Cố Nguyệt Hoài đứng trong góc, nhìn Hạ Lam Chương đuổi theo đám người Thôi Hòa Kiệt, ánh mắt trở nên lạnh lẽo Cô thế mà không biết hai người này là bạn tốt, kiếp trước, Thôi Hòa Kiệt tới đại đội Đại Lao Tử với thân phận người hướng dẫn, người này bề ngoài trung hậu, lương thiện, trên thực tế lại vô cùng nịnh hót, đối với người sa cơ thất thế thì giẫm đạp nhục nhã Còn hơn một tháng nữa thanh niên trí thức sẽ xuống nông thôn, cô rất nhanh sẽ phải gặp lại anh ta Nhớ tới Thôi Hoà Kiệt, mí mắt Cố Nguyệt Hoài hơi nhếch lên, trong mắt bao phủ một tầng sương lạnh Cô sẽ không để người này xuôi chèo mát mái như đời trước đâu Cố Nguyệt Hoài xoay người đi tới căn tin trạm y tế Căn tin không lớn lắm nhưng người bên trong lại rất đông, từng hàng, từng hàng dài đang xếp hàng chờ tới lượt Cô kiễng chân nhìn bảng đen treo trên cửa sổ căn tin, bên trên dùng phấn viết: "Bánh ngô hai hào một cái, bánh bao chay ba hào một cái, bánh cuốn hoa bốn hào một cái, thịt luộc thái lát sáu hào một đĩa, hâm lại thịt năm hào một đĩa.. Có điều, căn tin có cung cấp phiếu ăn riêng cho bác sĩ và y tá, giá cả rẻ hơn rất nhiều Cố Nguyệt Hoài mượn căn tin hai lồng cà mèn, cũng không mua đồ ăn ngon lành gì, chỉ mua mấy cái bánh ngô với hai cái bánh bột mì [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] (*) Cà mèn hay còn được biết đến là cặp lồng là những đồ dùng bằng kim loại được sử dụng để lưu trữ thực phẩm Cứu được Cố Duệ Hoài rồi, nhưng trong đầu người này chỉ có mỗi Điền Tĩnh, cô không thể trơ mắt nhìn anh hai chết nhưng cũng không thể ngăn anh ấy đâm đầu vào chỗ chết, dạy dỗ là vẫn phải có, mấy ngày nay để anh ấy ăn bánh ngô đi Bánh bột mì Bánh bột mì đương nhiên là cho anh cả ăn rồi Lúc Cố Nguyệt Hoài cầm cà mèn trở lại phòng bệnh, Cố Duệ Hoài đã tỉnh lại Cậu nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt nhưng biểu cảm lại hơi chút cáu kỉnh "Anh cả, anh đừng nói nữa, chuyện đó có liên quan gì tới Điền Tĩnh đâu Cũng không phải em ấy kêu em lên núi bắt thỏ, là em tự muốn đi Anh đừng cứ thấy gió là trời sắp mưa nữa được không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài nói mà anh cũng tin "Lúc đó là do em không cẩn thận, anh không cần ở đây chăm sóc em, về nhà đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nghe mấy lời không có lương tâm này, trong mắt Cố Đình Hoài ánh lên vẻ trách cứ và mệt mỏi, trước kia tuy rằng tính tình thằng hai bướng bỉnh nhưng ít nhất cũng yêu ghét rõ ràng, sao bây giờ cứ như bị ma nhập vậy, lại dùng vẻ mặt không kiên nhẫn đó nói chuyện với người nhà Điền Tĩnh thật sự tốt như vậy sao Cố Đình Hoài nhìn Cố Duệ Hoài không biết tốt xấu trước mặt, trong lòng bỗng chốc lạnh lẽo Cố Nguyệt Hoài vừa về tới liền nghe thấy mấy lời Cố Duệ Hoài nói, cô cười lạnh một tiếng, đi tới giường bệnh, để cà mèn đựng bánh ngô lên tủ đầu giường: "Điền Tĩnh, Điền Tĩnh, anh cứ hai ba câu là lại Điền Tĩnh, sao không thấy cô ta trả tiền phẫu thuật cho anh Anh vì cô ta mà bị sói cắn đứt chân, cô ta có đến thăm anh à Tự mình đa tình - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Duệ Hoài nghe xong câu này, theo bản năng siết chặt nắm tay, cả người cũng theo quán tính muốn đứng dậy Cậu quay đầu qua, vốn muốn cãi nhau với Cố Nguyệt Hoài, nhưng nhớ tới gương mặt xinh đẹp trong mắt trước khi hôn mê, con ngươi liền co rút lại, cả người cũng hơi run lên Mấy ngày nay cậu vẫn luôn đi sớm về trễ, đôi khi còn không về nên vẫn không gặp Cố Nguyệt Hoài Cậu hoàn toàn không nghĩ tới, Cố Nguyệt Hoài gầy đi lại trở thành mỹ nhân xinh đẹp như thế, hơn nữa khuôn mặt này giống với người đàn bà trong trí nhớ cậu ấy vô cùng, trong lúc nhất thời, cảm động trước lúc mê mang đều tan thành mây khói, chỉ còn lại cảm giác chán ghét Cố Duệ Hoài không có chút dấu hiệu tỉnh ngộ sau đại nạn nào, ngược lại còn lạnh như băng: "Tiền phẫu thuật, tiền phẫu thuật, mồm mày không phải cũng tiền tiền suốt à Mày yên tâm, chút tiền phẫu thuật này tao sẽ trả lại "Không dưng lại tốt bụng với người khác, không phải xấu xa thì cũng là gian ác "Cố Duệ Hoài tao không thèm mang ơn đứa như mày Cố Nguyệt Hoài cười cười, sảng khoái đáp: "Được Một trăm ba mươi lăm đồng lẻ sáu hào, tiền lãi một ngày hai hào, tới khi nào trả hết thì thôi Nếu không, mỗi ngày anh đều phải mang ơn tôi, là tôi trả tiền phẫu thuật cho anh, có biết chưa Cố Duệ Hoài nghe lời Cố Nguyệt Hoài nói xong, sắc mặt đột nhiên đỏ phừng, môi mấp máy muốn nói gì đó Không chờ cậu mở miệng, Cố Nguyệt Hoài lại chỉ chỉ bên cạnh giường, giọng điệu thản nhiên: "À đúng rồi, đây là bánh ngô tôi mua, một cái hai hào, ở đây có ba cái là sáu hào, xét thấy hiện tại anh không thể tự gánh vác cuộc sống, sẽ không tính phiếu lương thực với anh, nhớ trả hết đó Giết người tru tâm Bụng Cố Duệ Hoài sôi lên, thấy bánh ngô bên giường, trong lòng bỗng khó chịu không nói nên lời Cậu thế mà lại lưu lạc tới nỗi phải dựa vào phế vật vô lương tâm Cố Nguyệt Hoài này Cố Đình Hoài há miệng không biết nói gì, muốn nói gì đó xoa dịu bầu không khí giữa hai người, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của Cố Nguyệt Hoài, xem ra phải chỉnh Cố Duệ Hoài cho bằng được, cuối cùng không nói gì nữa Thằng hai đúng thật là cần phải dạy dỗ một chút, nếu không về sau không biết còn chịu khổ bao nhiêu "Ha, anh cả ăn bánh bột mì này, anh làm việc xong còn phải tới đây chăm sóc Cố Duệ Hoài, cũng chẳng được ích lợi gì, thế mà có người nói em không có lương tâm đấy, đúng là chó chê mèo lắm lông Buồn cười Cố Nguyệt Hoài đưa cà mèn đựng bánh bột mì cho Cố Đình Hoài, bên trong còn có chút dưa muối Cố Duệ Hoài hơi khựng lại, ánh mắt lén quét qua bàn tay đỏ bừng của Cố Đình Hoài, cậu biết anh cả đã bắt đầu làm việc ở đường sông, công việc ở đó đều rất vất vả Môi cậu mím chặt, vẫn muốn mạnh miệng nhưng trong lòng lại thấy chua xót, cuối cùng vẫn im lặng Cố Nguyệt Hoài mặc kệ cậu ấy, nói với Cố Đình Hoài: "Anh cả mau ăn đi, em ra ngoài đi dạo Cố Đình Hoài nhìn ra ngoài cửa sổ, nhíu mày nói: "Trời tối rồi, em đi đâu chứ "Không sao, em sẽ tự cẩn thận Nói xong, Cố Nguyệt Hoài rời khỏi phòng bệnh Cô vừa đi, Cố Duệ Hoài chần chờ một chút, cầm bánh ngô lên nhét vào miệng: "Anh quan tâm nó làm gì Nó có bản lĩnh như thế, còn cần anh lo lắng à "Thằng hai Cố Đình Hoài cảnh cáo nhìn cậu một cái Cố Duệ Hoài cười lạnh: "Em nói sai à Xem ra chuyện Cố Nguyệt Hoài tài giỏi hơn trước là thật, nhưng quá bao đồng đi, cứ thích quản chuyện này chuyện kia, em cần nó giúp em Bắt chó đi cày xen vào việc của người khác Cố Nguyệt Hoài làm chuyện này, khiến cậu nhớ tới cảm giác căm hận sâu sắc kia, không nghĩ tới chuyện giảng hòa với cô "Cố Duệ Hoài Em đúng là càng ngày càng kỳ cục "Bác sĩ nói, nếu không có bé con sơ cứu trên đường cho em, cái chân này của em còn hay không cũng không biết Anh không nói Điền Tĩnh hại em đến nông nỗi này, dù sao đây cũng là em tự tìm chết Nhưng còn bé con Em ấy có thể xem là ân nhân của em đi "Cho dù ngày xưa bé con có làm gì không đúng đi chăng nữa, nhưng có hại gì tới em sao "Em ấy thích ăn ngon, mặc đẹp, dùng đồ tốt, thích Trần Nguyệt Thăng, ghét Điền Tĩnh, nhưng có ảnh hưởng gì tới em sao Đồ ăn ngon, vải bông là em trả tiền Hay là thích Trần Nguyệt Thăng làm xấu mặt em "Thằng hai, thử nghĩ lại xem, cha với anh, sẽ để em đứng ra lo mọi chuyện sao "Chúng ta chỉ muốn cho bé con những thứ tốt nhất, em ấy vừa sinh ra đã mất mẹ, một ngụm sữa cũng chưa được uống, là anh với ba thay nhau đút từng muỗng từng muỗng cháo, trước kia em ấy không hiểu chuyện, nhưng bây giờ thì sao "Sao em lại không biết tốt xấu như vậy Giọng điệu Cố Đình Hoài nặng trĩu, nói tới nỗi khiến Cố Duệ Hoài ngồi sững sờ trên giường Cậu quên nhai nuốt miếng bánh ngô khô khốc trong miệng, thuốc tê trên đùi đã hết tác dụng, cảm giác đau đớn ập tới khiến cậu nhận ra chuyện hôm nay nguy hiểm thế nào Nếu không được thôn dân phát hiện, không có Cố Nguyệt Hoài đưa cậu đến bệnh viện.. Biểu cảm Cố Duệ Hoài có chút suy sụp, nhất thời không biết đáp lại thế nào