Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 519: Kết hôn





Lúc này ngoài cửa truyền tới giọng nói của Yến Thiếu Ngu: “Tới giờ chụp hình rồi!”
Lâm Cẩm Thư cúi đầu, chuẩn bị để lại phong bao đỏ rồi rời đi, một phút sau, bà ta cảm thấy trên tay mình nặng hơn, Cố Nguyệt Hoài cũng đã đứng dậy nhận lấy phong bao đỏ, ngước mắt nhìn bà ta, giọng nói rất bình tĩnh: “Cùng nhau chụp ảnh thôi!”
Đột nhiên Lâm Cẩm Thư ngẩng lên nhìn Cố Nguyệt Hoài, đôi môi mím lại run run, có chút khó tin
Cố Nguyệt Hoài không lặp lại lần nữa, cô đi ra cửa trước, nắm tay Yến Thiếu Ngu đang chờ ở bên ngoài, cùng nhau rời khỏi phòng
Lâm Cẩm Thư ngạc nhiên đứng im tại chỗ, cảm xúc dâng trào, không thể nào bình tĩnh lại được
Yến Thiếu Ly phấn khích cực độ vẫy tay với bà ta, la lớn: “Dì Lâm
Nhanh lên nào, cùng chụp ảnh thôi!”
“Được, được
Dì tới ngay đây!” Lâm Cẩm Thư lau đi những nước mắt nóng hổi nơi vành mắt, cười đáp lời rồi nhanh chóng ra khỏi phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hôm nay là một ngày nắng chói chang, mặt trời rạng rỡ, cũng may trong sân có bóng râm, để một dãy vài cái bàn vẫn có chút mát mẻ
Yến Thiếu Ngu nắm tay Cố Nguyệt Hoài đi tới, ánh mắt của các khách mời đều đồng loạt nhìn về phía họ
Vương Mỹ Hoa cười nói: “Không cần phải nói, con gái nhà họ Cố thật xinh đẹp.”
Giọng bà ta không lớn không nhỏ, ngay lập tức tạo nên một làn sóng, mọi người đều cười khen ngợi, gần như đưa cặp đôi mới cưới Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu lên tận trời, Cố Chí Phượng ở bên cạnh nghe được rất đắc ý
Nhóm Ngụy Lạc, Lý Hướng Tiền, Trình Lăng và Lý Tự Ngôn ngồi chung một bàn
Bà ấy nhìn quanh, cùng với Lý Hướng Tiền tìm chỗ ngồi của Vạn Thanh Lam
Ngày quan trọng thế này cũng không thấy cô ấy xuất hiện, chắc là cô ấy sợ chạm mặt bọn họ
Lý Hướng Tiền hơi thất vọng cúi đầu, anh ta thật sự thành tâm muốn nói một tiếng xin lỗi với cô ấy
Ngụy Lạc nhìn bộ dáng của con trai thì buồn bã thở nhẹ một chút nói: “Xong lễ rồi mẹ và con cùng tới nhà họ Vạn một chuyến, Nguyệt Hoài đã khuyên Thanh Lam rồi, con bé cũng đã tốt hơn nhiều, hôm nay không tới chắc là vì có chuyện gì đó thôi.”
Giọng Lý Hướng Tiền khàn khàn, anh ta vâng một tiếng rồi không nói gì nữa
Buổi lễ kết hôn hôm nay không có người chủ trì, mọi thủ tục đều rất đơn giản
Bởi vì xã hội mới, tất cả những thứ liên quan tới truyền thống cũ đều bị loại bỏ, ví dụ như bái thiên địa, bước qua chậu than vâng vâng, nhưng cũng vì việc “Yêu đương mà không lấy kết hôn làm mục tiêu thì đều là giở trò lưu manh” đang thịnh hành, cho nên cô dâu chú rể cần tuyên thệ trước chân dung của lãnh đạo, nói lời thề trung thành nhất
Sau khi tuyên thệ xong thì lễ cưới cũng coi như đã hoàn tất
“Chụp hình, chụp hình nào!” Nhiếp ảnh từ trên huyện tới chụp ảnh ôm lấy máy ảnh, đứng ở vị trí đầu tiên, vẫy tay kêu gọi mọi người
Cố Chí Phượng đương nhiên ngồi trên đầu, trong ngực còn ôm Yến Thiếu Đường
Lâm Cẩm Thư có hơi chần chừ, nhưng cuối cùng vẫn ngồi xuống bên cạnh Cố Chí Phượng
Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu đứng sau lưng hai người họ, ngay sau đó là Cố Đình Hoài, Bạch Mai, Cố Tích Hoài, bao gồm cả Yến Thiếu Ương, Yến Thiếu Ly cũng đều đứng ở hai bên cô dâu chú rể, chỉ còn lại một mình Cố Duệ Hoài ngơ ngác đứng im tại chỗ
Ánh mắt ngưỡng mộ của Cố Duệ Hoài nhìn theo “người một nhà”, trong lòng như nuốt quả đắng rồi lại không biết nên làm gì
Khi ánh mắt cậu ta gần như trở nên đờ đẫn, Cố Nguyệt Hoài chỉ vào chỗ bên cạnh Cố Tích Hoài nói: “Cố Duệ Hoài, anh đứng đó làm gì thế?”
Nghe thế Cố Duệ Hoài đứng người, không tin được nhìn thẳng về phía Cố Nguyệt Hoài, trong cổ như mắc nghẹn cục bông, giọng nói vô cùng nghẹn ngào: “Anh, anh có thể cùng chụp ảnh sao
Ý anh là, anh có thể, có thể đứng vào à?”
Cố Nguyệt Hoài nhìn thẳng về phía trước, không nói tiếp nữa, Cố Đình Hoài hiểu ý cô, la lớn: “Thằng hai, nhanh lên nào!”
Cố Duệ Hoài vội vàng gật đầu rồi chạy tới đứng bên cạnh Cố Tích Hoài, cả người kích động tới nỗi có hơi co giật
“Chỉ là chụp một kiểu ảnh thôi, anh nhìn anh xem!” Cố Tích Hoài liếc mắt nhìn cậu ta, dáng vẻ giống như nói thể thể nhìn được mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Xưa giờ miệng Cố Duệ Hoài cũng không vừa, nhưng lần này lại không phản bác, mà cong môi cười, trong thoáng chốc, cảm giác u ám trên người cậu ta cũng giảm đi không ít
Nếu không phải chân cậu ta bị què thì hẳn là một chàng trai trẻ được các cô gái yêu thích
Cố Chí Phượng quay lại nhìn thoáng qua, ánh mắt phức tạp nhưng phần lớn lại là cảm giác vui vẻ và thoải mái
“Đã chuẩn bị xong hết chưa
Nghe theo hiệu lệnh của tôi nào, cười…”
Sau khi nhiếp ảnh gia nói xong, mọi người đều cười thật tươi, một tiếng “tách” vang lên, ảnh chụp cả gia đình cứ như thế dừng lại trên tấm ảnh, đây mới là ý nghĩa thật sự, tấm ảnh chụp chung duy nhất của cả gia đình
Chụp hình xong, Cố Duệ Hoài chần chừ lại gần, hai hàng lông mày như xoắn chặt vào nhau
Cuối cùng cậu ta vẫn đi tới trước mặt Cố Nguyệt Hoài, giọng nói run lẩy bẩy: “Nguyệt Hoài, cảm ơn em, chúc em kết hôn hạnh phúc và vui vẻ”
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài lãnh đạm đáp lại: “Cảm ơn.”
Cô để Lâm Cẩm Thư và Cố Duệ Hoài tới chụp ảnh chung không phải vì mềm lòng, mà vì trong lòng cô hiểu rõ, một tấm hình này đối với Cố Chí Phượng, thậm chí là với Cố Đình Hoài hay Cố Tích Hoài đều vô cùng có ý nghĩa
Lúc cô kết hôn có thể thỏa mãn ước nguyện của mọi người cũng là chuyện tốt
Tuyên thệ và chụp ảnh xong hết thì đầu bếp chính cũng bắt đầu dọn đồ ăn lên
Buổi tiệc ở nông thôn đều rất náo nhiệt, vừa khai tiệc thì khắp nơi đều là tiếng ồn ào huyên náo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Chí Phượng dẫn theo Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu tới các bàn mời rượu, Cố Tích Hoài không quan tâm lắm cứ nhìn về phía cửa thôn
Cậu ấy đã báo cho Lưu Úy Lam rất nhiều lần rồi, vì sao cô ấy lại không tới
Cô ấy không rảnh à
Tiếc là bất kể cậu ấy ngóng trông thế nào, mãi cho tới khi tiệc rượu đã tàn, nhóm xã viên nhốn nháo ra về, Lưu Úy Lam cũng không xuất hiện
Tại phòng tân hôn
Cố Nguyệt Hoài dựa vào trong lòng Yến Thiếu Ngu, nhắm hai mắt, cảm nhận nhịp tim của anh, cảm nhận thế giới yên tĩnh
Trước giờ cô không phải người thích ồn ào náo nhiệt, mặc dù hôm nay là một ngoại lệ nhưng suy cho cùng vẫn cảm thấy phiền muộn
Lúc này bốn phía đều yên tĩnh, cô lắng nghe tiếng nhịp tim của mình và Yến Thiếu Ngu đan xen vào nhau, cảm thấy thư thái và thỏa mãn không nói thành lời
Yến Thiếu Ngu nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, dịu dàng vuốt ve tóc cô
Không biết qua bao lâu, Cố Nguyệt Hoài nói: “Hôn lễ xong rồi, khi nào chúng ta về quân khu báo tin?”
Yến Thiếu Ngu chống cằm lên trán cô, im lặng một lúc rồi nói: “Ngày mai nhà họ Lăng và ông Kỷ quay về Thủ đô, khi nào bọn họ đi thì chúng ta cũng xuất phát, anh có dự cảm chúng ta không ở lại thành phố Hoài Hải quá lâu đâu!”
Nghe thế Cố Nguyệt Hoài nhịn không được ngẩng đầu nhìn anh: “Tại sao?”
Yến Thiếu Ngu cụp mắt nhìn cô, ngược lại lần này anh không giấu diếm, nói thẳng: “Lần trước ở thành phố Hoài Hải, anh nghe được Tống Lâm nói đám người nhà họ Khương ở Thủ đô chuẩn bị ra tay với cha mẹ anh, có điều vì chuyện ở nước Mỹ nên bọn họ tạm thời hoãn lại mà thôi.”
Hàng lông mày của Cố Nguyệt Hoài hơi nhướng lên: “Nhà họ Khương?”
Mặc dù kiếp trước cô ở Thủ đô một thời gian dài nhưng vẫn rất xa lạ với các phe phái chính trị này, có điều, ngược lại cô biết một trong những người có quyền lực ở Thủ đô có người họ Khương
Tức là, ông ta mới là kẻ cầm đầu khiến cha mẹ Yến phải vào tù sao
Đôi mắt đào hoa hẹp dài của Yến Thiếu Ngu nhắm lại, hình như có giọt nước mắt lăn ra từ đó, giọng nói anh rất bình tĩnh: “Thế lực ở Thủ đô rất phức tạp, nhưng chỉ yếu chia làm hai phe là nhà họ Khương và nhà họ Chu.” 
“Nhà họ Yến ở trung lập, quản lý và khống chế quân đội
Cả hai bên đều từng muốn tranh đoạt sự giúp đỡ quan trọng này
Nhưng cha anh là người chính trực, ông ấy nhiều năm làm trong quân đội không muốn trở về, cũng không muốn dính dán gì với những kẻ tiểu nhân này, sau đó…” 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.