Khi mọi người trở nên nhàn rỗi hơn, vào giờ cơm trưa, Bạch Mai thông báo rằng cô ấy sẽ đi làm trở lại Nhưng vừa dứt câu đã nôn khan một cái, bầu không khí cả bàn ăn trở nên tĩnh lặng Mọi người nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Cố Nguyệt Hoài phá tan sự im lặng: “Chị dâu có rồi ạ?”
Mặt Bạch Mai đỏ lên, có vẻ hơi xấu hồ, quay sang liếc nhìn Cố Đình Hoài một cái Cố Đình Hoài với tư cách là một người làm cha, chắc hẳn anh ấy cũng đã biết tin từ trước rồi, bèn gãi đầu, ừ nhỏ một tiếng, tuy có vẻ ngớ ngẩn nhưng cũng hiện rõ niềm vui của một người lần đầu được làm cha, ánh mắt đầy tình cảm nhìn Bạch Mai Cố Chí Phượng ngơ ra, hoàn toàn không ngờ mình sắp lên làm ông nội Yến Thiếu Ly vốn còn thấy buồn vì việc Yến Thiếu Ương rời đi, bất ngờ nghe được tin này, cũng vô thức nở nụ cười: “Tốt thật, chị Bạch Mai có thai rồi, nhà mình sắp có thêm em bé rồi.”
Cố Nguyệt Hoài cũng cười , đây thật sự là một tin vui khó diễn tả thành lời đối với nhà họ Cố: “Thật là một tin tốt lành, nhưng là sơ suất của chúng em, đáng lẽ nên tổ chức hôn lễ cho anh chị sớm mới phải.”
Yến Thiếu Ly khẽ cười, vực dậy tinh thần: "Bây giờ tổ chức cũng không muộn mà ạ!”
Cố Nguyệt Hoài suy nghĩ một lát rồi quay đầu nhìn Yến Thiếu Ngu một cái: “Được Vậy ngày mai chúng ta bắt đầu chuẩn bị!”
Dự định ban đầu là ngày mai sẽ khởi hành trở về thành phố Hoài Hải, nhưng hôn lễ của anh chị cả không thể làm sơ sài được, có sao thì cũng phải giúp họ tổ chức hôn sự xong rồi hẵng đi, suy cho cùng lần này mà đi thì chắc lâu lắm không về được [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc Cố Nguyệt Hoài và Bạch Mai bàn về lễ cưới, Cố Tích Hoài lại có vẻ không tập trung, cậu ấy thấy hơi lo cho Lưu Úy Lam, không biết cô ấy có khởi hành đến huyện Thanh An chưa, lâu vậy rồi mà vẫn chưa đến, có phải trên đường đã xảy ra chuyện gì rồi không Sau khi bàn chuyện hôn lễ xong, ngày hôm sau mọi người bắt đầu chuẩn bị một cách khẩn trương [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Với kinh nghiệm lần trước, dĩ nhiên lễ cưới lần này sẽ quen thuộc hơn rất nhiều Cố Đình Hoài và Bạch Mai nhanh chóng trở thành người một nhà, tổ chức lễ cưới thành công trong lời chúc phúc của họ hàng và bạn bè Tối đến, Cố Nguyệt Hoài bắt đầu thu dọn hành lý, cô nói: “Chuyện trong nhà đã xong rồi, em và Thiếu Ngu cũng nên về quân khu, khoảng thời gian này anh cả cứ ở nhà chăm sóc tốt cho chị dâu đi, một tháng đến thành phố Phong một chuyến là được.”
Yến Thiếu Ly buồn rầu, mới vui đây đã buồn tới, thật sự làm người ta thấy đau lòng Cố Nguyệt Hoài đưa tay xoa đầu cô ấy, móc một phong bì dày đưa sang: “Lúc anh chị không có ở nhà, nhờ em chăm lo cho gia đình nhé, đây, em cầm lấy số tiền và phiếu này, muốn mua gì muốn ăn gì cứ mua một, đừng để bản thân thiệt thòi.”
Mắt của Yến Thiếu Ly đỏ hoe: “Em có còn là con nít nữa đâu.”
Cố Nguyệt Hoài bật cười: “Vậy hả Không phải con nít mà khóc nhè?”
Yến Thiếu Ly quay mặt sang chỗ khác, giọng nói có chút nghẹn ngào và cô đơn: “Anh cả anh hai và chị đều đi hết trơn, ở nhà chỉ còn em và Thiếu Đường,khi nào anh chị mới về?”
Cố Nguyệt Hoài im lặng một lát rồi nghiêm túc nói: “Cái này chị cũng không nói trước được, nhưng chị hứa với em, mỗi năm đều sẽ về thăm em, như vậy có được không Chờ anh cả của em được điều đến Thủ đô thì đón em về.”
Nghe lời an ủi dịu dàng của Cố Nguyệt Hoài, Yến Thiếu Ly cũng nhanh chóng lấy lại được tinh thần Cô ấy cũng biết mình không thể là gánh nặng, khiến họ không yên tâm rời đi,Yến Thiếu Ly nhận lấy phong bì từ tay Cố Nguyệt Hoài, mở ra nhìn một cái lại vừa khóc vừa cười nói: “Chị dâu cả thật hào phóng, chị để lại cho em nhiều vậy làm gì?”
Cố Nguyệt Hoài trưng biểu cảm giàu có hống hách với cô ấy: “Không sao, nhà chúng ta không thiếu tiền.”
Hai người nhìn nhau cười, xóa tan nỗi buồn ly biệt Hôm sau, mới sáng sớm nhà họ Cố đã náo nhiệt trở lại, Bạch Mai hấp bánh bao và khoai lang, còn chiên bánh rán để hai người họ đi đường mang theo, lúc ăn sáng, ngoài sân vang lên giọng của Vạn Thanh Lam: “Nguyệt Hoài, cậu có ở nhà không?”
Cố Nguyệt Hoài khẽ nhướng mày, đứng lên đi ra Lúc cô kết hôn Vạn Thanh Lam không đến, cứ tưởng cô ấy vẫn chưa vượt qua được nỗi đau, không ngờ hôm nay cô ấy lại đến đây, nghe sự điềm tĩnh trong tông giọng, có lẽ đã có chuyển biến tốt rồi Cố Nguyệt Hoài vén rèm cửa, trông thấy Vạn Thanh Lam đứng ngoài sân: “Thanh Lam, sao hôm nay cậu rảnh mà đến đây vậy?”
Vạn Thanh Lam bước vào sân, nở nụ cười có lỗi với Cố Nguyệt Hoài: “Xin lỗi cậu nhé, ngày cậu kết hôn tớ vốn muốn đến nhưng sức khỏe yếu ớt, không thể đứng dậy, phải nghỉ ngơi hai ngày mới hồi phục được sức lực.”
Cố Nguyệt Hoài không để ý gì mấy chuyện này, cô lo lắng nhìn Vạn Thanh Lam: “Sức khỏe của cậu vẫn không ổn sao?”
Vạn Thanh Lam lắc đầu, chớp mắt nói: “Tớ đã đỡ nhiều rồi, đây là đậu phộng, hạt sen và nhãn tớ đặc biệt chuẩn bị cho cậu, ăn nhiều chút nhé, tuy hơi muộn nhưng vẫn muốn chúc cậu trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử!”
Cố Nguyệt Hoài hơi ngạc nhiên, nhận lấy chiếc giỏ tre từ tay Vạn Thanh Lam, quả nhiên bên trong đựng đầy các loại hạt khô mang hàm ý tốt đẹp như đậu phộng, hạt sen, nhãn, trong giỏ còn có một phong bao lì xì được gói cẩn thận Cô cảm thấy ấm lòng, khẽ cười nói: “Vậy cảm ơn lời chúc của cậu nhé, suy cho cùng thì vợ chồng mới cưới đều khỏe mạnh và đầy sức trẻ, nói không chừng qua dạo nữa sẽ có tin vui đấy, khi ấy còn phiền cậu chuẩn bị thêm một bao lì xì nữa.”
Nghe vậy, Vạn Thanh Lam mỉm cười, giơ ngón tay cái với cô: “Quả nhiên không hổ là cậu.”
Hai người cười nói vui vẻ một lúc, Cố Nguyệt Hoài mới nói chuyện mình sắp phải lên đường đến thành phố Hoài Hải “Thành phố Hoài Hải Làm quân y sao Tớ ngưỡng mộ cậu thật, có thể rời khỏi huyện Thanh An này.” Vạn Thanh Lam nói đến cuối, âm điệu dần nhỏ lại, cảm xúc cũng nặng nề, huyện Thanh An đã trở thành gông cùm tối tăm với cô ấy rồi Cô ấy mất việc, danh tiếng cũng bị hủy hoại, luôn muốn rời khỏi nơi này để đi đến nơi khác kiếm sống Cố Nguyệt Hoài nhìn Vạn Thanh Lam, ánh mắt hơi nheo lại, nghĩ đến việc mở rộng kinh doanh ở phố lương thực thành phố Phong, qua vài năm nữa tình hình sẽ có chuyển biến tốt, sẽ phải mở rộng nghiệp vụ, vốn dĩ cô định mời Ngụy Lạc, nhưng không ngờ Vạn Thanh Lam lại vô tình mất việc Vạn Thanh Lam có phẩm hạnh tốt, năng suất làm việc cũng cao, đến thành phố Phong trái lại có thể đảm nhiệm được chức cố vấn báo chí Nghĩ vậy, Cố Nguyệt Hoài đưa ra lời mời: “Thanh Lam, cậu chịu đến thành phố Phong không?”
“Thành phố Phong?” Vạn Thanh Lam ngơ ra một hồi, thành phố Phong từ trước đến nay nổi tiếng là không tốt, là nơi mọi người không muốn đến, nhưng kể từ khi phố lương thực thành phố Phong xuất hiện, danh tiếng đã được cải thiện lên rất nhiều Cô ấy hơi chần chừ: “Dù tớ có đến thành phố Phong, có lẽ Nhật báo Quần Chúng bên đó cũng sẽ không tuyển tớ đâu.”
Cố Nguyệt Hoài cong mắt, cười nói: “Ai nói tớ đề nghị cậu ứng tuyển vào Nhật báo Quần Chúng ở thành phố Phong?”
“Hả?” Vạn Thanh Lam càng thấy khó hiểu hơn, ngoại trừ công việc viết báo ra thì cô ấy còn có thể làm được gì chứ Cố Nguyệt Hoài chớp mắt: “Thật ra, phố lương thực ở thành phố Phong là do tớ gầy dựng, chỉ là ngày thường tớ bận quá, không có thời gian ở thành phố Phong suốt được, nếu cậu chịu qua đó, tớ có thể sắp xếp một công việc cho cậu.”
Cô nói rất từ tốn, nhưng lời nói ra lại khiến Vạn Thanh Lam kinh ngạc Lúc ở Nhật báo Quần Chúng, các đồng nghiệp đến phố lương thực ở thành phố Phong mua lương thực, khi đó cô chưa từng khoe khoang gì, thật không ngờ bà chủ đứng sau phố lương thực ở thành phố Phong lại là người bạn thân nhất của cô ấy, Cố Nguyệt Hoài? Tin tức này thực sự khiến Vạn Thanh Lam không khỏi ngạc nhiên, cô ấy vẫn chưa thể hoàn hồn lại. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]