Những năm 1970, điều kiện của nhân viên y tế có hạn, tất cả thiết bị chữa bệnh đều là máy móc đời cũ nhưng cho dù là như thế, giá cả vẫn rất đắt đỏ, bởi vì chưa có giám sát gây tê cũng như các thiết bị khác, việc phẫu thuật hoàn toàn tiến hành dựa trên kinh nghiệm của bác sĩ Huyệt thái dương của Cố Nguyệt Hoài giật giật Vốn dĩ bọn họ đang nợ một trăm bốn mươi đồng, bây giờ lại dắt thêm một món nợ lớn một trăm ba mươi lăm đồng sáu nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô hít một hơi thật sâu, hơn một trăm đồng tiền, trong thời gian ngắn thế này không thể góp được, chỉ có thể mượn Nhưng mà, cô biết tìm ai mượn đây Người đầu tiên xuất hiện trong đầu cô là thân thích nhà họ Cố, bác cả và bác gái hai đang làm ở nhà máy trong huyện, nhưng lúc xây nhà bọn họ đã mượn rồi, tới giờ vẫn còn chưa trả được, theo tính tình của bọn họ thì chắc chắn sẽ không cho mượn nữa Bác gái cả Bà ta coi người nhà họ Cố như cặn bã, tránh còn không kịp, sao có thể rộng rãi cho mượn tiền chứ Những ngón tay của Cố Nguyệt Hoài siết chặt tờ giấy chi phí, một lúc lâu, có một người hiện ra trong đầu cô Hạ Lam Chương Cho dù là đời trước hay đời này, cô đều không có người bạn nào cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu nói tới người duy nhất có năng lực cho mượn tiền lúc này thì cũng chỉ có mỗi Hạ Lam Chương hôm qua vừa mới vung tay cho cô một tờ Đại Đoàn Kết mà thôi - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nhưng quan hệ giữa hai người họ không thân thiết, tuy rằng Hạ Lam Chương là người lương thiện, nhưng sao cô có thể vừa gặp đã hỏi mượn nhiều tiền thế chứ Ngược lại Cố Nguyệt Hoài nghĩ tới bốn cái rương bảo bối cô để trong không gian Sumeru, cảm giác lo sợ không yên, có bảo bối nhưng lại không thể sử dụng Cố Nguyệt Hoài hơi cúi đầu, cảm nhận được áp lực lớn lao, rồi lại nghĩ tới Cố Duệ Hoài còn đang nằm chờ trên giường bệnh, cô hít một hơi thật sau, vội vàng chạy ra khỏi bệnh viện, tìm được Vương Bồi Sinh đang trông chừng xe bò “Chủ nhiệm Vương Cháu… Cháu muốn mượn bác ít tiền Vết thương của anh trai cháu cần phải làm phẫu thuật, tiền phẫu thuật hơn một trăm, bây giờ cháu thật sự không thể có nổi nhiều tiền như thế, bác có thể…” Cố Nguyệt Hoài cắn răng, nói hết một hơi Vương Bồi Sinh nhìn vẻ mặt luống cuống tái nhợt của Cố Nguyệt Hoài, có hơi khó khăn nói: “Tiểu Cố, nhà tôi không có nhiều như thế Thế này đi, trong nhà tôi còn hơn ba mươi đồng, cháu chờ tôi về lấy cho cháu!”
Nói xong, Vương Bồi Sinh đánh xe bò quay về Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng ông ấy, trong lòng vô cùng cảm kích Có điều, hơn ba mươi đồng tất nhiên vẫn không đủ, hơn nữa trên người cô bây giờ còn hơn hai mươi, vẫn còn thiếu tới tám mươi đồng tiền Hàng mày của cô nhíu lại, chuẩn bị quay về nói chuyện với bác sĩ một chút, xem chỗ tiền còn lại có thể thư thả thêm mấy ngày, làm phẫu thuật trước được không, vết thương của Cố Duệ Hoài không thể đợi quá lâu Cố Nguyệt Hoài vừa mới quay người lại đã thấy một hình bóng lạ lẫm mà quen thuộc Đó là một người đàn bà hơn năm mươi tuổi, mặc áo khoác lính màu xanh lá mạ, dưới chân là đôi giày bằng da trâu Vóc dáng bà ta cao, dáng vẻ đoan chính, nơi khóe mắt có thể nhìn thấy những nếp nhăn mờ nhạt, có điều mi tâm bà ta vặn xoắn thành hình chữ xuyên, có thể nhìn ra tâm tình không tốt lắm Bác gái cả [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài có nghĩ thế nào cũng không nghĩ tới, sau khi sống dậy, người đầu tiên cô gặp được không phải bác cả và bác gái hai mà là bác gái cả Đời trước, cả nhà bọn họ người nào chết thì chết, tha hương thì tha hương, bác cả và bác gái hai còn nhớ chút tình xưa, có vài lần mang lương thực qua, còn bác gái cả thì chẳng hề quan tâm, hoàn toàn xem như không hề có thân thích như nhà cô Có điều như vậy cũng bình thường, nhà bọn họ đắc tội với Điền Tĩnh, lúc đó Điền Tĩnh đã gả cho con trai Chủ tịch tỉnh, tương lai sẽ là cá chép vượt vũ môn, bác gái cả sao có thể vì mấy người nhỏ bé bọn họ mà làm mất lòng Điền Tĩnh chứ Chuyện đời trước nhanh chóng xẹt qua trong đầu, Cố Nguyệt Hoài cũng không suy nghĩ nhiều nữa, vì anh hai, cô chỉ có thể nắm lấy cơ hội Cô nhất định phải cứu cậu Cố Nguyệt Hoài bỏ hết mặt mũi chạy tới, cản trước mặt Kim Phượng: “Bác gái cả!”
Cố Kim Phượng sửng sốt, khi bà ta nhìn rõ mặt Cố Nguyệt Hoài, vẻ mặt trầm xuống, ánh mắt căm ghét nói: “Ai là bác gái cả của cô Cô đừng có gọi bậy!”
Con trai của thằng hai gọi bà ta một tiếng bác gái cả, bà ta còn có thể miễn cưỡng đáp lời, thằng tư… Bà ta có người thân này à Cố Nguyệt Hoài cũng chẳng để ý tới thái độ xem thường căm ghét của bà ta, chỉ nói: “Đồng chí Cố, tôi…”
Cố Kim Phượng lùi về sau nửa bước, kéo dài khoảng cách với Cố Nguyệt Hoài, giọng nói lạnh lùng: “Khoan đã, tôi không phải họ Cố, tên tôi là Nhiếp Bội Lan Nếu cô muốn mượn tiền thì tôi khuyên cô không cần nói thêm nữa, đừng cản đường tôi, tránh ra!”
Cố Nguyệt Hoài đột nhiên dừng bước, Nhiếp Bội Lan sao Bà ta vì muốn phủi sạch quan hệ mà tới cả tên mình cũng đổi luôn Nếu bà ta đã nói tới như vậy, hiển nhiên giờ cô hỏi vay tiền cũng chỉ là tự rước lấy nhục Nhiếp Bội Lan phủi phủi tro bụi trên cánh tay, vẻ mặt chán ghét đi vòng qua Cố Nguyệt Hoài Có lẽ là chuyện giữa hai người họ ầm ĩ quá lớn, xung quanh có tiếng xì xào bàn tán Cố Nguyệt Hoài mấp máy môi, cô không nghĩ nhiều nữa, xoay người, chuẩn bị quay lại tìm bác sĩ Lúc này, một giọng nam trẻ tuổi có chút vui vẻ vang lên: “Đồng chí Cố phải không?”
Cố Nguyệt Hoài quay đầu lại, đối mặt với đôi mắt trong suốt chân thành của Hạ Lam Chương, cô hơi mấp máy môi, cho dù đã trải qua rất nhiều chuyện nhưng trong khoảnh khắc này, trong lòng cô cũng không khỏi sinh ra cảm xúc ngổn ngang, rối như tơ vò “Đồng chí Cố, sao cô lại ở đây?” Hạ Lam Chương nhanh chóng đi lại gần cô, giọng nói vui sướng “Tôi…” Cuống họng Cố Nguyệt Hoài khô khốc, há to miệng Hạ Lam Chương nhìn sơ qua là thấy mắt cô ửng đỏ, cùng với tờ giấy cô đang nắm trong tay: “Có phải cô gặp khó khăn gì không Không có việc gì, cô nói đi, có thể giúp được thì tôi nhất định sẽ giúp!”
Cổ họng Cố Nguyệt Hoài như bị lấp đầy, cô ngẩng đầu nhìn gương mặt điển trai của Hạ Lam Chương, rồi đột nhiên nhớ ra đã nghe tên cậu ấy ở đâu rồi Hạ Lam Chương, không ngờ lại là bạn tốt của anh Cô đã từng ngẫu nhiên nghe anh nhắc qua cái tên này, anh nói hai người là chiến hữu trong quân đội, quan hệ thân thiết Nghĩ như vậy, Cố Nguyệt Hoài hít một hơi thật sâu, cố gắng kéo lại những giọt nước mắt đang dâng trào mãnh liệt nơi đáy mắt, suýt nữa đã không kiềm chế được mà tuôn rơi: “Đồng chí Hạ, anh trai tôi bị thương do sói cắn, cần phải làm phẫu thuật Tiền phẫu thuật còn thiếu tám mươi, cậu…”
Hạ Lam Chương nhìn đôi mắt mèo xinh đẹp rưng rưng của Cố Nguyệt Hoài, nhíu mày nói: “Đưa tờ phiếu cho tôi, tôi đi đóng tiền.”
Cố Nguyệt Hoài còn chưa kịp phản ứng, cậu ấy đã rút tờ phiếu khỏi tay cô, đi tới chỗ y tá để nộp viện phí Sơn cùng thủy tận tưởng rằng không còn đường, không ngờ liễu rủ hoa cười lại gặp một thôn xóm Bờ vai rộng lớn của Hạ Lam Chương và bóng lưng tuyệt tình của bác gái cả như hai thái cực khác nhau Hạ Lam Chương nhanh chóng nộp xong tiền viện phí, đưa tờ phiếu đã đóng dấu cho Cố Nguyệt Hoài: “Đã đóng tiền xong, cô nhanh cầm đi, đừng làm chậm trễ việc phẫu thuật của anh trai cô.”
Cố Nguyệt Hoài nhận lấy tờ giấy, khom người với Hạ Lam Chương một cái, trong giọng nói mát lạnh như suối đầy ý cảm kích: “Cảm ơn anh, đồng chí Hạ Tôi nhất định sẽ nhanh chóng trả lại tiền cho anh, cả gốc lẫn lãi!”
Hạ Lam Chương hơi hoảng hốt, chăm chú nhìn Cố Nguyệt Hoài một lúc Cậu ấy do dự một chút rồi dịu dàng nói: “Cô mau đi đi.”
“Cảm ơn!” Cố Nguyệt Hoài lại nói một tiếng cảm ơn rồi không dám trì hoãn, xoay người vội vàng đi tìm bác sĩ Hạ Lam Chương nhìn bóng lưng cô dần dần đi xa, đột nhiên mím môi cười Lúc này, người bạn cùng tới bệnh viện với Hạ Lam Chương đi lại gần, vươn tay đập vào bả vai cậu ấy, nhìn theo hướng mà cậu ấy đang nhìn một lúc rồi nghi ngờ hỏi: “Lam Chương Cậu làm gì thế Nhanh lên nào Lão Thôi đang chờ chúng ta đấy!”
Hạ Lam Chương hoàn hồn, ngăn cản tầm mắt của bạn rồi kéo bạn nhanh chóng đi lên lầu: “Ừ, đi, đi nào!”