Bữa sáng diễn ra trong bầu không khí rất hòa hợp, ở thời đại này tương đối đơn giản nhưng thật ra không ai lấy đêm tân hôn ngày hôm qua ra để trêu chọc Lăng Gia đang húp nước cháo, trong lòng cảm thán không biết vì sao nhưng lúc nào cũng cảm thấy đồ ăn ở nhà anh ba ăn rất ngon, ăn một chén cháo xuống bụng cũng khiến cả người nóng lên, không phải kiểu nóng đến đổ mồ hôi mà là như có dòng nước ấm chảy khắp người, bổ sung năng lượng Kỷ Vĩ Cần ăn uống một cách lặng lẽ,, sau khi ăn xong ba cái bánh bao mới cảm thấy no, nghĩ đến sắp phải rời đại đội sản xuất Đại Lão Tử, tâm trạng không khỏi có chút tiếc nuối: “Anh ba, vẫn chưa xin đơn vị đồn trú nghỉ phép mấy ngày, ăn cơm xong cũng nên xuất phát thôi.”
Yến Thiếu Ngu im lặng một lát, sau đó thở dài một tiếng: “Ừ.”
Nói xong, anh lại nói thêm: “Trên đường đi chú ý an toàn, khi nào tới nơi nhớ gửi điện báo đến quân khu tám.”
Kỷ Vĩ Cần gật đầu, trong một thời khắc nào đó, không khí bỗng dâng lên cảm giác lưu luyến Cố Nguyệt Hoài gõ mặt bàn, nhẹ giọng nói: "Làm gì thế Chưa phải sinh ly tử biệt gì đâu, mỗi một cuộc chia ly đều là vì để lúc gặp lại sẽ tốt đẹp hơn, chờ chúng ta, rất nhanh thôi chúng ta sẽ có thể gặp lại ở Thủ đô.”
Lời này thật sự đã giảm bớt phần nào bầu không khí chia tay, nhưng lời tiếp theo của Yến Thiếu Ương lại khiến mọi người trở nên lo lắng Anh ấy ngẩng đầu nhìn về phía Yến Thiếu Ngu và Cố Nguyệt Hoài, hình như có chút căng thẳng, nuốt một ngụm nước bọt, lấy hết tất cả dũng khí mới dám nói: “Anh cả, chị dâu cả, em chuẩn bị trở về Thủ đô cùng với anh Lăng Gia và anh Vĩ Cần.”
Nghe vậy, đôi mắt Cố Nguyệt Hoài hơi lóe lên, ngược lại không từ chối ngay mà là nhìn về phía Yến Thiếu Ngu Cô biết Yến Thiếu Ngu đặt rất nhiều kỳ vọng vào Yến Thiếu Ương, tuy nhiên ngày hôm qua hai người đã bàn luận về tình hình ở Thủ đô, cũng khiến cho cô hiểu rõ ở nơi đó chẳng khác gì hang cọp, không nhắc đến các mánh khóe công khai và ẩn giấu, điều kỳ lạ nhất chính là thầy phong thủy Thầy phong thủy vừa ra tay, người bình thường sẽ không có đường sống trốn thoát Tay Yến Thiếu Ngu hơi khựng lại, sau đó nhấc mí mắt nhìn về phía Yến Thiếu Ương Yết hầu Lăng Gia di chuyển lên xuống, vội nhìn về phía Yến Thiếu Ương, liều mạng nháy mắt ra hiệu cho anh ấy, người khác không biết lúc trước Yến Thiếu Ngu muốn đưa bọn họ rời khỏi Thủ đô khó khăn như thế nào nhưng anh ấy biết rõ, hiện giờ Yến Thiếu Ương lại dám đòi trở về đó Kỷ Vĩ Cần cũng choáng váng mặt mày, bất giác nín thở, bắt đầu giả vờ không biết gì Khi mọi người ở đây đều cho rằng Yến Thiếu Ngu sẽ tức giận thì anh lại buông bát đũa xuống, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Yến Thiếu Ương: "Quyết định rồi Em không sợ sao Cố Đình Hoài, Cố Tích Hoài và những người khác không hiểu ý nghĩa trong lời nói của anh, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không khỏi suy nghĩ về nhà thôi mà có nguy hiểm gì chứ Hơn nữa Thủ đô là một nơi phồn hoa, chắc chắn tốt hơn nhiều ở nông thôn “Thiếu Ngu, nếu như Thiếu Ương có thể trở về cũng là chuyện tốt, càng có tiền đồ phải không Chỉ là thanh niên trí thức xuống nông thôn các cậu có thể rời đi không Trở về thành phố có cần bí thư chi bộ cấp giấy chứng nhận không?” Cố Tích Hoài chớp mắt, có chút không chắc chắn nói Tuy rằng bởi vì đám thanh niên tri thức ở đại đội sản xuất Đại Lao Tử này xuất thân đặc biệt mà gặp vấn đề liên tiếp, nhưng cậu ấy cũng biết một ít về tình hình của nhà họ Yến, con cháu của những cán bộ cao cấp gặp khó khăn như họ muốn trở về thành phố, e rằng không dễ dàng Yến Thiếu Ngu không trả lời, chỉ nhìn Yến Thiếu Ương, như muốn nhận được đáp án sau khi suy nghĩ kỹ càng của anh ấy Yến Thiếu Ương đối diện với ánh mắt lạnh lùng của anh, quả thật có chút do dự nhưng loại do dự này cũng chỉ trong một khoảnh khắc, anh ấy nghiêm túc gật đầu: “Đúng vậy, em đã quyết định rồi, em phải quay về, em muốn trở thành trợ lực cho anh cả!”
Lời nói dứt khoát của anh ấy vang vọng khắp bàn ăn, Lăng Gia không nhịn được quay đầu nhìn anh ấy với ánh mắt kinh ngạc Lăng Gia chỉ lớn hơn Yến Thiếu Ương vài tuổi, cũng coi như đã nhìn anh ấy lớn lên, từ nhỏ đến lớn anh ấy luôn là một người hiền hòa không tranh giành, có thể nói những lời như vậy trong thời điểm căng thẳng đến từng giây thế này, thật sự đã thay đổi rồi Yến Thiếu Ương đã không còn là thằng hai nhà họ Yến được cha mẹ và anh cả bảo vệ trước kia, anh ấy đã trưởng thành Biểu cảm lạnh băng trên gương mặt Yến Thiếu Ngu biến mất ngay lập tức Trên môi anh nở nụ cười, dùng loại ánh mắt tán dương nhìn Yến Thiếu Ương, cũng dự đoán được anh ấy sẽ kiên quyết như thế “Nếu đã quyết định rồi thì trở về đi.” Âm cuối của Yến Thiếu Ngu còn mang theo tiếng cười, nói xong lại nhẹ giọng nói: “Anh tin em.”
Nghe Yến Thiếu Ngu nói xong, Yến Thiếu Ương chớp mắt, khóe mắt có chút ươn ướt, gật đầu một cái thật mạnh Lăng Gia cười nói: “Nếu anh trai cậu đã đồng ý, vậy chúng ta cùng trở về Thủ đô, đến lúc đó sẽ ở nhà của anh!”
Kỷ Vĩ Cần ở bên cạnh cũng thổn thức, giơ tay vỗ một bên vai Yến Thiếu Ương, nói: “Được rồi, trở về Thủ đô với các anh, có anh che chở cậu, đừng sợ, đến lúc đó có chuyện gì bọn anh ra mặt cho cậu là được!”
Chàng trai trẻ tuổi, dù biết Thủ đô nguy hiểm, cũng không sợ có Kỷ Vĩ Cần ngắt lời như vậy, bầu không khí nghiêm túc ban đầu đột nhiên trở nên nhẹ nhàng hơn, sau khi ăn cơm xong, Yến Thiếu Ương đi thu dọn đồ đạc Cố Nguyệt Hoài bảo Kỷ Vĩ Cần chuyển một chút lương thực thô và trái cây do không gian Sumeru sản xuất lên xe Kỷ Vĩ Cần cũng không suy nghĩ gì nhiều, vui vẻ gọi "chị dâu ba” một cách ngây thơ, chẳng mấy chốc cốp xe đã được lấp đầy Không khí trong xe ngày hè rất oi bức, nhưng khi cốp xe được nhét đầy, mùi hương thanh ngọt của trái cây tỏa ra vô cùng dễ chịu Bên kia, Yến Thiếu Ngu vào phòng Yến Thiếu Ương “Anh cả.” Yến Thiếu Ương cất tất cả quần áo đã gấp vào ba lô “Em đến Thủ đô, có thể sống ở đây.” Yến Thiếu Ngu đưa cho anh ấy một phần tài liệu, bên trong là một hợp đồng đất bất động sản, cùng với một xấp tiền và phiếu lương thực, phiếu thịt mới tinh Yến Thiếu Ương nhíu mày từ chối: “Anh cả, những thứ này em không thể nhận được… Anh vừa mới kết hôn, sau này sẽ có nhiều khoản cần chi tiền lắm, em có thể tự nuôi sống chính mình, em đã nghĩ kỹ rồi, không cần những thứ này đâu.”
Yến Thiếu Ngu nhướng đuôi mắt lên, quyết đoán nói: “Đây là phần mà mẹ để lại cho em, em mau cầm lấy đi.”
Sau khi nghe xong, Yến Thiếu Ương cười khổ một tiếng, chỉ có thể nhận lấy, cẩn thận bỏ chúng vào ba lô Yến Thiếu Ngu nhìn anh ấy, nhẹ nhàng nói: “Đến Thủ đô phải cẩn thận với mọi thứ.”
Yến Thiếu Ương gật đầu, nghiêm túc nói: “Anh cả yên tâm đi, em đã không còn là trẻ con, em biết có rất nhiều người nhắm đến nhà họ Yến chúng ta, em sẽ cẩn thận với tất cả, sau khi đi cũng sẽ theo dõi tình hình ở Thủ đô và sẽ thường xuyên viết thư gửi về cho anh.”
Anh ấy nhanh chóng thu dọn xong hành lý, chỉ có một chiếc ba lô vô cùng đơn giản, là ít đồ đạc của anh ấy trong hơn một năm ở nông thôn Lăng Gia khởi động xe, mấy người vẫy tay tạm biệt, Yến Thiếu Ly ôm Yến Thiếu Đường đứng một bên, không nhịn được mà rưng rưng nước mắt nhỏ giọng khóc thút thít, Bạch Mai ôm vai cô ấy, nhẹ nhàng an ủi Yến Thiếu Ngu đến gần cửa sổ xe: "Nếu bị người khác theo dõi phải lập tức rời khỏi nơi đó, đi tìm Lăng Gia và Kỷ Vĩ Cần.”
Yến Thiếu Ương nghiêm túc gật đầu, canh ấy cũng hiểu được mức độ nghiêm trọng của vấn đề Lúc này, Cố Nguyệt Hoài vẫn luôn bận rộn việc gì đó trong phòng bước ra, trong tay cô cầm một cái tay nải to, đưa nó cho Yến Thiếu Ương: “Mang cái này theo nữa, Thủ đô không thể so với trong nhà, phải chăm sóc tốt cho chính mình.”
“Cảm ơn chị dâu cả.” Yến Thiếu Ương không từ chối, khóe mắt không kìm được đỏ lên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Trong hơn một năm qua, tuy rằng mất đi cha mẹ, người thân, bạn bè nhưng có thêm một chị dâu tốt nhất trên đời, nếu không nhờ có cô luôn cổ vũ giúp đỡ, đến bây giờ anh ấy vẫn là một tên phế vật nằm trên giường đất không thể đứng dậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mặc kệ là vì nhà họ Yến hay vì anh cả và chị dâu cả, anh ấy đều phải nỗ lực, anh ấy cũng muốn phụ gánh một phần thay bọn họ Lăng Gia hít sâu một hơi nói: "Được rồi, thời gian cũng không còn sớm nữa, chúng tôi đi đây.”
“Đi đi.” Yến Thiếu Ngu kéo Cố Nguyệt Hoài lùi về phía sau vài bước “Anh ba chị dâu ba, chúng ta gặp lại ở Thủ đô nhé.” Lăng Gia nói xong liền quay đầu xe, chậm rãi lái xe chạy về phía xa Cố Nguyệt Hoài đứng bên cạnh Yến Thiếu Ngu, khoanh tay nhìn xe quân đội dần khuất xa Sau một cuộc đoàn tụ ngắn ngủi lại đến lúc phải chia ly, nhưng cô tin rằng cuộc chia ly cũng chỉ là tạm thời, chẳng bao lâu nữa mọi người sẽ lại có thể gặp lại ở Thủ đô.