Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 505: Yến Thiếu Ly khen ngợi quá mức





Đôi mắt Yến Thiếu Ly đỏ lên, không biết có phải là vì nhớ đến những chuyện cũ ở Thủ đô hay không, cô ấy khóc nức nở: “Anh Lăng Gia và anh Vĩ Cần vẫn như thế, chẳng thay đổi gì, anh trai em thì ngược lại, thay đổi nhiều quá.”
Nghe vậy, Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần mím môi lại, trong ánh mắt lộ ra vẻ thương cảm
Bọn họ đều là con em của đại viện, lớn lên cùng nhau, có điều gia đình họ quản thúc rất nghiêm khắc, đã sắp xếp cho họ vào quân đội từ sớm, quanh năm đều không ở Thủ đô, nên không chơi cùng Vu Kiến Quốc, Hoàng Thịnh và Phan Nhược Nhân
Sở dĩ có quan hệ thân thiết với Yến Thiếu Ngu là vì thuở nhỏ, ba người họ thường xuyên vào quân khu tám, từ đó thân nhau
Yến Thiếu Ngu nhướng mày: “Được rồi, bảo hai người đến tham dự hôn lễ, đằng này đến với vẻ mặt buồn bã như vậy là muốn cho ai xem đây?”
Nghe xong, Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần sững người, sự ngạc nhiên trên mặt họ chuyển thành vui mừng, rất buồn cười, nhưng kể từ khi nhà họ Yến suy tàn, Yến Thiếu Ngu chưa từng cười, nói chuyện cũng ít, làm gì có tâm trạng để nói đùa như bọn họ
Bây giờ anh đã khôi phục lại dáng vẻ từng có, trở thành anh ba bướng bỉnh, ngang ngược, kiêu ngạo như hồi nhỏ
Đương nhiên là Yến Thiếu Ngu nhìn thấy biểu cảm trong mắt họ, anh không giải thích thêm gì cả, quay sang ôm vai Cố Nguyệt Hoài: “Giới thiệu với hai người, đây là vợ tôi, tên Cố Nguyệt Hoài, là quân y ở quân khu tám.”
Vẻ mặt Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần trở nên nghiêm túc, họ đứng thẳng tắp, chào Cố Nguyệt Hoài theo kiểu quân đội: “Chị dâu ba!”
Điệu bộ này của họ khiến Cố Nguyệt Hoài nhớ lại chuyện ở quân khu tám, cô mỉm cười gật đầu với hai người họ
Họ nhìn Cố Nguyệt Hoài, trong lòng thầm cảm khái, mắt nhìn của anh ba tốt thật, xuống thôn làm thanh niên tri thức cũng kiếm được một cô vợ xinh đẹp như vậy, lại còn là quân y nữa, hai người đều là quân y, tự nhiên sự thân thiện, hảo cảm với Cố Nguyệt Hoài cũng tăng thêm đôi chút
Cố Nguyệt Hoài nhìn vào vẻ mặt của họ, cô thấy được sự tò mò và thân thiện trong đó, trong lòng cảm thấy phức tạp, tiếc là kiếp trước họ không có ấn tượng tốt đối với cô
Lăng Gia, Kỷ Vĩ Cần và Yến Thiếu Ngu là mối quan hệ thân thiết từ nhỏ, sống chết có nhau, về sau khi biết anh đưa một cô gái trở về Thủ đô, còn cố ý tìm cơ hội đến thăm, có điều lúc đó cô không nhận được sự tôn trọng như bây giờ
Dĩ nhiên là cô hiểu rõ điều đó
Lúc đó Yến Thiếu Ngu có chức vị cao, ở giới chính trị và quân đội có biết bao cô tiểu thư muốn kết hôn cùng anh, một khi liên hợp lại với nhau sẽ rửa sạch nỗi oan của nhà họ Yến trong phút mốt, nhưng trước giờ Yến Thiếu Ngu không phải kiểu người dựa dẫm vào đàn bà
Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần cũng biết rõ, điều họ không hài lòng chỉ là vì cô không xứng với anh mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không những vì cô từng kết hôn, từng lấy chồng, mà còn là vì nhà họ Cố đã tan nát, lúc đó Điền Tĩnh đang chèn ép khắp nơi, có thể nói Điền Tĩnh là người có quyền lực ở Thủ đô, bị cô ta nhắm tới, không chết thì cũng phải mất một lớp da. 
Lúc đó cô chỉ có thể sống dựa vào Yến Thiếu Ngu, cô cũng khiến anh phát huy được năng lực của bản thân, trở thành người đối đầu với Điền Tĩnh
Nhớ lại chuyện cũ, trong mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên một chút mơ hồ. 
Yến Thiếu Ngu nhìn cô, hơi mím môi lại, tăng lực tay để khiến cô tỉnh táo lại
Dĩ nhiên anh biết cô đang nghĩ gì, anh quay sang nhìn Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần với vẻ mặt không vui
Thực tế là anh không biết kiếp trước Cố Nguyệt Hoài có mối quan hệ gì với Lăng Gia, Kỷ Vĩ Cần, nhưng từ vẻ mặt của người trước có thể thấy mối quan hệ đó không mấy vui vẻ, suy nghĩ kĩ một lúc, anh có thể đoán được đại khái
“Anh ba?” Lăng Gia hơi sửng sốt, không hiểu cảm giác bỗng dưng không vui này đến từ đâu
Cố Nguyệt Hoài cũng phản ứng lại, cô kéo tay Yến Thiếu Ngu, mỉm cười nhìn Lăng Gia
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai người bạn tốt này của Yến Thiếu Ngu có tính cách trái ngược nhau, Lăng Gia tinh tế, còn Kỷ Vĩ Cần thì chăm chỉ nhưng cọc cằn, nóng nảy, nhưng họ đều là người tốt
“Hai người đứng mãi không thấy mỏi sao
Ngồi đi, em đi rót cho cốc nước.” Nói xong, Yến Thiếu Ly mỉm cười rồi đặt Yến Thiếu Đường vào lòng Yến Thiếu Ương, cô ấy đến trước lò bếp, rót thêm nước nóng vào phích, động tác nhanh nhẹn, tự nhiên
Ánh mắt Lăng Gia có chút phức tạp, anh ấy khẽ nói: “Rời khỏi Thủ đô một năm, Thiếu Ly cũng trưởng thành rồi.”
Từng là cô công chúa nhỏ của đại viện Thủ đô, giờ đây đã trở thành cô gái đảm đang, khéo léo
Kỷ Vĩ Cần không nghĩ nhiều đến thế, anh ấy nhìn cô bé ngồi trong lòng Yến Thiếu Ương, xinh đẹp đáng yêu, khi cô bé mỉm cười nhìn anh ấy, trái tim của một người đàn ông cọc cằn cũng bị lay động
Anh ấy nói: “Lúc đầu chúng ta cử nhiều người đi như vậy mà không tìm thấy, không ngờ cuối cùng lại vô tình được chị dâu ba cứu, cậu thấy duyên phận của con người thật kì diệu biết bao
Anh ba thật là có phúc!”
Khi anh ấy và Lăng Gia đến đây, họ còn tưởng mình hoa mắt khi nhìn thấy Yến Thiếu Đường, sau đó mới được nghe Yến Thiếu Ly kể lại đầu đuôi câu chuyện
Nhắc đến chuyện này, vẻ mặt Lăng Gia không khỏi xúc động: “Còn phải nói hay sao, chuyện này giống hệt như trong tiểu thuyết vậy.”
“Trời, thế đã là gì
Em nói mọi người nghe, chị dâu cả giỏi giang của em, có chị ấy ở đây thì chẳng phải lo gì hết!” Yến Thiếu Ly mang nước tới, cô ấy hất hàm với vẻ mặt đắc ý
Cô ấy có tâm hồn thiếu nữ, chỉ biết từ khi gặp Cố Nguyệt Hoài thì không còn gặp khó khăn nữa, hơn nữa mỗi khi gặp rắc rối, cô luôn giúp giải quyết mọi vấn đề, trong lòng Yến Thiếu Ly, Cố Nguyệt Hoài là kiểu người có sức mê hoặc khiến người khác tin tưởng cô
Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần hơi giật mình, không ngờ Yến Thiếu Ly lại có ấn tượng tốt về Cố Nguyệt Hoài đến thế
Mặt khác, Yến Thiếu Ương nghe vậy im lặng gật đầu đồng ý, đúng là nếu không gặp được chị dâu cả, e rằng họ vẫn còn đang chịu khổ, mà anh có khi vẫn nằm liệt giường
Cái gật đầu của Yến Thiếu Ương khiến hai người họ ngạc nhiên hơn
Hồi ở Thủ đô, Yến Thiếu Ương là một đứa mọt sách, ngoài việc học ở trường thì cả ngày ngồi lì trong phòng học, chưa từng ra ngoài trượt băng, đá bóng, đi chơi loanh quanh cùng con em ở đại viện, gặp ai cũng mang khuôn mặt nhã nhặn và lễ phép
Anh ấy chưa từng nói tốt về ai, hoặc có thái độ khác bất đồng với một người, điều này quả thực rất hiếm thấy
Lăng Gia lại đánh giá Cố Nguyệt Hoài kĩ hơn, lúc đầu chỉ cảm thấy chị dâu ba xinh đẹp, giỏi giang, còn là quân y, là một người đáng được tôn trọng, nhưng bỗng nhiên anh ấy nhận ra bản thân còn nông cạn, e là trong đó có vẫn còn nhiều điều mà anh ấy không biết
Nghĩ vậy, Lăng Gia bèn nói: “Chị dâu ba giỏi như thế, sau này phải nhờ cô chỉ bảo nhiều hơn rồi.”
Kỷ Vĩ Cần cũng gật đầu theo, giơ ly trà trong tay lên: “Em lấy trà thay rượu, mời chị dâu ba một ly!”
Mí mắt Cố Nguyệt Hoài giật giật, nhìn Yến Thiếu Ly đang che miệng cười, sau đó mỉm cười nói: “Chỉ bảo cái gì chứ, hai người đến đây từ Thủ đô xa xôi, tôi vẫn chưa tiếp đãi mọi người tử tế, để trưa nay tôi xuống bếp nấu cho hai người một bữa nhé.”
Nghe vậy, Yến Thiếu Ly hét lên: “Anh Lăng Gia, anh Vĩ Cần, hôm nay hai người có phúc ăn đấy
Em nói hai anh nghe, tài nấu nướng của chị dâu cả thật sự còn ngon hơn nhiều so với đầu bếp nhà hàng ở Thủ đô, bảo đảm hai người ăn một lần sẽ muốn ăn thêm lần nữa đấy!”
Cố Nguyệt Hoài thấy hơi đau đầu vì lời khen ngợi quá mức của Yến Thiếu Ly, cô vội đứng dậy nói: “Tôi đi mua thức ăn!”
Nói xong, cô vội vã rời khỏi nhà, để cho họ có không gian riêng nói chuyện.  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.