Cố Nguyệt Hoài rất kinh ngạc, cô không nhận lấy vì biết trong đó là tiền Nhóm Lão Thất thường ngày làm lụng vất vả, túi giấy này vừa nhìn đã biết bên trong có không ít tiền rồi, tiền họ cực khổ kiếm được, tuy là mang theo lời chúc tốt đẹp nhưng cô cũng không tiện nhận lấy thật, bèn cười nói: “Cảm ơn cậu Lão Thất, nhưng không cần số tiền này đâu.”
Nhưng Lão Thất luôn nghe lời Cố Nguyệt Hoài răm rắp nay lại rất bướng bỉnh: “Không được Phải nhận Đây là một phần lòng thành của mọi người ở phố lương thực mình Phần của anh Hình cũng trong này, chị Cố, nếu không nhờ có chị, giờ mọi người còn chẳng có cơm để no bụng, biết chị kết hôn, mọi người đều tự nguyện gom góp tiền lương của mình, trong lòng ai nấy đều cảm kích chị đó!”
Vạn Thanh Lam ở một bên nghe vậy, ánh mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài cũng tràn đầy sự ngưỡng mộ Lúc trước cô ấy sống ngày nào hay ngày nấy, hằng ngày chỉ biết đi làm và yêu đương, giờ thấy Cố Nguyệt Hoài vốn cũng đi làm giống mình lại trở thành bà chủ của phố lương thực, còn được các nhân viên quý mến và tôn sùng tha thiết, thật sự rất giỏi Lần trước đến phố lương thực thì Cố Tích Hoài đã biết tuy Cố Nguyệt Hoài không hay đến đây, nhưng với mọi người ở phố lương thực thì không ai có thể thay thế được địa vị của cô, nói cách khác thì cô giống như là một trụ cột tinh thần Cậu ấy thật sự thấy hơi tò mò, rốt cuộc em gái mình quen biết nhóm người này bằng cách nào vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lão Thất buồn bã nói: “Chị Cố, chị nhận lấy đi mà, nếu chị không nhận, mọi người sẽ không yên tâm.”
Cố Nguyệt Hoài cười khổ một tiếng, bỗng dưng Yến Thiếu Ngu bên cạnh nói: “Nhận đi em.”
Cô mím môi, chỉ đành cầm lấy túi giấy da bò kia, cầm trong tay nặng trịch, có thể thấy dạo này Hình Kiện không diếm riêng, đã phát phần lớn số tiền mình nhận được cho mọi người, quả thật anh ta là một người đứng đầu có trách nhiệm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lúc này, Yến Thiếu Ngu lấy hai bịch kẹo trong túi ra đưa cho Lão Thất: “Kẹo cưới, cậu chia cho mọi người đi.”
Nghe vậy, mắt Lão Thất sáng rực lên, vui vẻ nhận lấy rồi vội nói: “Ôi Cảm ơn anh rể, giờ em đi ngay!”
Yến Thiếu Ngu sững sờ, đôi mắt đen như gỗ mun chớp nhẹ, anh rể sao Cố Nguyệt Hoài là con út trong nhà, lần đầu tiên anh nghe được xưng hô này, cảm giác, cũng không tệ nhỉ Lão Thất hối hả rời đi, Cố Tích Hoài gãi đầu, hơi sốt ruột: “Không phải chứ, anh nói này, hay là mình bảo cậu ấy đưa đồng chí Vạn đi làm quen công việc còn mình thì tự ngồi xe lửa đi Thời gian không còn sớm nữa, còn không lên đường ngày mai vẫn phải ở nhà khách đấy.”
Giờ cậu ấy nôn nóng muốn gặp được Lưu Úy Lam, để xác nhận cô ấy vẫn an toàn Vạn Thanh Lam trợn trắng mắt trừng cậu ấy, vốn háo hức tới đây, giờ sắp được nhận công việc mới, cô ấy nên vui mới phải, nhưng khi đối mặt với môi trường xa lạ, suy cho cùng có một mình cũng thấy thấp thỏm bất an trong lòng, Cố Tích Hoài còn nói vậy nữa Nhưng nghĩ thì nghĩ vậy thôi, cô ấy cũng biết Cố Nguyệt Hoài đã cho cô ấy một công việc, còn đưa cô ấy đến thành phố Phong đã hết sức tận trách rồi, nếu cô ấy tiếp tục kéo chân sau nữa thì không có lương tâm, không biết điều Vạn Thanh Lam nhoẻn miệng cười: “Nguyệt Hoài, các cậu mau lên xe đi, tớ không sao đâu.”
Cố Nguyệt Hoài nhìn cô ấy một cái: “Không sao thật à?”
Vạn Thanh Lam gật đầu chắc nịch: “Đương nhiên rồi Bây giờ tớ cực kỳ hăng hái, nôn nóng muốn tham gia vào công việc mới Các cậu mau về đi, tớ không sao đâu mà, Nguyệt Hoài, nhất định tớ sẽ làm tốt!”
Cô ấy nắm tay lại giơ cao lên trời, dáng vẻ vô cùng tự tin Cố Nguyệt Hoài nghĩ ngợi rồi nói: “Vậy được, vậy bọn tớ đi trước nhé, bảo Lão Thất chỉ dẫn cậu trước.”
Vừa dứt câu, Cố Tích Hoài đứng bên cạnh cô nhìn chằm chằm cũng thở phào, cậu ấy thật sự sợ sẽ nán lại thêm một ngày ở thành phố Phong [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài nói với Lão Thất một tiếng, anh ta vỗ ngực đảm bảo: “Chị Cố yên tâm về đi, chắc chắn chúng em sẽ chăm sóc tốt cho đồng chí Vạn, lần sau chị về, đảm bảo cô ấy mập thêm một vòng!”
Nghe vậy, Vạn Thanh Lam nở nụ cười khổ, thầm nói: Người này tốt lạ nhỉ Cố Nguyệt Hoài cũng bật cười, chào tạm biệt Lão Thất xong, ba người rời khỏi phố lương thực, trở về nhà ga Qua vụ Lý Tam Nương lần trước, chuyện bắt cóc ở nhà ga đã đỡ hơn rất nhiều, ít ra ngoài mặt chẳng ai dám quang minh chính đại bắt cóc người, ngay cả cướp giật cũng ít thấy, có lẽ cũng do một phần nguyên nhân Tống Kim An chỉnh đốn Cố Nguyệt Hoài không nghĩ nhiều, mua vé xe xong thì ba người lại đi xe lửa đến thành phố Hoài Hải Chuyến đi này không ngắn, hai ngày hai đêm mới đến, may mà đi đường thuận lợi, không xảy ra chuyện gì Đến được thành phố Hoài Hải, Cố Tích Hoài muốn tách ra Cậu ấy chẳng chút lo sợ, dù là lần đầu đến đây, nhưng ngửi mùi gió biển tanh mặn vương trong không khí, mặt đầy thích thú, lấy thư ra xác định địa chỉ lần cuối rồi vẫy tay chào tạm biệt hai người Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài nhìn theo bóng lưng phấn khởi của Cố Tích Hoài mà nhíu mày, cô cứ thấy anh ba rất hoạt bát, làm gì cũng không thận trọng, dù không tính là mọt sách nhưng cậu ấy vào núi với dáng vẻ này không biết có bị người ta nhắm vào không nữa Yến Thiếu Ngu vỗ vai cô, an ủi: “Yên tâm, chắc chắn anh ấy sẽ không sao đâu.”
Quả thật tính của Cố Tích Hoài khá hoạt bát, nhưng lòng dạ cậu ấy tinh tế, đầu óc cũng thông minh Cố Nguyệt Hoài gật đầu, giờ có lo cũng vô ích, nhưng nghĩ đến Lưu Úy Lam cũng ở đó, cô ấy là người có thể tin tưởng 100%: “Mình nhanh về quân khu báo danh thôi, đã chiều rồi, đi tàu đến quân đội còn phải đợi sắp xếp ký túc xá nữa.”
Giờ họ đã kết hôn, nhà nước cũng chứng nhận rồi, chắc chắn sẽ được sắp vào ký túc xá quân đội Hai người nhanh chóng lên tàu chiến, khu này là con đường ắt phải đi qua nếu muốn đến quân khu tám, bình thường bến tàu sẽ có tàu chiến đánh dấu số hiệu, khi thì vận chuyển vật tư, khi thì chở một vài chiến sĩ, tóm lại là rất tiện Sau khi xuất trình chứng minh thư quân đội, hai người thuận lợi lên tàu Trên boong tàu, Cố Nguyệt Hoài chớp mắt, hơi tò mò nói: “Em là quân y, theo lý mà nói sẽ có ký túc xá riêng nhỉ?”
Yến Thiếu Ngu khẽ nhíu mày, ậm ừ không rõ, lại nhìn cô bằng ánh mắt hơi nguy hiểm: “Em muốn ở ký túc xá riêng?”
Cố Nguyệt Hoài nhìn vào đôi mắt hoa đào khẽ híp lại của anh, bật cười khúc khích: “Nếu em muốn thật, anh có đồng ý không?”
Nói thật nhé, sau khi kết hôn bị nam sắc dụ dỗ là có thật đó, nhưng eo mỏi lưng đau cũng không phải giả, rõ ràng thể lực của cô cũng không tệ nhưng lại luôn bại trận khi ở trên giường, mấy ngày kết hôn ngày nào cũng mơ mơ màng màng y như cá mặn Mãi đến cuối cùng, cô còn phải dùng năng lượng chữa lành tự chữa cho mình, nghĩ thôi cũng thấy ngại Yến Thiếu Ngu lập tức tiếp lời, không chút do dự: “Không đồng ý.”
Nói xong, anh kéo tay của Cố Nguyệt Hoài, môi mỏng mím chặt, ánh mắt hơi tủi thân: “Mình là vợ chồng mới cưới, em không thể ở một mình, anh mặc kệ Em muốn ở ký túc xá riêng thì anh sẽ theo em!”
Dáng vẻ trông như vô tội này khiến Cố Nguyệt Hoài không kìm được bật cười thành tiếng, kề sát tai anh thì thầm một câu: “Em chỉ nói vu vơ vậy thôi, chắc chắn phải ở chung rồi, yên tâm, em có năng lượng chữa lành, mình đại chiến ba trăm hiệp, đảm bảo tận hứng!”
Công khai nói mấy lời như vậy, Yến Thiếu Ngu lại chẳng hoảng loạn gì, trái lại còn sáng rực mắt gật đầu: “Được đấy!”
Cố Nguyệt Hoài thấy ánh mắt miên man bất định, càng nghĩ càng vui của anh thì không nhịn được cong môi cười, trông ra mặt biển nắng chiều chiếu rọi ngoài xa, lòng thấy bình yên êm ả, cuối cùng cuộc sống quân đội trong tháng năm tĩnh lặng cũng sắp bắt đầu rồi!