Yến Thiếu Ngu vừa rời đi, phòng bệnh đã rơi vào trạng thái yên ắng quỷ dị.
Sử Uyển Đình dựa người vào gối, quay đầu nhìn về phía Sử Kính Tùng, giọng nói vừa nhẹ nhàng vừa dịu dàng, lại có cảm giác hơi kiêu ngạo: "Cha, sao cha lại ngẩn người thế Con đói bụng rồi, cha có kêu ai đi mua cơm cho con không Con muốn ăn cháo hạt kê hoa quế Sử Kính Tùng chợt tỉnh lại, nghe tới "cháo hạt kê hoa quế" lông mày và ánh mắt cũng dần thả lỏng Cháo hạt kê hoa quế chính là món mà con gái của ông ta thích nhất, đây là món không có ở thành phố Phong và thành phố Hoài Hải, người bình thường thật sự không biết [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nếu như cô ta có thể nói ra được, vậy nhất định chính là con gái của ông ta rồi, rốt cuộc ông ta còn đang nghi ngờ gì nữa chứ?
Sử Kính Tùng chỉ hận không thể tự tát mình vài cái, ngay cả con gái của mình mà cũng nghi ngờ cho được Chỉ cần con gái của ông ta vẫn còn sống, ông ta đã không mong muốn gì nữa.
Nghĩ tới đây, Sử Kính Tùng cười ha hả đáp: "Tiêu Sách đã đi rồi, nó biết con thích ăn cái gì, chỉ là điều kiện của bộ đội chúng ta có hạn nên không mang hoa quế tới được Đợi lần sau mẹ con qua tới, kêu bà ấy mang một ít mật hoa quế bỏ vào trong cháo hạt kê nhé, được không?"
Sở Uyển Đình bĩu môi, dường như không được vui cho lắm, nhưng chỉ có thể nhíu mày nói: "Vậy cũng được."
Sử Kính Tùng nhìn biểu cảm thay đổi quen thuộc trên gương mặt nhỏ nhắn của con gái, nét mặt càng thả lỏng hơn.
Tuy nhiên, nhớ tới những lời người này nói lúc nãy, trong lòng ông ta vẫn cảm thấy hơi nghiêm nghị, vừa ngồi xuống ghế bên cạnh giường bệnh đã ân cần dặn dò: "Uyển Đình à, cha nói với con này Yến Thiếu Ngu đó đã kết hôn rồi, chúng ta là gia đình quân nhân nên không được phạm lỗi về nguyên tắc [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Huống hồ nó chỉ có vẻ ngoài đẹp trai, đi theo nó con sẽ không có được những ngày tháng bình yên đâu, con có biết chưa?"
Ông ta biết rõ tính cách con gái của mình, từ nhỏ đã bị chiều hư, tính cách vô cùng ương bướng.
Không nói tới chuyện nhà họ Yến trở thành một mớ hỗn độn, chỉ nhìn Cố Nguyệt Hoài - vợ của Yến Thiếu Ngu thôi đã biết không phải là loại người dễ đối phó Một cô gái ở tiền tuyến cũng có thể lập được công lao to lớn, lại không kiêu ngạo, không hấp tấp, liệu có thể là người đơn giản được sao?
Sử Kính Tùng thấy Sử Uyển Đình không trả lời, lại nói: "Sau này đừng nói mấy lời như thế nữa, kẻo khiến người khác chê cười đó."
Gần đây hai vợ chồng bọn họ đang trong thời kì hoàng kim, chỉ vì chút chuyện không đáng này mà đắc tội với họ.
Sử Uyển Đình vuốt vuốt ngón tay của mình, nhìn vào lớp sơn bóng màu hồng nhạt trên đầu ngón tay, trong ánh mắt lại lộ ra vẻ vui thích, dáng vẻ hoàn toàn không để mấy lời của Sử Kính Tùng lọt vào tai.
Sử Kính Tùng bất lực, cuối cùng đành chán chường ngậm miệng lại trong tiếng gõ cửa phòng bệnh.
*
Yến Thiếu Ngu không quay về ký túc xá, mà là tới chỗ của Từ Xuyên Cốc.
Từ Xuyên Cốc đã từng trải qua tình hình hỗn loạn ở Thủ đô, mức độ hiểu biết của ông ấy về những thủ đoạn quỷ quyệt của Giáng Đầu Sư cũng hơn anh gấp mấy lần Anh cần phải hỏi rõ ràng, liệu Giáng Đầu Sư có phương pháp biến người chết sống lại hay không.
Cảnh tượng lúc chết thảm khốc của Điền Tĩnh hiện rõ ngay trước mắt, liệu có thời cơ gì đó thúc đẩy cô ta lại mượn xác hoàn hồn lần nữa hay không?
Đúng thế, anh rất nghi ngờ người sống lại trong thân xác của Sở Uyển Đình kia là Điền Tĩnh.
Nói đến chuyện sống lại thì rất huyền diệu, nhưng không phải ai cũng đều có cơ hội như vậy Nếu như đây là thế giới trong một quyển sách, vậy có lẽ sự may mắn sẽ liên tục xảy đến với một cá nhân nào đó, khiến cô ta được làm lại hết lần này tới lần khác để đạt kết thúc cuối cùng.
Sử Uyển Đình thật sự là một người có tính cách kiêu ngạo, nhưng tuổi vẫn còn nhỏ, chưa từng trải qua chuyện gì Cô ta có thể cảm thấy bản thân đóng giả rất giống, sẽ không khiến người khác nghi ngờ, nhưng một cô gái chân chính thì làm sao lại nói ra mấy lời như thế với một người đàn ông mới vừa gặp lần đầu được Hơn nữa, dựa theo lời của Tiêu Sách từng nói thì anh ta với Sử Uyển Đình rất thân thiết, chỉ thiếu mỗi chuyện xác nhận mối quan hệ nữa thôi.
Anh ta cũng không nhận mình có gương mặt sánh ngang với Phan An, đến mức có thể khiến Sử Uyển Đình vừa gặp đã yêu.
Nếu như sống lại trên người của Sử Uyển Đình thật sự là Điền Tĩnh, vậy người này cũng hơi đáng sợ quá rồi Một linh hồn bất diệt, có thể lập tức sống lại trong bất cứ một cái xác mới vừa chết nào đó, với bọn họ mà nói thì chuyện này chính là một vấn đề vô cùng khó giải quyết.
Anh nhất định phải làm rõ về thuật Giáng Đầu, giải quyết vấn đề từ gốc rễ Đã rất khuya rồi, nhưng chuyện của Sử Uyển Đình vừa nãy đã gây ra ầm ĩ rất lớn, chỗ của Tứ Xuyên Cốc cũng sáng đèn lên.
Yến Thiếu Ngu gõ cửa không bao lâu thì chú Bình đã ra mở cửa, Lý Đông Đông cũng ở đây.
Lý Đông Đông lại vô cùng vui vẻ, tiến tới vỗ vai của Yến Thiếu Ngu: "Thiếu Ngu Cậu về lúc nào vậy?"
Yến Thiếu Ngu gật đầu về phía anh ấy: "Mới về hôm nay, thủ trưởng vẫn chưa ngủ à?"
Lý Đông Đông lắc đầu, thoáng nhìn ra bên ngoài, sắc mặt cũng hơi nghiêm túc: "Trong bộ đội suýt có người chết, làm sao mà ngủ được?"
"Tôi tới đây chính là muốn nói về chuyện này Yến Thiếu Ngu môi mỏng mím chặt, mặt cũng lộ rõ một vẻ lạnh lùng nghiêm túc.
Chú Bình biết anh rất gấp, bèn dắt anh tới phòng của Từ Xuyên Cốc.
Tứ Xuyên Cốc đeo mắt kính, mặc áo khoác tựa người trên đầu giường đang đọc cuốn sách cầm trong tay Ông ấy ngẩng đầu nhìn Yến Thiếu Ngu một cái, lúc này mới cười nói: "Chú tưởng cháu kết hôn rồi thì sẽ không tới thăm chú nữa chứ."
Yến Thiếu Ngu lại không hề ngượng ngùng, đóng cửa lại xong bèn nói chuyện của Sử Uyển Đình ra.
Anh không nói thẳng ra nghi ngờ Sử Uyển Đình bị người khác mượn xác sống lại, dù sao đây là loại sự thật khó có thể tin được.
Nghe xong lời người kia nói, ngón tay đang cầm cuốn sách của Từ Xuyên Cốc cũng khẽ siết chặt lại, cau mày nói: "Ý cháu là lúc cháu tìm được cô ta thì rõ ràng người kia đã chết đuối rồi, bỗng không hiểu tại sao sống lại?"
Yến Thiếu Ngu gật đầu: "Nguyệt Hoài đã tự mình xác minh, không còn hơi thở nữa, sau đó lại sống lại."
Từ Xuyên Cốc cau mày thật chặt: "Cháu đang nghi ngờ Sử Uyển Đình?"
Đôi mắt của Yến Thiếu Ngu trở nên sắc lạnh, mang theo vài phần sát khí: "Chú Từ, đừng quên lúc trước ở Thủ đô có thuật dịch tả giáng đầu, thuật Giáng Đầu quỷ quyệt khó mà phòng bị, ai biết được liệu có thuật Giáng Đầu nào đó cố tình nhắm vào chúng tay hay không?"
Nhắc tới "thuật Giáng Đầu", đồng tử của Từ Xuyên Cốc co rút lại, sắc mặt cũng trở nên nặng nề.
Từ Xuyên Cốc trầm giọng nói: "Cháu định làm gì?"
Ánh mắt Yến Thiếu Ngu lóe sáng, không nói thẳng ra mà là hỏi lại: "Chú Từ, lúc đó chú đã dùng kinh nghiệm của bản thân trải qua dịch tả giáng đầu ở Thủ đô, cháu muốn biết trong thuật Giáng Đầu liệu có phương pháp nào giúp người ta chết đi sống lại hay không?"
Lần trước lúc ở trong không gian Sumeru, anh đã biết lực lượng chữa trị chính là khắc tinh của thuật Giáng Đầu.
Nếu như vấn đề của Sử Uyển Đình thực sự bắt nguồn từ thuật Giáng Đầu thì chỉ cần tìm cớ để sử dụng lực lượng chữa trị để tiếp xúc tiêu trừ là được Chuyện cần xác định bây giờ là trong thuật Giáng Đầu có thuật mượn xác hoàn hồn hay không, vậy thì có thể chắc chắn được Sử Uyển Đình rốt cuộc có phải là Điền Tĩnh hay không Cơ hội để cô ta sống lại là gì, còn cả Giáng Đầu Sư đứng ở phía sau giúp đỡ cô ta là người như nào?
Sắc mặt của Từ Xuyên Cốc u ám không rõ, một lúc lâu sau mới chậm rãi đáp: "Thực ra, sau khi xã hội mới thành lập đã không còn thấy những loại người và thế lực quỷ quyệt như vậy nữa, còn phương pháp giúp người ta chết đi sống lại mà cháu đã nói, theo như chú biết thì loại phương pháp đó không phải là của Giáng Đầu Sư, mà là của thầy phong thủy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Hơn hai mươi năm về trước, ở Thủ đô đúng thật đã có một sự kiện chấn động như vậy."
Ông ấy nói tới đây thì im bặt, nhíu mày lại như nhớ tới quá khứ khó mở miệng nào đó.
Yến Thiếu Ngu cũng bày ra vẻ mặt hơi ngạc nhiên và nghi ngờ, những lời mà Từ Xuyên Cốc nói cũng là những chuyện mà anh đã nghe lúc mới trở về.