Cố Nguyệt Hoài tách một hạt đậu phộng cho vào miệng, cảm nhận hương vị thơm ngon và có chút ngọt ngào, dù chất lượng không thể so sánh với đậu phộng sinh trưởng trong không gian Sumera nhưng vị cũng rất ổn, vừa nhìn đã biết được xử lý bằng phương pháp truyền thống của các nghệ nhân rồi Cô nhìn Vạn Thanh Lam mặt đầy khó tin: “Sao nào [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cậu có muốn suy nghĩ thêm không?”
Vạn Thanh Lam nuốt nước bọt, nắm lấy bàn tay của Cố Nguyệt Hoài đưa lên véo mặt mình, giọng nói hơi run rẩy: “Không phải chứ, Nguyệt Hoài à, cậu véo tớ một cái đi, để tớ xem có phải tớ nằm mơ hay là nghe nhầm rồi không.”
Cố Nguyệt Hoài không vui nói: “Cơ hội chỉ có lần này, cậu xác định muốn lãng phí vậy sao?”
Ngay sau đó, Vạn Thanh Lam giơ tay lên cao, hết sức phấn khởi gào thét: “Đi Tớ đi!”
Nói xong, cô ấy ôm chầm lấy Cố Nguyệt Hoài với lực rất mạnh, giọng nói đầy cảm kích: “Cảm ơn cậu, Nguyệt Hoài, tớ biết ông trời không triệt đường sống của người mà, cậu là quý nhân của tớ Có thể làm bạn với cậu thật sự là may mắn lớn nhất đời này của tớ!”
Cô ấy nói với giọng nghẹn ngào, nước mắt nóng hổi chảy xuống cổ Cố Nguyệt Hoài, làm cổ áo của cô ướt đẫm Cố Nguyệt Hoài vỗ nhẹ vào lưng của Vạn Thanh Lam, giọng hơi châm chọc: “Tớ nói này, tuy bây giờ trời hơi nóng nhưng cậu cũng đừng tưới nước mưa lên người tớ vậy chứ Dính quá.”
Vạn Thanh Lam nín khóc, mỉm cười buông cô ra, dùng ống tay áo lau nước mắt thật mạnh, tiếp theo nghĩ ra gì đó bèn vội nói: “Nguyệt Hoài, hôm nay các cậu xuất phát đến thành phố Hoài Hải luôn hả Vậy tớ có cần đi chung với các cậu không?”
Cố Nguyệt Hoài nghĩ ngợi rồi hỏi: “Cậu muốn chào tạm biệt người nhà không Thời gian gấp rút, nếu cậu không vội thì cứ chờ đã, chuẩn bị xong rồi có thể nhờ anh cả tớ đưa qua đó, khoảng thời gian này anh ấy cũng luôn làm việc ở thành phố Phong, nhưng chị dâu cả của tớ vừa mang thai nên có lẽ anh ấy sẽ về đây thường xuyên để chăm sóc chị ấy.”
Nghe vậy, Vạn Thanh Lam mừng rỡ nói: “Chị Bạch Mai mang thai rồi? Sao tới giờ cậu mới nói chuyện lớn này với tớ thế?”
Cô ấy lại nghĩ ngợi rồi nói: “Nói thật thì, tớ gấp lắm, ngày nào cũng ở nhà làm tớ có cảm giác râu sắp mọc đến nơi rồi, ra ngoài lại bị người ta cười chê, chi bằng đi sớm chút, hay là cứ hôm nay đi luôn cũng được, các cậu có thể chờ tớ một lát để tớ về nhà thu xếp đồ đạc không?”
Cố Nguyệt Hoài cũng biết hoàn cảnh hiện tại của cô ấy, cũng biết mấy lời đồn đại như hổ dữ, thay vì ở nhà, chi bằng rời đi nhân lúc chuyện còn nóng, khi quay về thì có lẽ chuyện đã lắng xuống, cũng sẽ đỡ hơn Nghĩ vậy, cô bèn gật đầu nói: “Vậy được, cậu về chuẩn bị trước, mười giờ chúng ta gặp nhau ở nhà ga.”
Vạn Thanh Lam vội vã gật đầu, không kịp vào trong nhà chào người đã nhanh chân chạy ngược về nhà mình Cô ấy nôn nóng muốn rời khỏi huyện Thanh An, giờ khó khăn lắm mới có cơ hội, chắc chắn cô ấy không thể bỏ lỡ Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng vui vẻ của cô ấy, không khỏi bật cười Trở vào nhà, Bạch Mai nói: “Là Thanh Lam sao Sao em ấy không vào Chị múc bát cháo cho em ấy nhé?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, kể lại chuyện mới nói với Vạn Thanh Lam, mọi người cũng không có ý kiến gì, họ cũng không can thiệp vào chuyện của phố lương thực, người tiếp xúc duy nhất với vấn đề là Cố Đình Hoài, anh ấy gật đầu: “Đồng chí Vạn là một người đáng tin cậy.”
Yến Thiếu Ngu ăn cơm xong lại kéo Yến Thiếu Ly qua một bên dặn dò, em gái ngoan ngoãn gật đầu “Không còn sớm nữa, mình lên đường thôi.” Cố Nguyệt Hoài nhìn đồng hồ, đã tám giờ rồi, phải mất một giờ lên huyện, còn chờ Vạn Thanh Lam nữa, thời gian cũng không dư dả, vừa kịp chuyến mười giờ hơn Yến Thiếu Ngu gật đầu xách đồ lên, anh và Cố Nguyệt Hoài vẫy tay tạm biệt cả nhà “Đến quân khu phải chăm sóc bản thân nhiều vào, đừng chuyện gì cũng xông ra, chuyện gì các con cũng phải bàn tính với nhau, đừng quyết định vội, Thiếu Ngu à, từ nhỏ bé con đã được cha chiều hư rồi, tính tình không tốt, nếu có cãi vã gì thì con nhường nhịn con bé một chút nhé Đến đó, đồ ăn thức uống chắc chắn ăn uống không bằng nhà mình, thiếu gì thì con viết thư gửi cha, cha đến thăm các con.”
“...”
Cố Chí Phượng vừa vui vì sắp lên làm ông nội, chốc lát lại phải tiễn con gái đi xa, không nhịn được bắt đầu lải nhải, dù đây không phải lần đầu tiên Cố Nguyệt Hoài đi xa nhưng ông biết lần này cô đi, có thể sẽ lâu lắm không về, quân khu không phải là nơi nói đi là có thể đi, huống chi nếu ra tiền tuyến tham gia nhiệm vụ còn rất nguy hiểm nữa Trái tim của người cha già ông đây vừa đau vừa xót xa, ánh mắt kiên cường cũng không kìm được mà ươn ướt Yến Thiếu Ngu nghiêm túc gật đầu: “Cha yên tâm, con sẽ chăm sóc A Nguyệt thật tốt, được nghỉ phép thì sẽ đưa cô ấy về thăm nhà.”
“Được, được, vậy thì cha yên tâm rồi.” Cố Chí Phượng nghẹn ngào xua tay: “Được rồi, không nói nữa, mau đi đi con Đừng làm trễ chuyến xe, đến nơi thì viết thư cho cha, ngày thường rảnh thì cũng viết thư cho cha, biết chưa?”
Cố Nguyệt Hoài không nỡ thấy ông như vậy, cổ họng cũng trở nên nghẹn ngào [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cô mím môi, khẽ nói: “Cha, cha yên tâm, con và Thiếu Ngu đã lớn thế này rồi, có thể tự chăm sóc bản thân mà Trái lại người cần chăm sóc là cha đó, cha lớn tuổi rồi, ngày thường ra đồng làm việc thận trọng chút, mệt thì về nhà nghỉ, chú ý sức khỏe.”
“Ôi, biết rồi mà, con mau đi, đi đi.” Cố Chí Phượng quay đầu đi, lại ra sức xua tay Cố Nguyệt Hoài không nói gì nữa, rời khỏi đại đội sản xuất Đại Lao Tử với Yến Thiếu Ngu Cô không quay đầu lại, sợ rằng vừa quay lại nhìn thì lại thấy vẻ bi thương của Cố Chí Phượng Mãi đến khi hai người đã khuất bóng, Cố Đình Hoài mới nói với Cố Chí Phượng: “Cha, về thôi.”
Cố Chí Phượng chắp hai tay sau lưng, không nói gì, lúc quay đầu lại mới phát hiện Cố Tích Hoài vẫn luôn im lặng nay đã biến mất, ông ngơ ra, nhìn Cố Đình Hoài và Bạch Mai: “Chuyện gì vậy Thằng ba đâu?”
.. Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu đến công xã Hoàng Oanh, Vạn Thanh Lam đã đeo chiếc túi lớn đứng trên con đường đi vào huyện, chỉ một mình cô ấy, cha mẹ cũng không đi theo, tuy trông gầy ốm nhưng trên mặt lại xuất hiện nụ cười tươi đã lâu không thấy Vừa thấy Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu, cô ấy nhảy cẫng lên vẫy tay: “Nguyệt Hoài Đồng chí Yến!”
Cố Nguyệt Hoài cong môi cười: “Vẫn là dáng vẻ này trông dễ chịu hơn nhỉ.”
Tâm trạng của Vạn Thanh Lam rất tốt, gật đầu hùa theo: “Hì, tớ cũng thấy vậy.”
“Cậu thuyết phục cha mẹ thế nào đấy Đừng có lén chạy đi nha Tớ nói cậu này, không nói cho rõ thì không thể đi, tớ không muốn gánh tội danh bắt cóc buôn người đâu.” Cố Nguyệt Hoài thật sự chưa gặp được ông bà Vạn, bỗng nhíu mày nghi ngờ Vạn Thanh Lam hắng giọng, dõng dạc nói: “Cậu nghĩ gì đấy hả Tớ có nói rồi Họ cũng biết dạo này tâm trạng tớ không tốt, vừa nghe nói tớ ra ngoài với cậu thì không cản nữa, là tớ không cho họ đến tiễn, đỡ lãng phí thời gian khóc lóc, mình vẫn nên đi mau thôi!”
Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn cô ấy một cái, vừa định nói chuyện, sau lưng đã vang lên giọng nói của Cố Tích Hoài: “Nguyệt Hoài Thiếu Ngu!”
Yến Thiếu Ngu khẽ nhướng mày, nhìn Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài thở dài, cảm thấy đầu mình hơi nhức nhức, quay lại nhìn Cố Tích Hoài đeo ba lô trên lưng, sải bước đi tới.