Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 515: Phan Ngọc Lương chất vấn





 “Ah—”
Trời vừa tờ mờ sáng, một tiếng hét đầy sợ hãi và thảm thiết đột nhiên vang lên khắp toàn bộ Đại đội sản xuất Đại Lao Tử
Cố Nguyệt Hoài mở mắt ra, bắt gặp ánh mắt Yến Thiếu Ngu, hai người ăn ý không nói gì, đứng dậy mặc đồ vào
Thi thể của Điền Tĩnh được phát hiện, Phan Ngọc Lương nhất định sẽ không để yên
Ngoài ra, cảnh sát sẽ đến điều tra xem có ai trong Đại đội sản xuất Đại Lao Tử có mâu thuẫn với Điền Tĩnh, chỉ sợ cô sẽ trở thành mục tiêu của dư luận
Hôm nay vẫn còn một rắc rối khác cần giải quyết
Mọi người trong nhà họ Cố, bao gồm cả Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần đều bị đánh thức
Khi mọi người đi đến đầu làng, đám đông đã tụ tập thành ba lớp trong ngoài
Tuy nhiên, thi thể của Điền Tĩnh treo lên cao bằng dây leo, ở đằng xa vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng
“Ồ, đây là tiểu tình nhân của Phan Ngọc Lương chúng ta nhìn thấy ngày hôm qua sao?” Lăng Gia hít một hơi lạnh
Anh ấy kinh ngạc quay đầu nhìn Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài, sau đó lại nhìn Kỷ Vĩ Cần, trên mặt cũng có vẻ không thể tin nổi
Mặc dù anh ấy đã nhìn thấy ít nhiều các mặt của xã hội, nhưng nhìn thấy thi thể đáng sợ của Điền Tĩnh, anh ấy vẫn cảm thấy sâu sắc cái lạnh thấu xương, lạnh đến run người
Cố Nguyệt Hoài đương nhiên không có cách nào trả lời anh ấy, cô đi xuyên qua đám người
Quả nhiên nhìn thấy Vương Phúc và Vương Bồi Sinh ở phía trước
Sắc mặt của hai người rất khó coi, Vương Phúc nắm chặt điếu thuốc trong tay, nhìn chằm chằm thi thể kỳ quái của Điền Tĩnh, sắc mặt tái mét
Nhưng trong lòng luôn cảm thấy Đại đội sản xuất Đại Lao Tử gặp xui xẻo, cứ ba ngày lại xảy ra một chuyện lớn
Bộ dạng trông giống như quỷ này của Điền Tĩnh, sợ khi cảnh sát đến sẽ lại xảy ra chuyện gì nữa
Đi tới trước mặt mọi người, Cổ Nguyệt Hoài nhìn thi thể Điền Tĩnh, trong mắt hiện lên sự sợ hãi và hoảng sợ đúng lúc: “Bí thư chi bộ, chuyện gì thế này
Hôm qua Điền Tĩnh mới về quê, tại sao lại chết đột ngột như vậy?”
Vương Phúc lắc đầu thở dài nói: “Ai biết được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chờ cảnh sát tới điều tra.”
Vương Bồi Sinh đến gần Vương Phúc mấy bước, hoài nghi nói: “Bí thư chi bộ, ông nhìn thi thể của Điền Tĩnh đi, làm gì giống như người vừa mới chết
Nhìn mức độ khô héo, nói cô ta chết được một tuần rồi cũng có người tin
Còn có đứa bé trong bụng cô ta đã đi đâu rồi?”
Xem chừng vụ án này sẽ không được tìm ra được hung thủ, sẽ trở thành một vụ án treo
Tay Vương Phúc run run, không trả lời được, ông ấy hít một hơi sâu, cố gắng bình tĩnh lại nỗi sợ hãi trong lòng, quay đầu nhìn về phía mọi người: “Không phải tôi đã bảo mấy người đi gọi người sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đồng chí Phan kia đâu
Tại sao anh ta vẫn chưa đến?”
Lúc này, trong đám người có một thanh niên nói: “Tôi đã đi kêu rồi, nói không chừng còn chưa tỉnh ngủ, không gọi được!”
Mọi người đều biết người đàn ông mà Điền Tĩnh đang quen là một người đàn ông giàu có, lái ô tô, vừa nhìn đã biết sống một cuộc sống sung sướng
Loại người này sao có thể dậy sớm xuống làm ruộng như những người dân quê chân lấm tay bùn bọn họ
Cố Nguyệt Hoài nắm tay Yến Thiếu Ngu, ánh mắt liếc qua đám người
Đúng như dự đoán của cô, Điền Tĩnh bị “quỷ” hút máu mà chết, thi thể của cô ta không giống với một thi thể tử vong bình thường
Bộ dạng này của cô ta chỉ khiến mọi người nghĩ rằng cô ta đã gặp phải quỷ chứ không phải bị người giết chết
Trong đám người, có mấy người lớn tuổi chắp tay, trong miệng lẩm bẩm, thỉnh thoảng liếc nhìn thi thể Điền Tĩnh tựa như nhìn thấy ma quỷ, mặt mũi tràn đầy sợ hãi
Nếu không phải lúc này không thích hợp để nói về mấy cái mê tín cổ hủ thì chỉ sợ đã sớm có người nhảy ra chửi bới
Một lát sau, sắc mặt Phan Ngọc Lương tái nhợt loạng choạng bước tới
Anh ta trông như vừa mới đi ra khỏi giường, đầu tóc rối bời, quần áo cũng không cài nút
Khi anh ta xuyên qua đám người, nhìn thấy thi thể của Điền Tĩnh bị treo trên cây, đồng tử co rút lại, da ở lòng bàn tay bị cào trầy xước, nhưng ánh mắt từ đầu tới cuối vẫn không rời khỏi Điền Tĩnh, anh ta choáng váng sợ hãi đến cùng cực
Cổ họng anh ta không ngừng kêu lên: “Tiểu, Tiểu Tĩnh..
Chuyện này sao có thể
Làm sao có thể này?!”
Anh ta nhìn chằm chằm vào cơ thể của Điền Tĩnh, cơ thể anh ta bất giác lùi lại về phía sau, mồm miệng khô khốc
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài cười lạnh nhìn Phan Ngọc Lương liên tục lùi về phía sau, không dám tiến lên
Cô vốn tưởng rằng trước khi chết Điền Tĩnh đã tìm được chân ái, không ngờ cái người được gọi là tình yêu đích thực đó thực chất cũng chỉ là một kẻ nông cạn
Có thể là yêu cô ta khi cô ta còn sống hoặc là yêu đứa bé trong bụng cô ta, nhưng giờ đây anh ta cũng như những người khác, tỏ ra vẻ sợ hãi với xác chết của cô ta
Kỷ Vĩ Cần là người thẳng thắn, không nhìn nổi bộ dạng của Phan Ngọc Lương, anh ấy khoanh tay trước ngực, lớn tiếng nói: “Phan Ngọc Lương, anh thực sự khiến Thủ đô của chúng ta mất mặt
Người bị treo trên cây kia là người phụ nữ của anh, còn là người phụ nữ mang thai đứa con của anh, vậy bây giờ anh sợ hãi cái gì
Còn không mau chóng đi lên đặt người ta xuống, cứ treo ở đó như khỉ làm trò để người ta nhìn chằm chằm sao?”
Làm sao Phan Ngọc Lương có thể quan tâm nhiều như vậy
Điền Tĩnh trông rất kỳ lạ, anh ta thực sự không dám chạm vào cô ta
Nhưng chợt nghĩ đến đứa bé trong bụng cô ta, vội ngẩng đầu lên nhìn kỹ thì thấy trong bụng Điền Tĩnh có một cái lỗ lớn, ruột, gan và các cơ quan khác bên trong đều héo rút lại như thể là bị gió thổi khô
Khi gió thổi qua, thi thể cô ta còn lắc lư theo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Phan Ngọc Lương nghĩ đến cảnh tối hôm qua anh ta và Điền Tĩnh còn cùng nhau nằm trên một cái giường, không khỏi đổ một lớp mồ hôi lạnh trên lưng
Kỷ Vĩ Cần trợn mắt, lạnh lùng nói: “Anh là đồ hèn nhát.”
​Phan Ngọc Lương giả vờ như không nghe thấy, cố gắng đứng dậy, đi đến bên cạnh Vương Phúc, vô thức nấp sau lưng ông ấy, sắc mặt tái nhợt nói: “Bí thư chi bộ, ông đã báo cảnh sát chưa
Khi nào cảnh sát sẽ đến?”
Vương Phúc thở dài, vừa định nói thì nghe thấy tiếng xe gắn máy
Không lâu sau, có hai cảnh sát đi xe gắn máy tới
Bọn họ đã quen nhìn thấy thi thể, nhưng khi nhìn thấy Điền Tĩnh bị treo trên cây vẫn khiến bọn họ bị giật mình, một người trẻ tuổi hơn một chút lớn tiếng nói: “Mọi người chắc chắn người này vừa mới chết sao

Giọng nói của anh ấy vô cùng nghi ngờ
Anh ấy đã nhìn thấy nhiều xác chết, mặc dù không phải là pháp y nhưng cũng có chút kinh nghiệm
Theo mức độ co rút của xác chết trên cây thì chắc chắn không phải là vừa mới chết, nhưng thi thể lại không có mùi hôi thối bốc ra, thực sự rất kỳ quái
Vương Phúc khom lưng tiến tới: “Đồng chí cảnh sát, Điền Tĩnh mới vừa trở về đại đội chúng tôi chiều hôm qua, lúc cô ta về đến nhà cũng có người nhìn thấy
Người vẫn còn sống sờ sờ, sáng nay người khác đã phát hiện… haizz…”
“Ai nhìn thấy thi thể đầu tiên?” Một cảnh sát khác cầm giấy bút trong tay ghi chép
Một người đàn ông trung niên bước ra khỏi đám đông, vẻ mặt hoảng sợ, môi hơi tím tái, vẫn chưa hồi phục tinh thần lại được
Ông ấy kể lại quá trình nhìn thấy thi thể lúc sáng sớm, cuối cùng kêu lên như khóc lớn nói: “Các đồng chí công an, các đồng chí phải điều tra rõ ràng
Xui xẻo, quá xui xẻo
Đại đội chúng tôi không an toàn!”
Cảnh sát nhìn thi thể quái dị của Điền Tĩnh, cảm thấy có chút sợ hãi, nhưng lúc này, anh ấy cũng chỉ có thể trấn an nói: “Bác yên tâm, đã có chúng tôi ở đây, nhất định sẽ cho mọi người một câu trả lời thuyết phục nhất!”
Lời nói của anh cảnh sát như cho mọi người một viên thuốc an thần, đám đông đang nhốn nháo cũng bình tĩnh lại
Tuy nhiên, ngay sau đó, một giọng nói khác lại vang lên, chất vấn: “Cố Nguyệt Hoài
Nói
Có phải là cô có giết Tiểu Tĩnh không
Cô ấy từng nói với tôi là cô đã hại cô ấy phải đi trại lao động cải tạo, bị người hãm hại còn đâm cô ấy một dao
Hai người có ân oán
Nhất định là cô, cô sợ Tiểu Tĩnh trở về trả thù cô nên mới ra tay giết người!”
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh nhìn Phan Ngọc Lương, ngón tay anh ta run rẩy chỉ vào cô. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.