Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 52: Con muốn lên thành phố





Sau khi đóng tiền xong, bác sĩ nhanh chóng sắp xếp phẫu thuật cho Cố Duệ Hoài
Cố Nguyệt Hoài đứng bên ngoài hành lang, đi qua đi lại, lo lắng chờ đợi ca phẫu thuật kết thúc
Cố Chí Phượng, Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài lúc này mới tới muộn, mặt ba người họ đều như màu đất, thở như trâu, có vẻ là chạy cả quãng đường để tới đây
Cả người Cố Chí Phượng đều đang run rẩy, xem ra là bị dọa sợ
Trên đầu ông toàn là mồ hôi lạnh, đôi môi run rẩy hỏi: “Bé con, thằng hai thế nào rồi
Trên đường tới đây cha có gặp chủ nhiệm Vương, ông ấy nói tiền phẫu thuật cần hơn một trăm đồng, thật sự cần nhiều như thế sao?”
Cố Nguyệt Hoài nhìn thoáng qua phòng phẫu thuật rồi gật đầu nhẹ: “Cần một trăm ba mươi lăm đồng sáu.”
Cố Chí Phượng nghe xong con số này, đôi mắt có chút bi thương, đôi môi run rẩy, nhưng vẫn nói: “Không sao, không sao đâu, cha đi mượn, bây giờ cha đi mượn ngay đây
Mấy đứa ở lại đây trông chừng, trông coi thằng hai cho kỹ, có biết không?”
Đôi mắt Cố Đình Hoài đỏ ngầu, nhưng lại không biết nên nói gì để an ủi cha mình
Cố Tích Hoài tựa người trên tường, sắc mặt tái nhợt, đôi môi mấp máy, hình như khó mà mở miệng nói được gì, nhưng khi thấy Cố Chí Phượng đang muốn xoay người rời đi, cậu ấy vẫn đi lên trước nói: “Cha, cha tính mượn ai
Bác cả hay là bác gái hai?”
“Có vay có trả thì mượn lại không khó
Nhưng chúng ta ngay cả tiền xây nhà còn chưa trả lại thì sao bọn họ còn chịu cho mượn tiếp?”
“Cha…”
Đôi vai Cố Chí Phượng trùng xuống, nhưng ông vẫn miễn cưỡng lấy lại tinh thần, nói: “Không sao đâu, không phải còn có bác gái cả sao
Kiểu gì cũng có thể mượn được, luôn có thể mượn được…”
Ông không ngừng lặp đi lặp lại câu này, không biết là đang trấn an bản thân hay đang an ủi Cố Tích Hoài
Sắc mặt Cố Đình Hoài chán nản, chuyện đột ngột xảy ra đối với cả nhà bọn họ mà nói không khác gì tai họa ngập đầu
Cố Nguyệt Hoài không nhìn vào phòng phẫu thuật nữa, cô nhìn Cố Chí Phượng: “Cha, không cần đi mượn, tiền phẫu thuật con đã nộp rồi
Còn về bác gái cả, lúc nãy con gặp được bà ta ở cửa trạm y tế, bà ta nói bây giờ bà ta không phải tên Cố Kim Phượng mà tên là Nhiếp Bội Lan, nếu vay tiền thì không cần nói làm gì.”
Nghe vậy, mọi người đang đứng trên hành lang đều yên lặng, rồi nhốn nháo nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, sắc mặt khó giấu được vẻ kinh ngạc và khiếp sợ
Cố Đình Hoài lấy lại tinh thần trước tiên, anh ấy nhíu mày, lo lắng nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Bé con, sao em có tiền để nộp?”
Hơn một trăm đồng tiền không phải con số nhỏ, cho dù bác cả và bác gái hai làm công nhân trong thành phố, quanh năm suốt tháng cũng không chắc có thể để dành được nhiều tiền như vậy
Sao bé con có thể nộp được một “khoản tiền lớn” như vậy chứ
Cố Tích Hoài cũng khiếp sợ nhìn Cố Nguyệt Hoài, nghĩ tới lúc trước cô ổn định cục diện, dáng vẻ tỉnh táo đi tìm chủ nhiệm Vương, đột nhiên cậu ấy cảm thấy hình như cậu ấy chưa từng hiểu rõ cô em gái này
Ngược lại mắt Cố Chí Phượng sáng lên, ông biết có bốn rương đồ vật, nhưng những món đồ đó giống như là đồ cổ, sao có thể đổi thành tiền
- Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Nguyệt Hoài không muốn nói thêm nhiều, chỉ nói: “Có một người bạn của em giúp đỡ ứng trước, anh hai đã được đẩy vào phòng phẫu thuật rồi!”
Cố Đình Hoài không yên lòng, còn muốn hỏi thêm hai câu, sao anh ấy không hề biết chuyện cô có người bạn có tiền như thế
Nhưng thấy cô nhìn vào phòng phẫu thuật không muốn nói nhiều, anh ấy mím môi không hỏi thêm
Cố Chí Phượng mặc kệ ở đây nhiều người, kéo Cố Nguyệt Hoài đi ra ngoài
“Cha…” Cố Đình Hoài muốn đi theo lại bị Cố Tích Hoài cản lại: “Anh cả, chắc là cha muốn hỏi thăm kỹ Nguyệt Hoài xem đầu đuôi thế nào, anh đừng có xen vào làm gì
Chỗ tiền này bất kể thế nào thì cũng là nợ của cả nhà, không thể tính trên đầu một mình Nguyệt Hoài được.”
Mặc dù tình cảm của Cố Tích Hoài với Cố Nguyệt Hoài không sâu, nhưng đạo lý này cậu ấy vẫn hiểu rõ
Cố Đình Hoài khẽ gật đầu, trong mắt không giấu được lo lắng, không khỏi thường xuyên nhìn ra bên ngoài
Ở một bên khác, Cố Chí Phượng kéo Cố Nguyệt Hoài tới một lối rẽ không người
“Bé con, là bạn bè thế nào
Sao con chưa từng nói qua với cha
Người ta thật sự tình nguyện cho chúng ta mượn hơn một trăm đồng tiền sao?” Trong giọng nói của Cố Chí Phượng đầy vẻ không tin được, ông cau mày, chần chờ nói: “Con không có lừa cha đấy chứ?”
Cố Nguyệt Hoài im lặng cười một tiếng: “Con lừa cha làm gì chứ
Thật sự là bạn cho mượn mà!”
Cố Chí Phượng cẩn thận nhìn Cố Nguyệt Hoài một lúc, xác nhận cô thật sự không giống lừa ông, ông mới nhỏ giọng an ủi: “Được rồi, tiền này cha sẽ nhanh chóng tìm cách bù vào để con trả bạn trước, đừng để người ta cảm thấy chúng ta không biết tốt xấu.”
Tuy rằng vốn dĩ trên người ông đang có một tòa núi lớn đè xuống, nhưng người ta nói rận quá nhiều thì không sợ ngứa, nợ quá nhiều thì không còn lo, chỉ cần mấy đứa nhỏ trong nhà khỏe mạnh, bình an là tốt, nợ kiểu gì cũng có ngày trả xong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nghe vậy, trong lòng Cố Nguyệt Hoài lại run lên
Cô nhìn chằm chằm Cố Chí Phượng: “Cha, đừng đi chợ đen.”
Ánh mắt Cố Chí Phượng hơi né tránh, cười nói: “Không đi, cha không đi chợ đen, con đừng suy nghĩ nhiều.”
Không đi
Sao ông lại có thể không đi chứ
Nếu một trăm bốn mươi đồng tiền nợ kia chỉ cần làm lụng dưới ruộng vài năm là có thể trả được, nhưng giờ số nợ tăng thêm gấp đôi, vậy phải thêm bao nhiêu năm nữa chứ
Cuộc đời này của ông nhất định không thể rời khỏi chợ đen rồi
Được thôi, bị bắt thì bị bắt, không có tiền còn đáng sợ hơn bị xử bắn
Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt lại, đột nhiên nói: “Cha, con muốn đi thành phố một chuyến.”
Cố Chí Phượng giật mình: “Thành phố?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, giọng nói thong thả nhưng nghiêm túc: “Vâng, con muốn đi cửa hàng ký gửi ở thành phố, trong huyện chúng ta không có, chỉ cần tùy tiện gửi bán một món đồ trong số mấy món tổ tiên lưu lại thì có thể được ít tiền về xoay vòng chi tiêu.”
“Cha, cha tuyệt đối không được đi chợ đen.”
Cố Nguyệt Hoài nói xong, trong lòng yên lặng nói thêm một câu: Tuyệt đối không thể đi vào con đường của kiếp trước
Cố Chí Phượng nhíu mày nói: “Con tự đi sao?”
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh nói; “Vâng, cha và anh cả còn phải chấm công, anh ba ở lại trạm y tế chăm sóc anh hai, không có ai rảnh rỗi cả
Hơn nữa, chuyện báu vật càng ít người biết thì càng bớt đi một phần nguy hiểm.”
Mặc dù Cố Chí Phượng hiểu đạo lý này, nhưng con gái ông xưa giờ còn chưa từng rời khỏi huyện Thanh An, sao có thể để cô một mình tới thành phố chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông liên tục lắc đầu: “Không được, không được, cha không yên tâm để con đi một mình
Hay là cha xin nghỉ phép trong đội, cùng con đi thành phố
Chỗ đó rất xa, phải ngồi tàu lửa một đêm, con không thể đi một mình được.”
Đang nói chuyện, Cố Chí Phượng lại nhìn Cố Nguyệt Hoài một lượt từ trên xuống dưới
Thời gian gần đây con gái thay đổi thế nào ông đều thấy hết, không những gầy đi không ít, mà một ít góc cạnh trên gương mặt tròn tròn cũng đã hiện ra, mắt mũi đều rất rõ nét
Bây giờ ông nói một câu con gái ông thật xinh đẹp, không ai dám phản đối
Trước kia khi cô còn mập ông đã rất quan tâm, bây giờ cô xinh đẹp hơn, lại để cô một mình tới thành phố, đó là chuyện không thể nào
Cố Nguyệt Hoài nhìn nét mặt phức tạp của ông là biết ông đang suy nghĩ gì
Cô cười nói: “Cha, con không còn là đứa con gái ngốc chỉ biết quấn lấy cha muốn ăn lương thực tinh luyện, muốn ăn thịt nữa rồi
Cha còn cho rằng con vẫn chưa trưởng thành sao?”
Sau đó, cô lại trịnh trọng lặp lại: “Một mình con có thể làm được, cha không cần đi theo đâu.”
Cố Chí Phượng nhìn gương mặt xinh đẹp lanh lợi của cô, trong lòng nổi lên cảm giác kỳ diệu khó mà nói rõ thành lời
Con gái ông gầy đi, trông giống y khuôn đúc với mẹ con bé
Ngay cả tính cách hai người cũng tương tự, tùy hứng, quật cường, một khi đã quyết định chuyện gì thì chín trâu cũng không kéo lại được
“Cha, về thôi, anh hai chắc cũng làm phẫu thuật xong rồi.” Cố Nguyệt Hoài nhìn ánh mắt lấp lánh như đang nhớ lại quá khứ của Cố Chí Phượng thì biết ngay ông đang nhớ tới ai, nhưng cũng không nói lời nào khiến ông đau lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chuyện cũ đã qua, mỗi người đều đã có cuộc sống của riêng mình
Sống lại một kiếp này, cô không có ý định đi quấy rầy cuộc sống nhìn như yên ả nhưng thực chất lại nổi sóng dập dềnh của bà ta
Nhắc tới Cố Duệ Hoài, Cố Chí Phượng lại tức mà không có chỗ xả: “Đi, về thôi
Cha ngược lại muốn xem tên nhóc thối đó tính nói thế nào
Con mẹ nó, sống an ổn thì không muốn, lên núi bắt thỏ lại còn để bị sói cắn, ngu xuẩn!”
Nói thế nào chứ
Cố Nguyệt Hoài cụp mắt, che đi vẻ chế giễu, lạnh lùng hờ hững trong đáy mắt, còn có thể nói gì được nữa
Tuyệt đối không thể nào thoát khỏi liên quan tới Điền Tĩnh.  

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.