Cố Nguyệt Hoài cố ý đi sau cùng, nhìn Cố Đình Hoài đang ngồi trong sân, cô tiến lại gần một bước, nhỏ giọng nói: “Anh cả, anh trông chừng Điền Tĩnh, nếu cô ta có động tĩnh gì thì lập tức báo cho em biết.”
Cố Đình Hoài gật đầu, mím môi, vẻ mặt nghiêm túc Khi anh ấy đến thành phố Phong, Cố Nguyệt Hoài đã nói với anh ấy mục đích chính là theo dõi Điền Tĩnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu cô ta đến thành phố Phong thì phải gác lại tất cả công việc, ngay lập tức báo cho Cố Nguyệt Hoài biết về tình hình của Điền Tĩnh càng sớm càng tốt, nhưng thực sự không nghĩ tới cô ta sẽ trở về quê Sau khi Cố Nguyệt Hoài dặn dò xong liền đi vào nhà, nhìn thấy Yến Thiếu Ngu đang đợi cô ở cửa, cô nhìn anh với vẻ mặt yên tâm rồi bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần đã từ xa đến tận nơi tặng đồ thì cần phải chiêu đãi họ thật nồng nhiệt *
Ở bên kia, Phan Ngọc Lương ôm eo Điền Tĩnh đi về phía khu chăn nuôi Anh ta có vẻ hơi tức giận, giọng điệu còn có phần phàn nàn: “Nơi rằng núi nghèo nàn toàn sinh ra những người xấu Anh đã nói với em là nên ở lại Thủ đô để dưỡng thai rồi mà, nhưng em không nghe, cứ phải quay về để nhận ánh mắt khinh thường từ người khác Tiểu Tĩnh, em cũng sắp sinh rồi, chúng ta vẫn nên mau chóng quay về càng sớm càng tốt.”
Điền Tĩnh dừng bước, quay đầu nhìn Phan Ngọc Lương, ánh mắt lạnh lùng: “Anh đừng quên mục đích em trở về.”
Phan Ngọc Lương dừng lại, mím môi nói: “Anh biết em quay lại để trả thù, nhưng tại sao lại cứ phải vội vàng vào thời điểm này Em sắp sinh rồi, sao không đợi đến khi sinh con xong rồi trở về?”
Anh ta tỏ vẻ khó hiểu, cánh tay ôm eo Điền Tĩnh hơi cứng lại “Anh đang trách em sao?” Điền Tĩnh đưa tay vuốt ve chiếc bụng to của mình, trong mắt hiện lên một tia kỳ lạ Cô ta dời tầm mắt, nhìn Phan Ngọc Lương với ánh mắt dịu dàng, nhẹ nhàng tựa đầu vào ngực Phan Ngọc Lương, cúi đầu để che đi ánh mắt lạnh như băng của mình Phan Ngọc Lương sao có thể chịu sự mềm mại và dịu dàng của Điền Tĩnh Anh ta nhẹ nhàng thở dài, vuốt tóc Điền Tĩnh, nhỏ giọng nói: “Anh biết em hận Cố Nguyệt Hoài, nếu không vì cô ta, em đã không phải chịu đựng nhiều như vậy Nhưng mọi chuyện cũng cần phải có thời gian, em yên tâm, có anh ở đây, nhất định sẽ không để cô ta được sống yên ổn!”
Khi nói những lời này, Phan Ngọc Lương nói một cách chắc chắn, làm ra bộ dáng hứa hẹn Trên môi Điền Tĩnh hiện lên một nụ cười chế nhạo, nhưng lời nói của cô ta lại rất dịu dàng, mang theo một chút tủi thân: “Thật sao Nhưng em vừa thấy anh ngẩn người nhìn cô ta, Ngọc Lương, anh thích nhất những cô gái xinh đẹp, anh sẽ không bị cô ta quyến rũ đấy chứ?”
Phan Ngọc Lương sửng sốt một chút, sau đó ho khan hai tiếng Anh ta thật sự không ngờ rằng sự thay đổi khoảnh khắc vừa rồi lại bị Điền Tĩnh bắt được, anh ta lập tức cười nói: “Tiểu Tĩnh, em thật là biết nói đùa đó, với anh, chỉ có em là người xinh đẹp nhất.”
Anh ta nói hai câu cho qua, Điền Tĩnh cũng không để ý nữa: “Chúng ta nhanh đi tìm bí thư chi bộ đi.”
Phan Ngọc Lương thở phào nhẹ nhõm, hai người nhanh chóng đi tới khu vực chăn nuôi *
Cố Nguyệt Hoài vừa chuẩn bị bữa trưa xong thì Cố Đình Hoài vội vàng chạy vào phòng nháy mắt với cô “Mọi người ăn trước đi, không cần đợi em.” Cố Nguyệt Hoài nói xong liền đi ra ngoài Kỷ Vị Cần quay đầu lại: “Chị dâu ba đi đâu vậy?”
“Mọi người ăn cơm đi, tôi đi ra ngoài nhìn xem.” Ánh mắt Yến Thiếu Ngu hơi lóe lên, đứng dậy đi theo cô ra ngoài Yến Thiếu Ly đi lấy canh, quay đầu nhìn lại đã thấy thiếu hai người: “Có chuyện gì quan trọng gì sao Hai người này, cứ thần thần bí bí.”
Lăng Gia cũng đoán được đôi chút, nhưng lúc này không cần nói, anh ấy đổi chủ đề: “Đừng để ý hai người họ nữa, lại đây ngồi xuống đi, chúng ta tiếp tục nói chuyện lúc nãy Lý Nhĩ Tân thật sự được chị dâu ba cứu sao?”
…
Cố Nguyệt Hoài vén rèm đi ra ngoài, liền nhìn thấy Điền Tĩnh và Phan Ngọc Lương ở sân bên cạnh Đã hơn một năm không có người ở, lúc này sân nhà họ Điền đã mọc cỏ dại um tùm, đêm nay hai người bọn họ cũng không thể ở lại Cố Nguyệt Hoài chăm chú một lát thì Yến Thiếu Ngu đã đi ra Anh hơi nheo mắt lại, nhìn Điền Tĩnh và Phan Ngọc Lương, ánh mắt lóe lên vẻ lạnh lùng, nhẹ nhàng nói: “Em định làm gì?”
Giọng nói của Cố Nguyệt Hoài rất bình tĩnh, nhàn nhạt nói: “Nếu xảy ra tai nạn giao thông thì hẳn là phương án tốt chứ?”
Cô không định hành động vào ban đêm nữa, với năng lượng chữa lành, dù cô có giết người một cách công khai thì cũng không ai phát hiện, chưa kể đến việc giết người ở nơi đông người thì càng không ai có thể nghi ngờ được cô, điều đó sẽ an toàn hơn Nhưng cô không muốn bộc lộ khả năng điều khiển thực vật của năng lượng chữa lành này, vì nó thật sự quá đáng sợ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô chỉ sợ nếu Điền Tĩnh vừa chết, các bộ phận liên quan sẽ đến Đại đội sản xuất Đại Lao Tử sẽ bị điều tra nên vừa rồi cô mới không hành động Cô không chỉ muốn giết Điền Tĩnh một cách im lặng, mà còn không gây sự chú ý cho mọi người xung quanh, đồng thời cô còn phải loại trừ mọi nghi ngờ liên quan đến mình [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trong Đại đội sản xuất Đại Lao Tử, nếu muốn nói Điền Tĩnh có mâu thuẫn với ai, sợ rằng mọi người đều nói tên cô, vậy nên cô nhất định phải có đầy đủ bằng chứng ngoại phạm về sự vắng mặt của mình để không ai có thể đổ tội cho cô…
Cô đã nghĩ kỹ, tai nạn giao thông chính là phương án tốt nhất, cũng là phương án tiện lợi nhất Tối nay Điền Tĩnh và Phan Ngọc Lương không thể ở lại Đại đội sản xuất Đại Lao Tử Bọn họ sẽ lái xe rời đi, lúc đó chính là cơ hội tốt nhất để ra tay Lần này, cô chắc chắn sẽ không để Điền Tĩnh còn sống mà rời khỏi Đại đội sản xuất Đại Lao Tử Cho dù cô có thể sẽ bị trùng sinh thêm lần nữa, sống lại trên thân thể người khác, cô cũng sẽ không bỏ qua cơ hội lần này Nếu cô ta sống một lần, cô sẽ giết một lần Đời này, cô còn thừa rất nhiều thời gian để lãng phí với cô ta Đôi mắt xinh đẹp của Cố Nguyệt Hoài hiện lên một tia nguy hiểm, đôi mắt lạnh thấu xương của cô khóa chặt vào bóng dáng của Điền Tĩnh Điền Tĩnh đang tranh cãi với Phan Ngọc Lương dường như cảm nhận được ánh mắt của Cố Nguyệt Hoài, cô ta quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt lạnh lùng như băng của cô Ban đầu cô ta còn sững người, sau đó nở một nụ cười như khiêu khích “Tiểu Tĩnh, ở đây bẩn quá Chúng ta đến khách sạn ở đi.” Phan Ngọc Lương nhìn xung quanh với vẻ chán ghét Anh ta sinh ra trong một gia đình giàu có, từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, mở miệng là có cơm ăn, giơ tay là có áo mặc, làm sao lại có thể ở những nơi như thế này Điền Tĩnh hoàn toàn không để ý đến lời nói của anh ta, nhìn thẳng vào Cố Nguyệt Hoài, mặt đối mặt với cô Cô ta dùng tay vuốt ve bụng mình, đứa trẻ trong bụng dường như cũng nhận ra điều đó, thoáng cử động một chút Cô ta đột nhiên bật cười một tiếng, trong mắt hiện lên tia lửa, nét mặt ra vẻ mèo vờn chuột: “Cá đã cắn câu.”
“Tiểu Tĩnh, em nói gì vậy?” Phan Ngọc Lương nhìn Điền Tĩnh, không nghe rõ cô ta nói cái gì Điền Tĩnh từ từ thu cảm xúc lại, nói: “Không có gì, em nói, dọn dẹp một chút, buổi tối ở lại đây.”
“Ở lại đây?!” Phan Ngọc Lương cao giọng, phản đối kịch liệt: “Không nói đến nơi này dơ bẩn bám đầy bụi bặm, ngay cả cửa sổ cũng bị hở Tuy đang là mùa hè nhưng đến ván trải giường hay chăn đệm cũng không có thì làm sao có thể ở đây?”
Điền Tĩnh cau mày, nhìn ánh mắt chán ghét của anh ta, hít một hơi thật sâu, hạ giọng: “Ngọc Lương, chúng ta mang theo chăn đệm ở trên xe mà, anh quên rồi à, đây là nơi em đã ở từ nhỏ, em không muốn rời khỏi đây Anh ở lại với em chứ?”
Phan Ngọc Lương hơi do dự, cảm thấy có chút lưỡng lự, một lúc sau, anh ta chỉ có thể miễn cưỡng gật đầu Lúc này trong lòng anh ta có chút hối hận, nếu biết sớm là như vậy, anh ta cũng sẽ không đi theo để gặp phải tình huống như thế này!