[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Về phần Lovshkin, Cố Vĩ cũng đích thân sai người sắp xếp chỗ ở, hẹn ngày mai gặp để mời khách từ phương xa đến dùng cơm
Ông ấy làm vậy vì sợ người của nhà họ Khương nhanh chân đến trước nên cũng không đưa người đến đại sứ quán
Lovshkin có thể giữ lại mạng sống hoàn toàn nhờ vào quân khu tám, do đó cũng có một chút ấn tượng tốt với Cố Vĩ, hơn nữa có Catherine ở bên cạnh đã nói giúp, vì vậy ông ấy đã đồng ý, không cố chấp tiếp xúc với các quan chức được sắp xếp từ phía Thủ đô
Cố Nguyệt Hoài xuống xe, cảnh vật trước mắt là những dãy núi xanh tươi nối tiếp nhau khiến người ta cảm thấy thư thái cả về tinh thần lẫn thể xác
Trong lòng Cố Vĩ rất lo lắng, không nhịn được cắt ngang việc ngắm cảnh của Cố Nguyệt Hoài: "Quân y Cố, mời đi bên này.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, lấy hòm thuốc của mình từ trên xe xuống, Yến Thiếu Ngu nhận lấy, hai người cùng nhau đi tới chỗ ở của lãnh đạo nhà họ Tần, vừa quan sát thì thấy nơi đây không phải là một khuôn viên sang trọng với tường đỏ mái ngói xanh mà chỉ là một ngôi nhà dân bình thường
Tuy nhiên giác quan của Cố Nguyệt Hoài rất nhạy bén, đương nhiên sẽ nhận ra được những nguy hiểm tiềm ẩn từ trong một số góc khuất
Là nơi ở của lãnh đạo nhà họ Tần, tất nhiên sẽ không thể đơn giản như vẻ bề ngoài, không biết có bao nhiêu cảnh vệ binh trong bóng tối đang chú ý đến khu vực này, thậm chí có thể đang nhắm súng vào họ; chỉ cần có hành động nguy hiểm sẽ bị bắn chết ngay lập tức
“Thả lỏng đi, không sao đâu
Yến Thiếu Ngu xách hòm thuốc, đi bên cạnh Cố Nguyệt Hoài, nhẹ nhàng an ủi cô
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, đời trước đã trải qua nhiều chuyện như vậy, đời này thì không đến nỗi phải căng thẳng khi gặp một người nào đó
Đám người Mạnh Hổ xuống xe, nhưng không đi theo bọn họ vào trong, một đám người đứng ở ngoài cửa xếp thành hàng thẳng tắp, bọn họ cũng không ngờ mình chỉ là một viên tân binh, thế mà lại có cơ hội đến thăm nơi ở của một nhân vật lớn như vậy, tâm trạng vừa phức tạp vừa sục sôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Vĩ dẫn đầu bước vào cửa giao thiệp, ông ấy là quan lớn thân tín của lãnh đạo nhà họ Tần, tất nhiên là được tín nhiệm cao
Người mở cửa là một ông lão lớn tuổi, râu tóc đều bạc trắng, nhưng nhìn vào bước đi vững vàng và ánh mắt sắc bén thì biết đây không phải một ông lão bình thường mà là một người có kinh nghiệm chiến đấu, loại người như vậy thực sự là người có bản lĩnh
Thái độ của Cố Vĩ khi nhìn thấy ông lão này vô cùng cung kính, giơ tay chào kiểu lính với ông ấy: “Ngài Phùng, người này chính là quân y Cố tôi đưa từ quân khu tám đến.”
Đôi mắt sắc bén như diều hâu của lão Phùng nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, dưới ánh mắt uy hiếp của ông ấy, sắc mặt Cố Nguyệt Hoài vẫn bình tĩnh, không dao động, hoàn toàn không giống như một cô gái mới chỉ hai mươi tuổi
“Vào đi
Giọng lão Phùng có chút khàn khàn, nhường sang một bên, bảo Cố Vĩ dẫn người đi vào
Bước chân của Cố Vĩ vội vàng, quen đường quen lối đi vào phòng, gõ cửa, một lúc lâu sau mới có một ông lão mặc áo blouse trắng tiến lên mở cửa, ông ấy cũng không kinh ngạc, ánh mắt lướt qua Cố Nguyệt Hoài và Yến Thiếu Ngu ở phía sau Cố Vĩ, hơi tránh ra nhường đường
Vừa vào cửa, đã ngửi thấy mùi thuốc nồng nặc xông vào khoang mũi
Cố Nguyệt Hoài nhíu mày, bên ngoài đã tối nên trong phòng bật đèn, cô ngước mắt nhìn thoáng qua, cuộc sống có điện vẫn thuận tiện hơn rất nhiều, tiếp đó cô chuyển ánh mắt quan sát sang người nằm trên giường
Người đàn ông trung niên nằm trên giường trông cực kỳ tiều tụy, hai má gầy gò, gần như sắp không nhìn ra diện mạo vốn có, giữa đôi lông mày phủ một tầng âm u mà mắt thường có thể nhìn thấy, như thể ngay lập tức sẽ tắt thở
Cô hơi kinh ngạc, đây chính là Tần Hữu Công, lãnh đạo nhà họ Tần
Tần Hữu Công đã bảy mươi năm tuổi, theo lý dưới sự chăm sóc hằng ngày của chuyên gia dinh dưỡng, hẳn là ông ấy phải được điều dưỡng trông trẻ hơn so với bình thường một chút, nhưng hôm nay nhìn thấy, ông ấy lại trông giống như bị bệnh tật hành hạ đến mức mất hết diện mạo ban đầu, thậm chí sinh khí dường như đã bị nuốt chửng hoàn toàn
Vẻ mặt Cố Vĩ đau xót, nhìn về phía ông lão mặc áo blouse trắng ở bên cạnh: “Tại… tại sao lãnh đạo lại trở thành thế này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vẻ mặt của ông lão kia cũng nặng nề, lắc đầu: ""Về mặt bệnh tình hoàn toàn không thấy chút dấu hiệu nào
Đã tìm nhiều bác sĩ, nhưng đều không có cách nào
Hiện giờ chỉ còn duy trì sự sống, e rằng không kéo dài được hai ngày nữa.”
Đôi mắt hổ của Cố Vĩ rưng rưng, một người lúc ra chiến trường có chảy máu cũng không rơi lệ, vậy mà giờ phút này cũng không kìm được
Đối với những người bọn họ, điều khổ sở nhất trong cuộc đời chính là nhìn thấy người đồng chí, đồng đội đã từng cùng họ lên chiến trường, cùng nhau tiêu diệt địch, lại phải rời đi trước một bước mà không phải là bọn họ chết trong tay quân địch, mà là chết trong âm mưu toan tính của người một nhà
Vẻ mặt Yến Thiếu Ngu bình tĩnh, cũng không có chút thương xót vì bộ dạng của Tần Hữu Công
Cố Nguyệt Hoài quay đầu, nhìn về phía ông lão mặc áo blouse trắng đứng ở bên giường: “Ngài là bác sĩ của lãnh đạo sao
Ông lão nhìn cô, gật đầu nói: "Quân y Cố có thể gọi tôi là Đường lão.”
Cố Vĩ siết chặt nắm đấm, nghiến răng nói: "Đường lão là Viện trưởng Học viện Y khoa của nước Z, ông ấy đã từng chữa trị đủ các loại chứng bệnh, nếu như ngay cả ông ấy cũng không nhìn ra nguyên nhân căn bệnh nặng của lãnh đạo vậy thì hẳn là thứ đó không sai rồi
Sắc mặt Đường lão thay đổi, chợt nhíu mày rất chặt, nhưng không nói lời trách móc gì
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, bảo Yến Thiếu Ngu mở hòm thuốc, lấy một thứ được dùng khăn gói lại từ trong hòm ra, giao cho Đường lão, nói: "Đường lão, còn phải phiền ông xử lý cây sâm này một chút để duy trì sự sống cho lãnh đạo.”
“Nhân sâm?” Đường lão thất vọng lắc đầu, ông ấy còn tưởng rằng cô gái trẻ tuổi này có năng lực gì lớn lao, ở Thủ đô còn thiếu mấy thứ nhân sâm đó sao
Chúng được đưa đến từ đủ các năm tuổi khác nhau, từ các vùng miền khác nhau, nhưng đều không có tác dụng gì cả
Tuy nghĩ như vậy, ông ấy vẫn nhận lấy nhân sâm Cố Nguyệt Hoài đưa tới
Một cái chạm tay này, Đường lão lập tức cảm thấy có điều gì đó không ổn, ông thu lại vẻ mặt, mở hai ba cái khăn tay ra, khi nhìn thấy cây nhân sâm nằm ở trong đó, tròng mắt cũng sắp rớt ra
Rễ và thân đều được bảo quản hoàn hảo, chất lượng cũng rất tốt, nhưng quan trọng nhất là, cái này lớn như vậy, e là phải đến năm trăm năm tuổi rồi
Ông ấy không kìm được hít sâu một hơi, làm Viện trưởng Học viện Y khoa, ông ấy gặp qua vô số dược liệu quý giá nhưng đây vẫn là lần đầu tiên trong đời nhìn thấy một loại dược liệu có chất lượng và tuổi đời cao như thế, có thể nói là vua nhân sâm cũng đúng
Cố Vĩ nghe thấy tiếng của Đường lão thì lại gần nhìn thoáng qua, vừa nhìn thấy cũng kinh ngạc nói: “Cây nhân sâm lớn như vậy sao?
Dù không hiểu biết về lĩnh vực này, ông ấy cũng biết giá trị của nhân sâm này cao đến mức nào
Cố Vĩ âm thầm tặc lưỡi, ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, lại nhìn Yến Thiếu Ngu: "Quân khu nhất định không thể có thứ tốt như vậy, quân y Cố, đây không phải là của cô chứ
Cố Nguyệt Hoài cũng không trốn tránh, gật đầu nói: “Đúng vậy, tổ tiên gia truyền, tôi đã đặc biệt mang theo cho chuyến đi này, đừng chậm trễ nữa, Đường lão là bậc thầy trong lĩnh vực này nên tôi cũng không nói nhiều, hẳn là ông biết xử lý như thế nào để có thể giữ được dược tính tốt nhất của nhân sâm.”
Tuy rằng năng lực chữa lành của cô có thể chữa khỏi cho Tần Hữu Công nhưng thứ này người khác không thể nhìn thấy hoặc chạm vào, nên trong tình huống này, tự nhiên cần phải làm một cái gì đó có thể kích thích cảm xúc của người khác mới có giá trị
Đường lão trịnh trọng cất kỹ cây nhân sâm, lúc ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài thì ánh mắt đã không còn bình tĩnh giống như vừa rồi: "Quân y Cố, tôi thay mặt lãnh đạo cám ơn cô, nếu cô thật sự có thể chữa khỏi cho lãnh đạo đó chính là công lao to lớn, đến lúc đó, bất kể cô cần gì tôi nghĩ lãnh đạo cũng sẽ không từ chối, nơi này tôi giao cho các cô trước.”
Nói xong, Đường lão cầm nhân sâm vội vàng ra khỏi phòng, đi sắc nấu.