Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 538: Sự cố trong buổi huấn luyện ngoài biển





Cố Nguyệt Hoài mím môi, nhớ tới lúc Điền Tĩnh sắp chết bèn cau mày nói: "Nhưng cô ta biết rõ lực lượng chữa trị của em, trong lòng sẽ sinh ra sợ hãi, nên phải nghĩ trăm phương nghìn kế để biến mất khỏi mắt em, tránh để làm lộ sơ hở mới đúng." 
Yến Thiếu Ngu trầm ngâm một lúc, gật đầu: "Đúng thật, cũng không phải không có khả năng này." 
Giọng nói của Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh, lộ ra chút hời hợt: "Tìm cơ hội vậy, tốt nhất là nên lựa chọn ở bờ biển." 
Nếu như Điền Tĩnh được sinh ra từ biển, vậy cứ để cô ta chết ở ngoài biển. 
Lần này không có hiệu quả của năng lượng chữa lành và không gian Sumeru, nhất định cô ta sẽ không sống lại nữa. 
Yến Thiếu Ngu khẽ ừm một tiếng, xương quai hàm của anh khẽ nghiến chặt lại, giọng điệu trầm thấp không giấu được mà lộ ra chút sát khí. 
Hai người cần mẫn trong không gian Sumeru một lúc, qua sáng hôm sau đã nghe được một tin tức chấn động. 
Sở Uyển Đình bỗng bị viêm phổi, đã được đưa tới Thủ đô ngay trong đêm rồi. 
Trong mắt của Cố Nguyệt Hoài hiện ra một vẻ tỏ tường và u ám, mãi cho tới lúc Yến Thiếu Ngu khẽ lên tiếng gọi thì cô mới hoàn hồn. 
Cô bỗng nhoẻn miệng, khẽ nở một nụ cười nhạt: "Sống lại một lần, đúng thật là cô ta rất cẩn thận, biết hôm qua mình đã khiến người khác nghi ngờ, ở lại quân khu tám thì có thể sẽ bị trừ khử mà không một ai hay biết, ấy lại nghĩ cách rời khỏi ngay trong đêm." 
Bên trong đôi mắt đào hoa của Yến Thiếu Ngu ẩn chứa sát ý đầy u ám, Điền Tĩnh là quả bom hẹn giờ, ai cũng không biết được sau khi đào tẩu cô ta sẽ làm ra chuyện điên rồ gì đó
Một người chết thảm được sống lại sẽ không tiếc bất cứ thứ gì chỉ để trả thù kẻ địch của mình
Anh nhớ lại thông tin mà mình hỏi thăm được, nói: "Sử Kính Tùng cũng đi theo cùng." 
Sử Kính Tùng không có nhà ở Thủ đô, dắt Sử Uyển Đình tới đó chỉ là vì trình độ chữa bệnh ở đó cao hơn một chút, sợ con gái cưng sẽ xảy ra chuyện gì đó nên sau khi khỏi bệnh chắc sẽ đưa người về nhà ở thành phố Phong. 
Nghĩ tới thành phố Phong, lại không khỏi nghĩ tới người hiện tại đang xây dựng "lãnh thổ mộng mơ" ở đó - Tống Kim An. 
Con ngươi của Cố Nguyệt Hoài lóe sáng lên, quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn quay trở về nơi xuất phát. 
Cô không nói tới vấn đề này, nghĩ tới đã tụt mất dấu vết của Sử Uyển Đình, đưa tay lên xoa xoa thái dương: "Bây giờ chúng ta đang ở quân khu, tinh thần không thể phân tâm được
Em sẽ viết một lá thư gửi về cho cha, bảo bọn họ cẩn thận hơn một chút, đừng để mắc lừa." 
Yến Thiếu Ngu thấy sắc mặt cô không được tốt lắm bèn cau mày nói: "Anh đi rồi, em không được khỏe thì nán lại hai ngày tới phòng y tế đi." 
Cố Nguyệt Hoài thấy anh cẩn thận dặn dò, không nhịn được cười nói: "Em không sao, cũng đã tới cả rồi, đâu thể nào nghỉ việc được chứ
Được rồi, anh mau đi đi, không phải hôm nay còn phải huấn luyện sao
Huấn luyện ngoài biển cực khổ như thế, tối nay em nấu cho anh một bữa ngon." 
Ngoài trời đã sáng rõ, tiếng còi của quân đoàn đã bắt đầu vang lên liên tục. 
Yến Thiếu Ngu gật đầu, mặc quân trang chỉnh tề rồi rời khỏi gia chúc viện*. 
(*家属院 - gia chúc viện: khu nhà ở cho nhân viên và người nhà trong quân khu)
Anh vừa đi, sắc mặt của Cố Nguyệt Hoài đã chuyển sang lạnh lùng, nghĩ tới chuyện Điền Tĩnh “trốm thoát", ánh mắt của cô hơi lạnh lùng. 
Cố có linh cảm nhất định Điền Tĩnh sẽ tức nước vỡ bờ, cô ta không thể đối đầu với cô đường đường chính chính nên chắc ăn sẽ âm thầm ra tay với Cố Chí Phượng và những người khác
Cô ở thành phố Hoài Hải xa xôi, tới lúc đó thực sự sẽ khó phòng ngừa được. 
Cô không thể ngó lơ Điền Tĩnh được, nhất định phải giải quyết người này trong thời gian giới hạn. 

Lúc Cố Nguyệt Hoài tới phòng y tế, tất cả mọi người đều đã có mặt cả rồi. 
Cô đi đăng ký, nhận quần áo và bảng tên, có lẽ vì đã tích lũy được nhiều công trạng ở tiền tuyến nên được điều phối tới một phòng làm việc
Mặc dù chỉ là bàn làm việc và ghế dựa đơn giản, nhưng đã rất gì và này nọ rồi. 
Cố Nguyệt Hoài mới ngồi chưa được bao lâu đã có một chiến sĩ trẻ được đồng đội khiêng tới
Thoáng nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, chiến sĩ trẻ kia không kìm được mà đỏ mặt lên
Một nữ quân y trong bộ đội như này, lại bởi chuyện ở tiền tuyến nên danh tiếng rất vang dội khiến người kia kìm không được mà run lập cập nói: "Quân y Cố, chân của tôi đau lắm
Cố Nguyệt Hoài dù là người mới cũng không hề tỏ vẻ kém cỏi, chỉ vào cái ghế rồi nói: "Ngồi xuống để tôi xem thử." 
Sau khi dùng năng lượng chữa lành kiểm tra, phát hiện mắt cá chân bầm tím
Cô ngẫm nghĩ rồi kê vài liều thuốc, nói: "Thời gian gần đây tốt nhất là đừng tham gia huấn luyện mạnh nữa sẽ khiến vết thương càng nghiêm trọng, chú ý nghỉ ngơi
Chiến sĩ trẻ nghe thấy lời nói điềm đạm nhẹ dịu tựa gió xuân của Cố Nguyệt Hoài, chỉ cảm thấy cả người cũng vì thế mà được an ủi
Không nói tới những cái khác, cảm giác đau đớn trên chân đã giảm đi rất nhiều rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ừm, quân y Cố đúng thật là một quân y giỏi, quay về nhất định cậu ta phải nói tốt về cô với đồng đội mới được. 
Nếu như Cố Nguyệt Hoài biết suy nghĩ của cậu ta thì nhất định sẽ biết đó không phải là ảo giác, cũng không phải vì giọng nói của cô nghe êm tai, mà là vì năng lượng chữa lành được truyền qua đã kiểm tra xong vết thương của cậu ta, sau đó là tiến hành chữa trị một đợt mới khiến cơn đau giảm bớt. 
"Cảm ơn quân y Cố
Chiến sĩ trẻ hơi phấn khích, cúi chào theo kiểu quân đội về phía cô. 
Bệnh nhân này rời đi thì bệnh nhân khác đã lập tức đến tiếp. 
Mặc dù biết quân khu tám này rất đông người, nhưng mới đầu giờ trưa mà người bệnh kéo tới hầu như liên tục không ngừng nghỉ
Phần lớn là bị bệnh, bị chấn thương cơ thể cũng nhiều, còn có tới để kiểm tra vết thương cũ, nói chung là muôn hình vạn trạng. 
Gần tới giữa trưa, hộ quân trẻ tuổi tới dò hỏi: "Bác sĩ Cố, có cần tôi gọi giúp cô một phần cơm không?" 
Cố Nguyệt Hoài nhìn thời gian, vừa định gật đầu thì một trận còi báo động đã vang lên
Cô nhíu mày lại, đứng lên nhìn về phía hộ quân trẻ tuổi đang mặt mày biến sắc: "Xảy ra chuyện gì thế
Đó là âm thanh gì vậy?" 
Cô đến quân khu đội không lâu, vẫn còn rất nhiều thứ mới lạ, nhưng nhìn sắc mặt của hộ quân kia đã biết là xảy ra chuyện rồi. 
Hộ quân sốt ruột nói: "Có người bệnh nguy kịch, hôm nay là thời gian huấn luyện ngoài biển, rất dễ xảy ra chuyện không may." 
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài khẽ chùng xuống, cau mày hỏi: "Huấn luyện ngoài biển sẽ xảy ra chuyện gì?" 
"Vùng biển rộng lớn, lúc huấn luyện ngoài biển thường xuyên sẽ xảy ra tình huống bị sinh vật biển đang ngủ đông làm bị thương, cắn bị thương
Hơn nữa, tình huống kiểu như vậy sẽ xảy ra rất nhiều lần, không gặp phải sinh vật có độc tố thì còn đỡ, một khi gặp phải sinh vật có độc thì đều phải gấp rút tới phòng y tế." 
Hộ quân nghe tiếng còi báo động chói tai, mặt mày trắng bệch nhưng vẫn nương theo lời mà giải thích cho Cố Nguyệt Hoài. 
Bỗng nhiên, ánh mắt của cậu ta thay đổi, nhanh chóng chạy ùa ra bên ngoài phòng y tế: "Đúng thật là huấn luyện ngoài biển xảy ra chuyện rồi
Cố Nguyệt Hoài cũng không dám chậm trễ, chạy theo sau ra ngoài
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quả nhiên, cô nhìn thấy một đám đông đang chen chúc nhau vội vàng chạy về phía phòng y tế
Có vài người thậm chí còn được người khác khiêng đến, rõ ràng đã mất đi ý thức
Ánh mắt của cô lướt qua đám người, nhanh chóng nhìn thấy Yến Thiếu Ngu. 
Khoảnh khắc nhìn thấy Yến Thiếu Ngu ôm cánh tay chảy đầy máu, tim cô thắt lại, chỉ thấy anh đang cau mày thật chặt, gương mặt điển trai đầy vẻ căng thẳng, ánh mắt vẫn đang lướt qua vài đồng đội đang ngất xỉu. 
Cô cũng không tiến tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với tư cách là bác sĩ quân y, nhiệm vụ hàng đầu là cứu chữa cho bệnh nhân lúc nguy cấp hơn, cho dù đang rất sốt ruột nhưng cô vẫn không tùy tiện tiến tới
Tình hình hiện tại quá lớn, không phải là chuyện mà một bác sĩ quân y mới như cô có thể đứng ra dẹp loạn. 
Sĩ quan thủ trưởng là một người đàn ông trung niên xa lạ, nhưng mà nhìn quân hàm đã biết là một vị đại tá. 
Vị đại tá này gọi rất có tính chỉ điểm, vẫn chưa vào trong phòng y tế thì đã gào lên: "Mau gọi quân y Triệu!" 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.