Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 525: Tấm lòng của mọi người





Cố Tích Hoài chống tay vào eo, thở hổn hển nói: “Thể lực của hai em tốt thật đấy, chạy nhanh thật.”
Cố Nguyệt Hoài khoanh tay trước ngực, cười khẩy mắng cho: “Anh ba, hai ngày nay anh âm thành lên kế hoạch này đấy à?”
Nhận ra giọng điệu của em gái là lạ, cơ mặt của Cố Tích Hoài co giật, nhanh như chớp chạy ra sau lưng Yến Thiếu Ngu, nói nhỏ: “Thiếu Ngu, em phải giúp anh đấy, anh có thể cưới được vợ hay không đều trông cậy hết vào em!”
Yến Thiếu Ngu khẽ nhướng đuôi mắt hẹp dài lên, vòng ngược tay ra sau kéo cậu ấy ra, không hề có ý nương tay vì tình nghĩa riêng
Cố Tích Hoài thấy vẻ mặt cười như không cười của Cố Nguyệt Hoài thì suy sụp, cắn răng nói: “Em được lắm Yến Thiếu Ngu, cưới vợ rồi thì quên anh!” Nói xong, lại cười hớn hở nói với Cố Nguyệt Hoài: “Em gái, đưa anh theo với.”
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày: “Đừng có cười cợt với em, em hỏi anh, anh ra ngoài đã nói với cha và anh cả chưa?”
Cố Tích Hoài giật mình, vội giơ tay nói: “Anh nói với anh cả rồi!”
“Ý là chưa nói với cha đã lén chạy đi rồi?” Cố Nguyệt Hoài trừng mắt nhìn cậu ấy, không khách khí đưa tay lên búng trán cậu ấy một cái: “Cố Tích Hoài, anh đã hơn hai mươi tuổi đầu rồi, không còn là trẻ con nữa, vậy mà còn làm ra chuyện này ư?”
Cố Tích Hoài kêu lên một tiếng, nhe răng nhăn mặt ôm trán: “Cố Nguyệt Hoài, sao em búng mạnh vậy?”
Cố Nguyệt Hoài lười quan tâm tới cậu ấy, giọng điệu nghiêm túc: “Về đi, đừng gây thêm phiền phức.”
Thấy cô thật sự không có ý muốn đưa mình theo, Cố Tích Hoài cũng không làm trò nữa, cậu ấy mím môi, gương mặt thanh tú đầy vẻ quyết tâm: “Nếu em không đưa anh theo, vậy anh tự đi, dù sao cũng có kinh nghiệm ra ngoài rồi.”
Cố Nguyệt Hoài suýt chút nữa tức đến bật cười: “Rốt cuộc anh là anh của em hay là em trai em vậy hả?”
“Nếu em muốn làm chị thì anh cũng không có ý kiến gì, vậy nên, chị ơi, dẫn em theo nhé?” Cố Tích Hoài mặt dày tiến đến gần, ánh mắt ngập tràn sự van nài, cậu ấy phải đi xác nhận sự an toàn của Lưu Úy Lam
Cậu ấy đã gửi thư được một khoảng thời gian rồi, không những không nhận được hồi âm mà cũng chẳng thấy người đâu, không xác nhận cậu ấy thấy không yên tâm
Cố Nguyệt Hoài cũng nhận ra tâm tư của cậu ấy, quở mắng một hồi rồi nói: “Anh ba, chỗ Lưu Úy Lam đi dạy học tình nguyện không phải nơi như đại đội của mình, nơi đó đường núi quanh co, là thung lũng xa xôi đúng nghĩa, phong tục tập quán như thế nào thì cũng khó mà nói được
Nếu anh thật sự muốn đi, thì phải cẩn thận một chút, nhỡ gặp vấn đề gì thì nước xa không cứu được lửa gần đâu.”
Cô nói câu này không phải để đe dọa, thời đại này có rất nhiều nông thôn lạc hậu, chính là kiểu núi xấu nước bẩn sinh người ngang ngược, hơn nữa người cùng một thôn sẽ luôn chung một lòng, hợp sức lại tấn công người ngoài, giống như nhóm Lôi Nghị ở đại đội Liễu Chi ngày xưa
Cố Tích Hoài nghiêm túc gật đầu: “Em yên tâm, anh biết.”
Cậu ấy đã nói vậy rồi, Cố Nguyệt Hoài cũng không nói thêm gì nữa, cả nhóm người nhanh chân chạy đến nhà ga
Mua vé xong, kiểm vé lên xe, chỉ trong chốc lát họ đã được ngồi xuống
Vạn Thanh Lam chưa từng đi xa nhà, vừa lên xe mắt đã trợn lên như chuông đồng, mặt đầy vẻ thích thú
Tiếp theo suốt chặng đường rất yên tĩnh, chỉ có Cố Tích Hoài và Vạn Thanh Lam thỉnh thoảng thì thầm vài câu
Qua một ngày một đêm, họ đã đến thành phố Phong
Cố Nguyệt Hoài cần đưa người đến phố lương thực trước, thông báo một tiếng với Hình Kiện rồi mang lương thực dự trữ trong không gian Sumera thời gian qua ra, đến quân khu rất lâu không thể về, còn phải dặn dò kỹ vài câu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Họ xuống xe lửa, Cố Nguyệt Hoài bảo Cố Tích Hoài và Vạn Thanh Lam chờ ở bên đường, còn cô thì đi cùng Yến Thiếu Ngu đến nhà kho
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài nhìn nhà kho đầy ắp, vỗ tay: “Hy vọng số lương thực này có thể cầm cự thêm một thời gian nữa.”
Yến Thiếu Ngu mỉm cười, giơ tay nhặt lá cây dính trên áo của cô xuống, an ủi nói: “Không sao đâu, hằng tháng quân đội đều có kỳ nghỉ, có thể tranh thủ đi về trong hai ngày, nhưng nếu vậy thì không đủ thời gian về nhà cho lắm.”
Cố Nguyệt Hoài đáp lại bằng chất giọng trong trẻo: “Đã tốt lắm rồi.”
Tuy cô nói nhẹ nhàng như vậy, nhưng Yến Thiếu Ngu lại không kìm được thầm thở dài, cuộc sống hành quân rất khổ, dù cô không hề để ý mấy cái này nhưng suy cho cùng đều là vì anh, mỗi lần nghĩ đến điều này là anh lại thấy đau lòng
“Anh đừng nói mấy lời sến sẩm gì đấy nhé, mau đi thôi.” Cố Nguyệt Hoài thấy cảm xúc anh khác lạ bèn kéo lấy tay anh vội vàng chạy về sau, chuyện trả thù đã xong xuôi, giờ cô là cá thể độc lập, cuộc sống không cần phải quá tốt đẹp thì làm sao thấy khổ
Lúc hai người về đến phố lương thực, Cố Tích Hoài và Vạn Thanh Lam vẫn đứng đợi ở chỗ cũ
Cố Tích Hoài lo lắng không yên: “Nếu các em còn không về là anh tự đưa đồng chí Vạn đi tìm Hình Kiện rồi ấy.”
“Đi thôi.” Cố Nguyệt Hoài không nói gì, dẫn họ đến nhà kho của phố lương thực, tiếc là chẳng thấy Hình Kiện đâu
Cố Nguyệt Hoài đi quanh phố lương thực một vòng, tìm một người quen khác là Lão Thất: “Lão Thất, Hình Kiện đâu?”
“Chị Cố
Lương thực vẫn còn mà, sao chị lại đến đây?” Lão Thất vừa thấy Cố Nguyệt Hoài đã mừng rỡ lên tiếng, giao lương thực đang bán cho một đồng nghiệp khác, tiến lên gật đầu cúi người chào hỏi Cố Nguyệt Hoài
Anh ta nở nụ cười tươi như hoa: “Anh Hình tới tòa thị chính rồi, giờ lại đến lúc giao nhận mà ạ.”
Cố Nguyệt Hoài hiểu ra, thì ra là đi tìm Tống Kim An
Vạn Thanh Lam ở một bên tò mò quan sát đồng nghiệp bán lương thực ở xung quanh, mặt ai cũng cười tươi rạng rỡ, vừa nhìn đã biết là rất hài lòng với cuộc sống, mà người mua lương thực cũng trật tự xếp hàng, mọi thứ đều rất tốt đẹp
Cô ấy có chút cảm khái, sau này đây sẽ là nơi cô ấy làm việc, mới nghĩ thôi tim đã kích động tới mức sắp nhảy ra ngoài rồi
Lúc làm biên tập viên nội dung ở Nhật báo Quần Chúng, đặt tiêu đề phải nghiên cứu rất kỹ, tần suất phố lương thực xuất hiện không hề ít
Đương nhiên cô ấy biết trong thời điểm khẩn cấp cả nước thiếu lương thực, phố lương thực đại diện cho điều gì, không những là tiềm năng cho người dân phấn đấu vì cuộc sống mà còn là niềm hy vọng của bà con ở các tỉnh thành, nhất định cô ấy sẽ làm việc thật tốt ở phố lương thực để phục vụ cho người dân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài kéo Vạn Thanh Lam qua, nói với Lão Thất: “Đây là đồng chí Vạn Thanh Lam, sau này sẽ là người của phố lương thực chúng ta, có công việc gì phải biên tập tuyên truyền thì cứ giao cho cô ấy làm, ngày thường cô ấy cũng có thể theo mọi người bán lương thực.”
Lão Thất sững sờ: “Anh cả nhà họ Cố đâu
Anh ấy không đến nữa ạ?”
Không phải anh ta có ý kiến với Vạn Thanh Lam, chỉ là đã quen với Cố Đình Hoài, anh ấy làm việc thật thà, cũng không ỷ mình là anh ruột của bà chủ mà giở trò gian trá, một lòng vì phố lương thực, quả thật là một đồng nghiệp rất tốt
Cố Nguyệt Hoài khẽ cười: “Anh ấy bận xong khoảng thời gian này rồi lại đến, giao Thanh Lam cho các cậu đấy, bảo Hình Kiện chăm sóc cô ấy chu đáo.”
“Chị Cố yên tâm
Chúng em hứa sẽ chăm sóc tốt cho đồng chí Vạn!” Lão Thất cười ha hả chào kiểu quân đội với Cố Nguyệt Hoài, sau đó nhớ ra điều gì lại hơi ngại ngùng nói: “Chị Cố chờ lát nhé, em có đồ muốn đưa cho chị.”
Cố Nguyệt Hoài hơi ngạc nhiên: “Hả?”
Lão Thất cũng không giải thích nhiều, vội vàng chạy đi
Không lâu sau, Lão Thất cầm một túi giấy da bò phồng lên quay lại, đưa túi cho Cố Nguyệt Hoài, gương mặt gầy gò tươi cười lộ ra cả hàm răng: “Chị Cố, trăm năm hạnh phúc, không có thời gian để sang đó, nhưng vẫn phải gửi gắm chút lòng thành.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.