Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn bóng lưng kia, khẽ gọi: “Tiểu Mạn?”
Quả nhiên, người phụ nữ kia quay đầu đáp lại, trước ngực cô ấy có hai bím tóc đen dày, vì là cô dâu mới cưới nên đuôi bím tóc vẫn còn buộc dây cột tóc đỏ Cô ấy vừa nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài, đôi mắt to lập tức sáng lên “Nguyệt Hoài Cô đã về rồi, tôi đến để đưa đồ cho cô.” Cô ấy bước vài bước về phía hai người, hơi dè dặt gật đầu với Yến Thiếu Ngu, sau đó quay sang nhìn Cố Nguyệt Hoài, trên khuôn mặt chất phác nở một nụ cười “Đây.” Trương Tiểu Mạn đưa bát sứ trong tay đến trước mặt Cố Nguyệt Hoài như dâng bảo vật Cô cúi mắt nhìn xuống, thấy trong bát lớn đầy ắp tôm biển, hải sản với lớp vỏ màu xanh trông rất tươi, đang vươn râu và giơ càng còn đang vung vẫy trong bát Tuy chúng không lớn nhưng được cái số lượng nhiều Cố Nguyệt Hoài ngước mắt nhìn Trương Tiểu Mạn, thấy trong mắt cô ấy có sự cảm kích và dè dặt lấy lòng Vẻ mặt cô dịu hơn, nhẹ giọng hỏi: “Sao vậy Đột nhiên lại mang tôm đến cho tôi?”
Trương Tiểu Mạn khẽ ho một tiếng, hơi ngượng ngùng cúi mắt, ngay lập tức chân thành nói: “Nguyệt Hoài, tôi đã nghe nói về chuyện hôm nay, cảm ơn cô đã cứu chồng tôi Nếu không có cô, có lẽ tôi đã trở thành góa phụ rồi.”
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên: “Chồng cô là đồng chí bị trúng độc do sứa chích khi tham gia huấn luyện hải quân hôm nay?”
Trương Tiểu Mạn lập tức gật đầu: “Cô còn nhớ Vương Đại Xuyên không?”
Vương Đại Xuyên [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài nhớ lại, gật đầu: “Nhớ, là người đồng chí mắt to mày rậm.”
Trong số những người bị trúng độc hôm nay, ngoại trừ Hạ Lam Chương, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất chính là Vương Đại Xuyên, không phải vì anh ấy đẹp trai hay có đặc điểm gì nổi bật mà vì anh ấy mang một đôi vớ đỏ Vành mắt Trương Tiểu Mạn hơi ửng đỏ, nhỏ giọng nói: “Hôm nay tôi đã đến bệnh xá thăm anh ấy, vốn định đến cảm ơn cô nhưng cô bận quá, lại nhớ tới tôm hùm mà cô bắt lần trước bị mất nên muốn bắt lại cho cô một con khác.” Nói xong, Trương Tiểu Mạn ngượng ngùng cười: “Nhưng tôi không được may mắn, hì hì, chỉ bắt được một bát tôm nhỏ cho cô, tuy không có nhiều thịt nhưng rất bổ dưỡng, về xào ăn là được.”
Không đợi Cố Nguyệt Hoài từ chối, Trương Tiểu Mạn đã quay đầu chạy: “Tôi còn phải về chăm sóc Đại Xuyên, cô nhớ xào ăn, bát để ở nhà cô, lần sau tôi đến lấy!”
Nói xong, bóng dáng Trương Tiểu Mạn đã biến mất trong màn đêm Cố Nguyệt Hoài cầm bát tôm nặng trĩu, khẽ cười, quả nhiên trên đời này vẫn còn tồn tại chân thành giữa người với người Yến Thiếu Ngu nhận lấy bát to từ tay cô, ánh mắt dịu dàng, vẻ mặt lạnh lùng cũng mềm mại hơn: “A Nguyệt nhà mình vừa đến quân đội đã kết bạn rồi Bắt được bát tôm này cũng tốn không ít công sức.”
Anh sống đến từng này tuổi cũng xem như có mắt nhìn người, Trương Tiểu Mạn quả thật là người tốt bụng chất phác Còn về Vương Đại Xuyên, tuy anh ấy không phải là đồng chí của trung đội 168 nhưng sau khi kết hôn có thể dẫn theo người thân trong gia đình theo quân đội thì cũng là người có chút bản lĩnh Gia đình này không có gì phức tạp, là đối tượng có thể kết giao Cố Nguyệt Hoài liếc nhìn anh, cười như không cười: “Ghen tị?”
Yến Thiếu Ngu nhướng mày, cười nói: “Không phải ghen tị, anh đang khen em thích nghi nhanh chóng với cuộc sống quân đội, anh rất vui, chỉ tiếc là sắp phải rời đi rồi.”
Cố Nguyệt Hoài nghe ra ý chưa nói hết trong lời nói của anh, không nhịn được lườm một cái, không để ý đến anh, tự mình quay về Yến Thiếu Ngu cúi đầu nhìn bát tôm nhảy nhót, đôi mắt đẹp hơi trầm xuống, thở dài *
Sáng hôm sau, mấy chiến sĩ bị trúng độc khi huấn luyện trên biển đều đã xuất viện, mặc dù không thể nói là hoàn toàn khỏe mạnh nhưng họ có thể ăn uống được, nhìn chung đã không còn vấn đề nghiêm trọng, có thể nói không để lại di chứng nào Trong thời gian ngắn, bác sĩ quân y mới tới - Cố Nguyệt Hoài đã trở thành người được mọi người quý mến, danh tiếng càng vang dội Vào buổi chiều, lúc Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn ở bệnh xá thì nhiệm vụ của Từ Xuyên Cốc đã được giao xuống Từ Xuyên Cốc không nói thẳng việc để Cố Nguyệt Hoài đến Thủ đô chữa bệnh cho lãnh đạo nhà họ Tần mà chỉ nói là cho một nhân vật lớn ở Thủ đô Năng lực của Cố Nguyệt Hoài đã được mọi người thấy rõ, có thể chữa bệnh cho nhân vật lớn ở Thủ đô, nếu thực sự chữa khỏi thì sẽ là một công lao lớn Từ Xuyên Cốc cử người đi là điều đương nhiên, đi cùng cô còn có Yến Thiếu Ngu, Mạnh Hổ và một số đồng chí của trung đội 168 Đây rõ ràng là để bọn họ đi theo lập công, những người biết chuyện trong lòng không khỏi cảm thấy ghen tị Những tân binh này, tuổi còn trẻ đã gặp được nhiều cơ hội như vậy, số phận thật là may mắn Lý Đông Đông đích thân đến, còn thông báo cho Triệu Bản Tường và những người khác Hiện giờ, Cố Nguyệt Hoài là “bảo bối” trong mắt các bác sĩ quân y khác, thường ngày có chứng bệnh gì cũng muốn thảo luận với cô trước, vậy mà mới ngày thứ hai, cô đã được giao nhiệm vụ phải rời khỏi thành phố Hoài Hải để đến Thủ đô Triệu Bản Tường tỏ vẻ không hài lòng, cảm thấy nhân viên chủ chốt của bệnh xá nhà mình còn chưa kịp nhậm chức đã bị điều đi Ông ấy kéo Lý Đông Đông lại lải nhải: “Cậu trở về nói với thủ trưởng Từ, hoàn thành nhiệm vụ thì ngay lập tức điều người về, không thể để cô ấy ở lại Thủ đô được, nơi đó có tình người như quân khu tám chúng ta sao?”
Tai Lý Đông Đông bị hành hạ, than phiền không ngừng, vội vàng nói với Cố Nguyệt Hoài: “Quân y Cố, nếu không có việc gì thì cô nhanh chóng về dọn dẹp, khởi hành càng sớm càng tốt, từ thành phố Hoài Hải đến Thủ đô cũng phải mất vài ngày.”
Nói xong, anh ấy không đợi Triệu Bản Tường nói tiếp mà lập tức bỏ chạy Triệu Bản Tường tức giận đến mức dựng râu trợn mắt: “Thằng nhóc này!”
Cố Nguyệt Hoài thấy buồn cười, chào Triệu Bản Tường một tiếng, thu dọn một số thuốc thường dùng, đeo hộp thuốc, làm ra vẻ nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ, rồi rời khỏi bệnh xá, chuẩn bị trở về chờ Yến Thiếu Ngu Cô không đợi lâu, Yến Thiếu Ngu đã về khu nhà ở của quân đội Anh nhìn Cố Nguyệt Hoài với ánh mắt dịu dàng: “Lần này chúng ta không ngồi tàu mà sẽ lái xe đi.”
Cố Nguyệt Hoài ngạc nhiên: “Lái xe [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Khoảng cách cũng không gần.”
Yến Thiếu Ngu gật đầu, nhẹ nhàng nhấc hành lý đã chuẩn bị xong, bước ra ngoài cùng Cố Nguyệt Hoài, nói: “Ừ, quân đội đã phê duyệt hai chiếc xe, đi cùng còn có thủ trưởng Cố, ông ấy là người đáng tin cậy của lãnh đạo nhà họ Tần.”
Cố Nguyệt Hoài càng ngạc nhiên: “Thủ trưởng Cố đã trở về?”
Cố Vĩ luôn ở tiền tuyến, lần trước bọn họ trở về thì ông ấy còn đang xử lý công trình ngầm của nước M, không ngờ lần này lại trở về, xem ra chuyện của lãnh đạo nhà họ Tần đã rất nghiêm trọng đến mức không thể trì hoãn nữa Hai vợ chồng nhìn nhau, trong mắt đều là sự hiểu rõ, không cần nói ra nhưng đã nhìn thấu Khi đến cổng quân khu, những người đồng hành đều đã đến, không tính Mạnh Hổ thì còn có bảy người khác, ngoại trừ những đồng chí quen thuộc của trung đội 168, còn có Cố Vĩ ngồi ở ghế phụ Cố Nguyệt Hoài tiến lên chào hỏi mọi người, sau đó quay sang nhìn Cố Vĩ ngồi ở ghế phụ: “Thủ trưởng Cố.”
Cố Vĩ đang nhắm mắt nghỉ ngơi, sắc mặt không tốt lắm, biểu cảm nghiêm túc thường ngày khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài có phần dịu lại, gật đầu với cô: “Quân y Cố, chuyến đi này nhờ cô cả.”