Bây giờ chúng ta đi đâu?”
Cố Nguyệt Hoài thấy trời đã nhá nhem tối, đáp: “Đến Bảo tàng - Thư viện đi, vẫn còn một người bạn cần được báo tin.”
Hai người ngoặt sang đường Hàng Độ, vừa dừng bước đã chạm mặt Trình Lăng
“Đồng chí Cố?” Nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, Trình Lăng vui mừng ra mặt, nhưng khi thấy Yến Thiếu Ngu lại hơi kinh ngạc
Cố Nguyệt Hoài cười: “Đồng chí Trình Lăng, đã lâu không gặp.”
Kể từ khi nghỉ việc ở [Nhật báo Quần Chúng], cô không đi học lớp học đêm nữa
Trình Lăng phải chăm sóc các em, bình thường cũng rất ít có cơ hội rời khỏi công xã Hoàng Oanh, đúng là đã lâu hai người chưa gặp lại nhau
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Đúng vậy, lâu lắm rồi chưa gặp, người này là?” Trình Lăng hơi ngạc nhiên
Yến Thiếu Ngu chìa tay ra bắt tay với Trình Lăng, giọng nói lãnh đạm: “Xin chào, tôi tên là Yến Thiếu Ngu.”
“Xin chào, tôi là Trình Lăng.” Không hiểu vì sao Trình Lăng lại có cảm giác hơi căng thẳng, cảm thấy người thanh niên kia trạc tuổi mình nhưng lại rất khó gần
Khí chất của đối phương quá mạnh mẽ, chỉ bắt tay thôi mà lòng bàn tay Trình Lăng cũng toát ra một lớp mồ hôi mỏng
  
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.