Ba người trò chuyện một lúc, không khí cũng trở nên hòa hợp hơn nhiều Thấy trời không còn sớm, Cố Nguyệt Hoài cười nói: “Mai anh còn phải đi làm, tôi không làm phiền anh nữa Nói ngắn gọn nhé, ngày kia tôi sẽ kết hôn Anh rảnh thì cứ tới ăn bữa cơm nhé, tiện thì mang theo tiền mừng luôn.”
Khi nói đến câu cuối cùng, cô nháy mắt một cái, với vẻ mặt có phần tinh nghịch “Kết hôn?” Trình Lăng hơi sửng sốt nhìn sang Yến Thiếu Ngu, anh ấy bỗng định thần lại, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi: “Yến Thiếu Ngu, Thiếu Đường, thì ra anh chính là chồng chưa cưới mà Nguyệt Hoài nhắc tới Nghe danh đã lâu!”
Thái độ của Trình Lăng làm Yến Thiếu Ngu khá ngạc nhiên: “Anh biết tôi sao?”
“Nói ra thì có duyên lắm Tôi và đồng chí Cố quen biết nhau là nhờ em gái Thiếu Đường của anh đó.”
Trình Lăng bật cười, vẻ mặt lập tức trở nên thân thiện hơn, chỉ vài câu đã kể sơ qua về chuyện cũ Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, liếc mắt nhìn Trình Lăng, cô quên khuấy mất chuyện này Lần đầu tiên cô gặp Trình Lăng, Yến Thiếu Ngu thậm chí còn không biết đến sự tồn tại của cô.
Nhưng, không hiểu vì sao cô lại cứu được Thiếu Đường, lại còn biết tên của cô bé Trong mắt Yến Thiếu Ngu, chắc chắn đây là một việc vô cùng kỳ lạ Đôi môi đỏ mọng của Cố Nguyệt Hoài hơi mấp máy.
Cô định cắt lời Trình Lăng nhưng nghĩ đến chuyện hai người sắp kết hôn, chung sống cả đời, hẳn là không nên giữ bí mật với nhau nữa nhỉ?
Liệu anh có thấu hiểu lý do khiến cô nhất quyết giết chết Điền Tĩnh hay không Việc cô sống lại chính là bí mật lớn nhất đời cô, là điều cô luôn ám ảnh trong lòng, cô chưa bao giờ nghĩ đến việc bật mí cho ai cả Nhưng mối hận đã ăn sâu vào tận xương tủy, không có ngày nào mà cô không nghĩ đến việc giết Điền Tĩnh.
Mặc dù sau khi sống lại có một vài điều đã thay đổi nhưng cô cũng nhiều lần vấp phải trắc trở, không thể tiêu diệt một cách triệt để Nghĩ đến đây, cô không khỏi nhớ tới Yến Thiếu Ngu ở kiếp trước Khi ấy, ngày nào cô cũng bị thù hận giày vò.
Chính anh đã dừng lại ở bên cô, che chở cô, lắng nghe cô tâm sự đủ thứ trên đời Khi ấy, hai người tuy không phải người yêu nhưng trên phương diện tinh thần đã vượt quá quan hệ tình yêu Quả nhiên, nghe Trình Lăng nói vậy, đôi mắt Yến Thiếu Ngu lóe sáng, tỏ rõ sự nghi ngờ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Anh nghiêng đầu nhìn sang Cố Nguyệt Hoài, không nói thẳng sự nghi ngờ trong lòng mà chỉ cười lịch sự với Trình Lăng: “Ra là vậy, cảm ơn đồng chí Trình Lăng khi ấy đã hăng hái làm việc, nếu không tôi cũng không thể tìm thấy Thiếu Đường và gặp gỡ Nguyệt Hoài, cảm ơn nhé,”
Trình Lăng xua tay, vẻ mặt xấu hổ: “Tôi có làm được gì đâu Đều là nhờ đồng chí Cố cả thôi Lúc đó cô ấy không màng tính mạng mà nhào tới ôm lấy Thiếu Đường, không hề e sợ hai kẻ bắt cóc hung ác kia Cô ấy thực sự yêu anh nhiều lắm đấy, đúng là yêu ai yêu cả đường đi lối về mà.”
Yến Thiếu Ngu khẽ “ừ” một tiếng, cúi đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, đèn đường đột nhiên bừng sáng, ánh đèn mờ lướt qua đôi mắt sâu thẳm của anh “Bây giờ thấy hai người kết hôn, tôi thực sự cảm thấy rất vui mừng, chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”
Trình Lăng nhìn vào đôi mắt đong đầy tình ý của Yến Thiếu Ngu, cũng cười theo, trên mặt thể hiện rõ sự ngưỡng mộ, chẳng biết đến bao giờ anh ấy mới có thể tìm được tình yêu của riêng mình “Cảm ơn cậu.” Yến Thiếu Ngu hơi mím môi, trong giọng nói trong trẻo kia tỏ rõ sự vui vẻ Lúc sắp rời đi, Cố Nguyệt Hoài có hỏi về Lý Hướng Tiền Nói đến đây, Trình Lăng khẽ nhíu mày: “Trước mắt không thành vấn đề, nhưng Chung Linh sắp bị đưa đi rồi Mấy ngày qua anh ta liên tục được mời lên đồn cảnh sát, vậy nên cả thế xác lẫn tinh thần đều rất mệt mỏi, đã nghỉ dạy lớp ban đêm được vài hôm rồi.”
Nghe vậy, Cố Nguyệt Hoài cũng không nói gì thêm.
Sau khi tạm biệt nhau, cô và Yến Thiếu Ngu nắm tay nhau rời khỏi công xã Hoàng Oanh *
Trên đường về nhà, trời đã tối hẳn Trong đêm tối mờ mịt, Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu đều không nói gì, chỉ lẳng lặng nắm tay nhau bước về phía trước, như thể họ biết nếu nói ra thì sự yên bình này sẽ bị phá vỡ, mãi đến khi đại đội sản xuất Đại Lao Tử hiện ra trước mắt thì Cố Nguyệt Hoài mới lên tiếng phá vỡ bầu không khí yên tĩnh này Giọng Cố Nguyệt Hoài rất nhẹ và ấm áp, cô quay đầu nhìn: “Anh không có gì cần hỏi sao?”
Bước chân Yến Thiếu Ngu dừng lại, anh nhìn cô với ánh mắt nghiêm túc ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc “Em vốn không muốn nói, nhưng không biết vì sao lại thấy hơi mệt mỏi Em không biết có nên nói cho anh biết sự thật trước khi mình kết hôn hay không, nhưng em cũng không muốn nói dối anh Thay vì tìm lấy cớ để che giấu, không bằng nói cho anh biết hết thì hơn Dù sao cũng trải qua nhiều chuyện như vậy sức chịu đựng của anh đã mạnh lên nhiều rồi Chắc anh không bị dọa sợ đâu nhỉ?”
Nói đến câu cuối cùng, giọng Cố Nguyệt Hoài đã trở nên hơi do dự Cô không biết thứ gì khó chấp nhận hơn: Không gian Sumeru, năng lượng chữa lành hay việc sống lại một lần nữa Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài không khỏi tự cười giễu bản thân Thì ra rất nhiều điều đã xảy đến với cô, nhưng chẳng có thứ nào là bình thường Vì vậy, mỗi lần cô định nói ra sự thật là cô lại cảm thấy sợ hãi, sợ bị anh xem là kẻ kỳ quặc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Yến Thiếu Ngu đặt đống đồ trên tay xuống đất, áp tay lên mặt cô Làn gió oi bức của đêm hè nổi lên cuồn cuộn nhưng gò má Cố Nguyệt Hoài lại lạnh thấu xương, đôi môi bắt đầu tái nhợt, toàn thân ảm đạm như đoá hoa sắp sửa héo tàn Anh nhíu mày thật chặt, ôm cô vào lòng, siết chặt vòng tay: “Đừng sợ, không muốn thì đừng nói, anh không hỏi đâu.”
Yến Thiếu Ngu vỗ lên tấm lưng mảnh mai của cô một cách vụng về, Cố Nguyệt Hoài giấu đi cảm xúc rối bời trong lòng, đặt tay lên eo anh, khẽ cười nói: “Những gì cần nói, em không muốn anh hiểu lầm hay nghi ngờ điều gì.”
Câu nói của Cố Nguyệt Hoài khiến lòng Yến Thiếu Ngu dậy sóng: “Anh biết không, thật ra chúng ta quen nhau từ kiếp trước đấy.”
Yến Thiếu Ngu ôm cô không nhúc nhích, tiếp tục nghe cô thủ thỉ, vẻ mặt bình tĩnh của anh dần chuyển sang ngạc nhiên, sau đó biến thành nỗi đau đớn vô hạn.
Cái ôm của anh trở nên cứng ngắc, vòng tay siết chặt hơn nữa, giống như muốn khảm cô vào trong cơ thể mình vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài không vùng vẫy, không kêu đau, cô chỉ cảm thấy một chút mơ hồ: “Em không biết rốt cuộc đây là thực tế hay là mơ Thiếu Ngu, em vẫn rất sợ, sợ phải quay lại lúc không có cha, không có anh trai, không có nhà, càng không có anh.”
Yến Thiếu Ngu lắng nghe giọng kể gần như hư ảo của cô, trái tim đau nhói, hoá ra đây là bí mật cô luôn giấu kín Anh nhắm đôi mắt đỏ hoe, sợi dây căng thẳng trong đầu cũng bị cắt đứt, anh ôm Cố Nguyệt Hoài thật chặt: “Sao lại không có anh được Em nói rồi mà, cuối cùng anh vẫn ở bên em mà Nguyệt Hoài, em chưa từng đánh mất anh.”
Yến Thiếu Ngu có phần hối hận khi nghe những điều này, không phải vì sợ mà là đau lòng vì khơi dậy kí ức đau thương ẩn sâu bên trong nội tâm cô Cố Nguyệt Hoài nhận thấy cơ thể anh đang khẽ run rẩy, cô rất muốn khóc nhưng đôi mắt lại khô khốc, cuối cùng chỉ có thể xoa vành mắt đỏ hoe, rời khỏi vòng tay của Yến Thiếu Ngu, nhìn sâu vào cặp mắt đỏ bừng và dáng vẻ sợ hãi của anh Khoảnh khắc này, quá khứ đau thương nhỏ máu bỗng không còn đau đớn gì nữa Cố Nguyệt Hoài đặt hết đống túi ngổn ngang trên đất vào không gian Sumeru, ngước mắt lên nhìn Yến Thiếu Ngu, hàng mi dày khẽ run run, ngón tay lành lạnh ghì chặt cổ tay anh, kéo anh vào trong không gian Sumeru Yến Thiếu Ngu chưa kịp đứng vững thì đôi môi ngọt ngào của cô đã chạm vào môi anh Cơ thể anh hơi cứng lại, nhìn gương mặt xinh đẹp gần trong gang tấc kia, yết hầu khẽ trượt lên trượt xuống Cố Nguyệt Hoài khẽ nhắm mắt lại, hàng mi như cánh bướm không ngừng rung rinh, làn da trắng nõn cũng nhuốm màu hồng nhạt.
Đôi môi cô mút rất mạnh bạo như một yêu nữ muốn hút hồn Yến Thiếu Ngu, kéo anh cùng rơi vào trầm luân.