“Chị dâu cả vẫn ngại sao?” Yến Thiếu Ly chớp mắt, nhìn Yến Thiếu Ương: “Anh hai, không lẽ em nói sai sao?”
Yến Thiếu Ương nhịn cười: “Ừ Nói không sai, chị dâu cả nên sớm làm quen với điều này.”
Đối mặt với hai anh em không ngừng khen ngợi chị dâu cả quá mức, Lăng Gia có hơi bất ngờ: “Anh ba, Thiếu Ương với Thiếu Ly trước giờ có như vậy đâu, chị dâu ba cho họ uống thuốc mê gì sao Sao mà cứ hai, ba câu là nói ưu điểm của chị dâu ba vậy?”
Yến Thiếu Ngu bưng ly trà lên uống một ngụm, nói với giọng giống như coi đó là điều đương nhiên: “Không phải vợ tôi vốn đã rất tốt rồi sao?”
Nghe vậy, khóe miệng Lăng Gia giật giật, không khỏi giơ ngón tay cái lên: “Ừ.”
Trong lòng anh ấy không khỏi nâng Cố Nguyệt Hoài lên cao hơn, quả nhiên người anh ba thích là người có thực sự tài giỏi Trong lòng Kỷ Vĩ Cần cũng không có nhiều khúc mắc như vậy, anh ấy cười nói: “Anh ba, khi cậu viết thư đến Thủ đô tôi còn giật mình, vốn nghĩ rằng sau này không còn được gặp cậu nữa, không ngờ rằng cậu mới rời Thủ đô hơn một năm mà đã kết hôn rồi.”
Yến Thiếu Ngu mỉm cười, trong đôi mắt hẹp dài hơi sáng lên: “Tôi cũng không ngờ.”
Anh chưa từng nghĩ đến việc kết hôn, nhưng bây giờ anh rất vui khi cô sẵn sàng tìm anh và cùng anh trải qua cuộc sống khó khăn này một lần nữa, anh càng thấy mình may mắn hơn khi không chống lại những cám dỗ, cuối cùng chìm sâu vào nó [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Tuy Yến Thiếu Ngu không nói nhiều, nhưng trên mặt anh đã nói rõ mọi thứ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần nhìn nhau, vui vẻ trong lòng Trong mắt Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly tràn ngập vui vẻ, họ vui vì anh cả đã tìm được hạnh phúc cho riêng mình Yến Thiếu Ly nghe thấy tiếng bàn luận sôi nổi của nhóm xã viên đại đội ở bên ngoài, sau đó nhớ tới giọng điệu phách lối của Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần khi họ mới tới, không khỏi tò mò: “Anh Lăng Gia, anh Vĩ Cần, có phải lương của các anh rất cao không Đến chơi thôi mà mang nhiều quà thế à?”
Lúc nãy cô ấy xem qua rồi, có xe đạp, máy thu thanh, máy may, cái gì cũng có Lăng Gia cười lớn, chợt nhìn Yến Thiếu Ngu: “Cậu chưa nói với họ à?”
Yến Thiếu Ngu im lặng không nói, hai tay đan vào nhau, tư thế nhàn nhã Yến Thiếu Ly nghi ngờ: “Nói gì Anh cả đang giấu bọn em làm chuyện gì sao?”
Lăng Gia bưng cốc nước quay lại, không trả lời, chứng tỏ anh ấy không muốn nói ra sự thật, Kỷ Vĩ Cần nói với Yến Thiếu Ngu với vẻ mặt lúng túng: “Anh ba, chuyện này đâu cần phải lừa Thiếu Ương với Thiếu Ly đâu Tôi thấy cho hai đứa quay về Thủ đô thì tốt hơn.”
Tuy anh ấy hiền lành, nhưng trong lòng không khỏi xót xa khi nhìn Yến Thiếu Ly thay đổi từ một cô gái chưa từng động vào nước bao giờ nay lại biết nấu cơm, đun nước rất thành thạo Dù sao thì đó cũng là người em gái mà anh ấy chăm sóc từ nhỏ, anh ấy chỉ mong cuộc sống của cô ấy sẽ dễ dàng hơn một chút “Về Thủ đô? Chúng ta có thể về sao?” Yến Thiếu Ly mở to mắt, hơi nín thở, vẻ mặt có chút vội vã Yến Thiếu Ngu ngước mắt nhìn cô ấy, ngược lại Yến Thiếu Ương rất bình tình, dường như đối với anh ấy việc quay về Thủ đô hay không cũng không có gì khác biệt, anh khẽ thở dài, nói qua loa: “Là nhà của mẹ để lại.”
Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly sững người sau khi nghe xong: “Mẹ Mẹ để lại sao?”
“Ban đầu bất ngờ xảy ra chuyện, nhưng hình như mẹ đã có tính toán từ trước và để lại cho chúng ta một khoản tiền.” Đôi mắt hẹp dài của Yến Thiếu Ngu nheo lại, môi mím chặt, ngón tay thon dài cũng nắm chặt khi anh nhớ tới tình hình lúc đầu [Thiếu Ngu, nhà họ Ngu gây thù chuốc oán quá nhiều, tình thế trong cuộc họp gần đây bỗng trở nên căng thẳng, e là sắp có sóng gió Con cầm số tiền này, nếu nhà họ Yến xảy ra chuyện, con hãy đưa 2 em rời khỏi Thủ đô, biết chưa?]
Yến Thiếu Ly nước mắt lưng tròng, cô ấy nhớ đến mẹ mà cổ họng như nghẹn lại Yến Thiếu Ương cũng không chịu nổi, tuy là thằng hai trong nhà nhưng nhà họ Ngu luôn làm theo lối giáo dục bình đẳng, anh ấy chưa từng bị khinh thường, Kỷ Thanh là một người mẹ sáng suốt, bà ấy sẽ tôn trọng sở thích và lựa chọn của họ Yến Thiếu Ngu im lặng một lúc, nói tiếp: “Có quá nhiều người ở Thủ đô nhắm vào nhà họ Yến, anh chỉ có thể đưa hai đứa đi, lúc đó muốn giữ lại tiền ở Thủ đô, đợi sau khi quay về có thể mua một chỗ để ở, cho hai đứa quay lại trường học.”
Thực tế vẫn còn cách khác, đó chính là để Thiếu Ương, Thiếu Ly biết nhà họ Yến thật sự đã phá sản rồi, sẽ không còn cuộc sống như trước kia nữa, nếu không thì mang một khoản tiền lớn về quê, hai đứa có thể trưởng thành không Đúng như mẹ Kỷ Thanh từng nói, nhà họ Yến gây thù chuốc oán quá nhiều, Yến Thiếu Ương và Yến Thiếu Ly phải cố gắng trưởng thành để tự đối mặt với mọi thứ, nếu không, đợi đến khi quay về Thủ đô, sớm muộn gì cũng bị người có dã tâm thù ghét nhắm đến, anh không thể che mưa chắn gió cho họ mãi được Vào lúc anh lựa chọn bước ra chiến trường, anh đã nghĩ đến khả năng mình sẽ chết trên chiến trường Yến Thiếu Ly ôm mặt khóc nức nở, Yến Thiếu Đường nhìn cô ấy, chu miệng lên và cũng khóc theo Kỷ Vĩ Cần xót xa trong lòng, đưa tay lên mắt lau nhẹ rồi nhấc hộp sắt để dưới chân đưa cho Yến Thiếu Ngu: “Này anh ba, đồ lúc đầu cậu đưa cho tôi giờ tôi mang trả cho cậu, không thiếu thứ gì.”
Yến Thiếu Ngu gật đầu, giọng anh hơi khàn: “Vất vả cho cậu rồi.”
Kỷ Vĩ Cần không vui: “Ơ hay, cậu nói vất vả gì đấy với tôi à Tình bạn giữa chúng ta mà cậu nói như người dưng thế!”
Trong lòng Lăng Gia cũng khó chịu, anh ấy đứng dậy nhìn ngôi nhà, nói: “Nhà mới xây à Thiết kế khá ổn, đồ dùng trong đám cưới đã trang trí xong, tôi và lão Kỷ đến muộn, chẳng giúp gì được cho cậu!”
Yến Thiếu Ly lau nước mắt, bật cười nói: “Anh Lăng Gia đừng giận, lúc nào cũng có việc cho anh làm mà.”
Mắt cô ấy sáng long lanh, nhớ đến sự sắp xếp từ trước của mẹ, trong lòng cảm thấy ấm áp, tinh thần cũng trở nên phấn khởi hơn Lăng Gia lắc đầu cười, chắp tay nói: “Được rồi, cậu giao việc gì thì tôi làm việc nấy, được chứ Phải rồi, anh ba này, đám Tống Kim An với Hoàng Thịnh không về quê à Họ đâu rồi Sao không thấy?”
Theo lý mà nói, tất cả mọi người ở đại viện nếu biết họ tới, có lẽ lúc này phải tới đây tụ tập rồi mới đúng Yến Thiếu Ngu im lặng, Yến Thiếu Ly khịt mũi: “Hoàng Thịnh chết rồi, anh không biết à?”
Nghe vậy, nụ cười trên mặt Lăng Gia cứng lại, tay Kỷ Vĩ Cần cũng run lên, làm đổ chiếc cốc trên bàn, Hoàng Thịnh chết rồi?
Họ thật sự không biết chuyện này, mọi ngày bình thường đều ở quân khu trên Thủ đô, không về nhà thường xuyên, lần này nhận được thư của Yến Thiếu Ngu, khó khăn lắm mới xin nghỉ được, thật sự không ngờ rằng lại xảy ra chuyện lớn như thế Yến Thiếu Ly định lên tiếng giải thích thì bên ngoài lại có tiếng xe ô tô đến gần sau đó tắt máy Yến Thiếu Ngu cau mày, anh đứng dậy bước ra ngoài, Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần cũng nhanh chóng đi theo [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bên ngoài nhà họ, tất cả mọi người đều nhìn vào chiếc xe hơi đỗ cạnh sân nhỏ nhà họ Cố Vương Mỹ Hoa tỏ vẻ khó hiểu, giọng điệu chanh chua: “Không biết hôm nay có cơn gió nào thổi tới, bình thường lên thị trấn cũng chẳng thấy cái xe hơi nào, hôm nay lại kéo cả đại đội đến đây Lại đến nhà họ Cố tặng quà à?”