Lông mi dày như quạt hương bồ của Cố Nguyệt Hoài nhẹ nhàng lướt qua mặt Yến Thiếu Ngu, khiến anh thở dốc, hơi thở trở nên rối loạn.
Anh cảm thấy hơi thở của cô như thiêu đốt lý trí của mình, đuôi mắt dài hẹp của anh thậm chí xuất hiện một chút đỏ nhạt Cố Nguyệt Hoài chạm nhẹ lên môi anh, nhẹ giọng thì thầm: “Thiếu Ngu, em yêu anh.”
Yến Thiếu Ngu vuốt ve dọc theo eo cô, trong ánh mắt anh là những ham muốn nóng bỏng không thể kiểm soát.
Anh nắm chặt cổ tay cô, cúi đầu nhẹ nhàng cắn lên môi cô, giọng nói phát ra từ giữa hàm răng: “Nguyệt Hoài, chúng ta mãi mãi không rời xa.”
Mọi việc đột ngột mất kiểm soát, cuối cùng không khí chỉ còn lại hương vị ngọt ngào đến ngấy Lúc Cố Nguyệt Hoài tỉnh dậy, đối diện với Yến Thiếu Ngu đang nhíu chặt hàng lông mày dài, gương mặt đẹp trai của anh tràn đầy vẻ thất vọng mất mát Cô suýt nữa bị chọc cười, tức giận nói: “Biểu cảm này của anh là sao, mới sáng thức dậy đã hối hận rồi?”
Gương mặt Yến Thiếu Ngu có chút tủi thân: “Sắp làm hôn lễ rồi, như vậy quá vội vàng.”
“Phì.” Cố Nguyệt Hoài nhìn thấy biểu cảm hiếm có của anh, không khỏi cười ra thành tiếng, đưa tay nhéo mặt anh: “Hóa ra Yến Thiếu Ngu anh là một người như vậy à, xem ra em vẫn chưa hiểu rõ anh rồi.”
Yến Thiếu Ngu nhướng mày, nắm lấy cổ tay cô rồi trở mình lại, trong đôi mắt hoa đào hẹp dài nhuốm một chút tươi cười: “Em có thời gian cả đời để hiểu rõ anh, hay là chúng ta bàn thêm về điều đó nhé?”
Hai má của Cố Nguyệt Hoài đỏ bừng như bốc cháy, cô phát hiện mình vẫn chưa luyện tập đủ, da mặt còn thua xa Yến Thiếu Ngu Yến Thiếu Ngu nhìn vẻ mặt của cô, cười khẽ vài tiếng, lồng ngực rung lên, mang theo chút gợi cảm trầm thấp khi xúc cảm dâng trào Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài hơi mơ màng, liếc sang bên cạnh: “Phải trở về thôi, nếu không họ sẽ cho rằng chúng ta bỏ trốn mất.”
Yến Thiếu Ngu cảm nhận được sự mềm mại trong lòng bàn tay mình, dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng đỏ thẫm khẽ mím, cúi đầu cọ xát trên môi cô, dây dưa lại mập mờ, nhiệt độ trong bầu không khí không ngừng tăng cao, trắng nõn mềm mại, cuối cùng làm mọi thứ trở nên rối loạn Trên đường trở về, hai người tay nắm tay, dáng vẻ dính chặt lấy nhau Yến Thiếu Ngu luôn nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, có chút lo lắng: “Anh cõng em nhé?”
Khóe miệng Cố Nguyệt Hoài hơi co rút, nhìn thoáng qua người đi đường chung quanh rồi hạ giọng nói: “Anh có thể nhỏ giọng một chút được không Nhất định phải nói lớn cho người bên ngoài đều nhìn qua bên này à Em không sao, có năng lực chữa trị, thể lực đã khôi phục rồi.”
“Hả?” Yến Thiếu Ngu nhìn cô với vẻ suy tư, giọng điệu kéo dài có chút kỳ lạ Cố Nguyệt Hoài bị anh nhìn khiến cho gò má nóng lên, kéo tay anh bước nhanh về nhà Một đêm trôi qua, trời đã sáng rõ, nhưng việc tối qua không về nhà không biết đã khiến gia đình lo lắng đến mức nào Đương nhiên, nghĩ tới nghĩ lui, cô cũng không hối hận khi lôi kéo Yến Thiếu Ngu cùng mây mưa Vu Sơn, cô không quan tâm đến chuyện có hôn lễ hay không, luôn cảm thấy cảm xúc dâng trào, bầu không khí dâng trào thì làm thôi, mà ngày hôm qua cô cảm thấy cơ hội rất thích hợp [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] (*) Mây mưa Vu Sơn: Ám chỉ chuyện ân ái của nam nữ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hai người còn chưa đến cửa nhà, đã nhìn thấy sân nhà họ Cố bị người của đại đội vây quanh, gần như kín không có kẽ hở Tình cảnh này thật sự quen thuộc, trong lòng Cố Nguyệt Hoài có chút nặng nề, chẳng lẽ cả đêm không trở về lại xảy ra chuyện gì rồi Dáng người Yến Thiếu Ngu cao ráo, cũng thấy nhiều hơn, anh nhướng mày: “Tới rất đúng lúc.”
Cố Nguyệt Hoài quay đầu nhìn anh, vẻ mặt nghi ngờ: “Anh biết là chuyện gì sao?”
Gương mặt Yến Thiếu Ngu cười rất tươi, giọng nói dễ nghe như đàn cello: “Chúng ta qua xem sẽ biết thôi.”
Hai người đi nhanh về phía căn nhà, vòng qua sân nhỏ, Cố Nguyệt Hoài cũng thấy rõ tình hình bị che khuất.
Trước cửa sân nhà bọn họ có đậu một chiếc xe quân đội, biển số Bắc Kinh, mà trong sân rộng rãi thì chất đầy đồ Mắt Vương Mỹ Hoa rất tinh, lập tức nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài: “Ô Tiểu Cố về rồi à Nhà cháu có khách đến, có vẻ là họ hàng ở bên đàng trai, cháu mau đi vào xem thử đi Người ta chi mạnh tay thế này, cả cái huyện Thanh An này cũng không ai dám sánh bằng đâu!”
Giọng bà ta cực kỳ nịnh nọt, hạt dưa trong lòng bàn tay cũng vội vàng bỏ vào túi Trong lúc nói, ánh mắt Vương Mỹ Hoa thỉnh thoảng lướt qua những món quà trong sân, tuy gói bằng giấy đỏ hoa lụa nhưng có nhiều thứ lại có thể phân biệt rõ ràng, ví dụ như máy may, xe đạp, đây đều là những thứ mà người giàu có thể mang đến khi đính hôn Cố Nguyệt Hoài có chút ngạc nhiên, nhìn về phía Yến Thiếu Ngu: “Họ hàng?”
Cô biết, phần lớn họ hàng của nhà họ Yến đều gặp khó khăn theo cha mẹ Yến Thiếu Ngu, còn lại hẳn là quan hệ xa xôi, dù sao cô cũng chưa từng nghe nhà họ Yến còn có họ hàng gì, nhưng có thể có được những lễ vật này, hẳn là có mối quan hệ khá tốt với Yến Thiếu Ngu Vương Mỹ Hoa cũng nhìn về phía Yến Thiếu Ngu, nhìn thân hình cao ngất của anh, trông cũng đẹp trai, hai mắt không khỏi lóe sáng lên Một chàng trai như vậy, sao lại rơi vào tay con gái nhà họ Cố chứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Con gái nhà bà ta cũng mới mười chín tuổi, vừa nấu nướng giỏi, lại biết đan bông.
Tuy vẻ ngoài không phải dạng rất xinh đẹp nhưng khi kết hôn thì xinh đẹp có lợi ích gì?
Gần đây con gái bà ta đang tới tuổi mai mối, nếu có thể tìm được người như vậy thì tốt biết bao Đôi mắt của Vương Mỹ Hoa sáng rực, đảo qua lễ vật trong sân nhà họ Cố, lại không khỏi ghen tị và ngưỡng mộ, đúng là tốt số mà Yến Thiếu Ngu không giải thích gì cũng không thèm nhìn Vương Mỹ Hoa, chỉ nói với Cố Nguyệt Hoài: “Chúng ta vào nhà thôi.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, hai người vượt qua đám người để vào sân, Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài đang ở trong sân nhìn mấy thứ này, không biết nên làm gì, vừa nghe thấy động tĩnh thì vội vàng quay đầu lại.
Lúc nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu bỗng thở phào nhẹ nhõm Đuôi mắt của Cố Tích Hoài hơi nhướng lên, nói: “Anh xem kìa anh cả, em đã nói rồi mà, hai người bọn họ ở chung với nhau thì xảy ra chuyện gì được chứ?”
Cố Đình Hoài trừng cậu ấy một cái, chợt nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài: “Hai đứa không về cũng không báo một tiếng, làm cha lo lắng cả đêm đấy!”
Nói xong, anh ấy lại có chút căng thẳng, chỉ vào trong nhà nói: “Được rồi, về phần anh cũng không nói nhiều nữa, hai đứa mau vào nhà đi Thiếu Ngu, có người ở Bắc Kinh tới, đang ở trong nhà uống trà đấy, cậu mau vào chào hỏi đi.”
Yến Thiếu Ngu ừm một tiếng, xoay người đi vào nhà Cố Nguyệt Hoài đi chậm lại phía sau một bước, Cố Tích Hoài đi lại gần, nhỏ giọng nói thầm một câu với vẻ mặt nghi ngờ: “Tối qua hai đứa đi đâu vậy Không phải đi nhà nghỉ đó chứ Nếu không biết còn tưởng rằng hai đứa cùng nhau bỏ trốn đấy, ha ha.”
Cố Nguyệt Hoài liếc cậu ấy một cái, không thèm để ý, đi theo Yến Thiếu Ngu vào trong nhà Vừa vào nhà, cô đã thấy hai người ngồi ở bên cạnh bàn nói chuyện vui vẻ với Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly, hai thanh niên cao ráo, lúc nhếch miệng cười lộ ra một hàm răng trắng, hiển nhiên bọn họ đã quen biết lâu năm với anh em nhà họ Yến Đôi mắt Yến Thiếu Ly thoáng nhìn sang thì thấy Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài đi tới: “Anh cả chị dâu trở về rồi!”
Hai thanh niên hơi sửng sốt, bỗng nhiên đứng dậy, khi nhìn thấy Yến Thiếu Ngu, ánh mắt hai người không hẹn mà cùng ánh đỏ, một người trong đó còn chảy nước mắt, giơ tay dùng ống tay áo dụi mắt thật mạnh, nghẹn ngào hô lên: “Anh ba!”
Yến Thiếu Ngu nhìn hai người họ, hơi mím môi, trong mắt dâng lên chút ánh sáng dịu dàng: “Đã bao nhiêu tuổi rồi, còn khóc nữa.”
Anh vừa dứt lời, hai thanh niên đã bước nhanh tới, ôm anh thật chặt, bàn tay vỗ vỗ ở trên lưng phát ra tiếng động