Cố Chí Phượng và Cố Nguyệt Hoài vừa mới trở về phòng phẫu thuật, Vương Bồi Sinh đã vội vàng chạy tới Vương Bồi Sinh lấy trong túi ra một sấp tiền gói bằng giấy báo, đưa cho Cố Nguyệt Hoài: "Tiểu Cố, đây, cháu cầm tiền này, ba mươi lăm đồng tất cả, bác không lấy ra được nhiều hơn, cháu cầm trước nhiêu đây Cố Nguyệt Hoài nhìn cái trán đầy mồ hôi và dáng vẻ thở hổn hển của Vương Bồi Sinh, trong lòng có hơi cảm động Trên đời này chung quy vẫn còn nhiều người tốt, như Hạ Lam Chương hay Vương Bồi Sinh, bọn họ bây giờ sẵn lòng giúp cô một tay, ân tình này cô sẽ nhớ thật kỹ, cố gắng hết sức đền đáp lại Cố Nguyệt Hoài không cầm tiền, cúi người nói: "Cảm ơn bác, có điều cháu không nhận số tiền này đâu, cháu đã mượn được tiền rồi, vất vả bác chạy một chuyến tới đây Nghe vậy, Vương Bồi Sinh khoát khoát tay: "Cháu khách sáo cái gì, không có gì vất vả hết, tôi quản lý cả đại đội, làm sao trơ mắt nhìn nhà cháu gặp chuyện không may được đây Nói xong, ông ấy lại quay sang nói với Cố Chí Phượng: "Được rồi, không sao là tốt rồi, tĩnh dưỡng nhiều vào là khỏe thôi Cố Chí Phượng gật đầu nói: "Ừm Không biết qua bao lâu, cửa phòng phẫu thuật mở, bác sĩ đeo khẩu trang bước ra, theo sau là y tá đẩy Cố Duệ Hoài ra ngoài "Vết thương đã được khâu lại rồi, mấy ngày nay ở lại đây, tôi sẽ kê thuốc tiêu viêm Bác sĩ nói xong thì rời đi "Mọi người đi theo tôi Y tá nhìn thoáng qua người nhà đang đứng xung quanh, sau đó đẩy giường vào phòng bệnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nói là phòng bệnh, thật ra là một đại sảnh, dùng màn che để phân thành từng gian riêng Trong đại sảnh bây giờ có không ít người, đều là người nhà bệnh nhân [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Có lẽ thuốc mê chưa tan hết, Cố Duệ Hoài vẫn chưa tỉnh lại Bên ngoài trời đã tối sầm Cố Nguyệt Hoài nói: "Cha, anh cả, hai người với chủ nhiệm Vương về trước đi, con với anh ba ở lại chăm sóc anh hai Nghe vậy, Cố Chí Phượng chau mày muốn từ chối, chợt nghe Cố Đình Hoài nói: "Bé con, em đi về với cha đi, anh với thằng ba ở lại là được, ngày mai anh sẽ về sớm đi làm Cố Nguyệt Hoài dừng một chút rồi nói tiếp: "Hay thôi để anh ba về cùng với cha đi Anh ba, sáng mai anh qua đây đổi ca với anh cả Cố Tích Hoài im lặng một lúc rồi gật đầu Lúc trước vẫn luôn tự tin mình là người thông minh nhất nhà, nhưng càng gặp phải chuyện lớn, đột nhiên lại càng nhận thấy bản thân không có biện pháp nào, chỉ có thể để người khác sắp xếp, mà người xử lý tất cả lại là cô em gái không hiểu chuyện ngày trước - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cảm giác này.. phức tạp đến không nói nên lời Cố Chí Phượng tuổi đã cao, sức khỏe cũng không tốt, không thích hợp ở lại chăm bệnh Bản thân ông cũng biết điều này nên cuối cùng chỉ có thể bực mình ngồi xe bò chung với Cố Tích Hoài về đại đội Đại Lao Tử Người vừa đi, gian phòng cũng trở nên thông thoáng hơn Cố Nguyệt Hoài nói: "Anh cả chắc là đói bụng rồi Em đi mua cơm nhé Cố Đình Hoài cười khổ một tiếng: "Ngay cả phiếu lương thực mình cũng không có, làm sao mua được Không sao, anh không đói, nhưng em thì.. Cố Nguyệt Hoài cười, trên người cô có tiền, nhưng đúng là không có phiếu Đầu năm nay, không có phiếu lương thực thì không mua cơm được, ngay cả mua cơm ở căn tin cũng phải cần phiếu Bất chợt như nghĩ tới điều gì, Cố Nguyệt Hoài vén màn đi ra ngoài, nhìn xung quanh một vòng, tìm được người nhà của một bệnh nhân nào đó, dùng sáu hào đổi được một ít phiếu lương thực Cô nói với Cố Đình Hoài một tiếng, xoay người rời khỏi phòng bệnh, chuẩn bị đi tới căn tin mua cơm Trước khi đi, cô vừa mới vay tiền của Hạ Lam Chương ở phòng chờ, lúc đó tình hình khẩn cấp nên vẫn chưa cảm ơn người ta đàng hoàng, bây giờ phẫu thuật xong rồi, cuối cùng cũng có thời gian đi cảm ơn, tốt nhất là viết giấy nợ luôn Cố Nguyệt Hoài nghĩ như thế, vừa quay đầu liền trông thấy một thanh niên theo đám đông đi xuống cầu thang Hạ Lam Chương ở trong đó, trên người cậu ấy có khí chất ngây ngô, khuôn mặt thanh tú, nói là người xuất chúng trong các thanh niên cũng không sai Nhưng Cố Nguyệt Hoài không nhìn cậu ấy, mà đưa mắt về phía thanh niên bên cạnh Thanh niên kia có khuôn mặt chữ điền, mày rậm mắt to, cả người toát lên vẻ ngay thẳng chính trực Ngay thẳng Cố Nguyệt Hoài muốn bật cười, sống qua một đời, không ai biết rõ con người đáng hận, ti tiện này hơn cô Thôi Hòa Kiệt "Đồng chí Cố Hạ Lam Chương nhanh chóng nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, cậu ấy đẩy Thôi Hòa Kiệt đang ôm vai mình ra, bước nhanh tới trước mặt Cố Nguyệt Hoài: "Anh cô sao rồi Không có bị gì chứ Cố Nguyệt Hoài đang vui, cũng không rảnh nghĩ nhiều Cô cười với Hạ Lam Chương: "Cảm ơn cậu đồng chí Hạ, anh tôi phẫu thuật thành công lắm, sau này chỉ cần tĩnh dưỡng cho tốt là được rồi, cậu thì sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Sao lại tới trạm y tế Hạ Lam Chương thấy ánh mắt quan tâm của Cố Nguyệt Hoài, trong lòng cảm động Cậu khoát khoát tay, vừa muốn mở miệng, phía sau bỗng truyền đến một giọng nói: "Này, lão Hạ, ai thế Sao trước kia chưa gặp bao giờ Cậu không giới thiệu với chúng tôi à "Ai dà lão Hạ này, cậu cũng xấu bụng thật đó, sao lại giấu giếm thế "Ha ha ha, lão Hạ đang đỏ mặt đấy à Hạ Lam Chương hơi xấu hổ, quay đầu vội vàng nói với đám bạn tốt: "Đi đi, qua bên kia đi, các cậu ra ngoài chờ tôi Thôi Hòa Kiệt nhìn cậu ấy một cái, lại quay sang nhìn Cố Nguyệt Hoài đứng chờ bên cạnh, mắt lóe lên không biết đang nghĩ gì Anh ta ngăn mọi người lại, mở miệng nói: "Được rồi, đừng hóng chuyện nữa, đi thôi Đám người này đi rồi, Hạ Lam Chương mới thấy thoải mái hơn Cậu ấy quay sang nhìn Cố Nguyệt Hoài, thấy mặt cô bình tĩnh, cũng không vì bạn cậu ấy trêu chọc mà mặt đỏ tai hồng thì khẽ thở phào một tiếng, nhưng trong lòng lại có hơi mất mát khó hiểu, cũng không biết là vì sao Nghĩ đến chuyện đang nói dở, Hạ Lam Chương trả lời: "Một người bạn của tôi bị trật eo, tôi tới đây đón cậu ta Cố Nguyệt Hoài vuốt cằm, suy tư một lúc rồi hỏi: "Đồng chí Hạ, cậu có mang theo bút không "Bút Có.. Có Hạ Lam Chương gật gật đầu, lấy một chiếc bút máy từ túi áo ra đưa cho Cố Nguyệt Hoài Cố Nguyệt Hoài cầm lấy, lấy khăn tay trong túi ra, đặt lên lòng bàn tay, dùng bút máy viết xuống mấy câu, sau đó đưa khăn tay và bút máy lại cho Hạ Lam Chương: "Giấy nợ, tôi sẽ nhanh chóng trả tiền lại cho cậu "Tôi còn có việc, phải đi trước đây, đồng chí Hạ cũng mau về đi, đừng để bạn chờ lâu sốt ruột Nói xong, Cố Nguyệt Hoài xoay người vội vàng đi Hạ Lam Chương muốn ngăn cô lại nhưng Cố Nguyệt Hoài đi nhanh quá, vừa qua ngã rẽ đã không thấy bóng dáng đâu Cậu ấy mở khăn tay ra, nhìn thấy nét bút mượt mà, dứt khoát trên đó, có chút kinh ngạc Nét chữ trôi chảy thế này, đủ để chứng minh cô ấy không phải người thất học chưa từng đụng tới sách vở, hơn nữa chữ còn rất đẹp, giống như cây tùng vậy, mạnh mẽ có lực, nếu ai không biết trông thấy, có khi còn nghĩ là chữ của đàn ông Trên khăn tay chỉ vỏn vẹn hai câu:
Giấy nợ: Hôm nay mượn đồng chí Hạ Lam Chương một trăm ba mươi lăm đồng, mười ngày sau sẽ trả cả gốc lẫn lãi Người mượn: Cố Nguyệt Hoài
Thời gian: 23/10/1972
Hạ Lam Chương thấy đúng thật là giấy nợ thì cau mày, một lúc lâu sau mới cười khổ cất khăn tay vào túi