“Thật không ạ [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lão Phùng nói lời phải giữ lời đó?!” Giọng điệu của Cố Nguyệt Hoài đột nhiên cao thêm mấy phần Mặc dù bây giờ chuyện của Điền Tĩnh đã không còn rõ ràng nữa rồi nhưng nếu có thể giúp Yến Thiếu Ngu giải quyết trách nhiệm mà anh phải gánh trên vai, vậy thì chuyến đi lặn lội đến Thủ đô lần này coi như không uổng phí công sức, ít nhất sau này anh ấy cũng có thể sống nhẹ nhàng hơn một chút Lão Phùng vểnh râu trừng mắt, có chút không vui: “Hừ Lời nói của lão già này tựa ngàn vàng đấy!”
Ông ấy nói xong, còn chưa đợi Cố Nguyệt Hoài mừng rỡ lên tiếng đã thấy Đường lão bưng một chén canh sâm bước vào, trên khay còn đặt một chiếc đĩa nhỏ, bên trên là mấy lát sâm đã được cắt sẵn: “Lời nói nào ngàn vàng thế Lão Phùng, ông đang nói gì vậy?”
Một nhánh nhân sâm năm trăm năm được chia làm hai, một phần dùng để nấu thành canh, phần còn lại thì cắt nhỏ để ngậm ở trong miệng Lão Phùng không nhắc lại về chuyện nhà họ Yến, tò mò nhìn thoáng qua thứ đồ trong tay Đường lão: “Ông làm cái gì đấy?”
Nhắc đến chuyện này, trên khuôn mặt Đường lão không khỏi lộ ra ý cười: “Đồ tốt Nhân sâm mà quân y Cố mang đến đấy, ít nhất cũng phải năm trăm năm tuổi, dược tính vô cùng mạnh, cái này cho thủ trưởng dùng, ít cũng phải sống thêm được hai ngày nữa!”
Trong mắt Đường lão, có thể sống thêm hai ngày đồng nghĩa với việc có cơ hội tìm được nhiều thêm biện pháp cứu người [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Lão Phùng cười ha ha: “Ông chưa biết sao Cô bé này nói rằng tối hôm nay có thể khiến Hữu Công tỉnh lại.”
Nghe vậy Đường lão tay run một cái, suýt chút nữa thì làm đổ hết canh sâm tốn bao công sức mới nấu xong Ông ấy ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, hai mắt như phát sáng: “Quân y Cố, cô có thể làm được thật sao?”
Cố Nguyệt Hoài bật cười, một người rồi lại hai người cứ hỏi hoài như vậy cũng khiến cô cảm thấy có chút áp lực Sau khi nhìn đồng hồ, cô nói: “Thủ trưởng Cố, mấy người Thiếu Ngu đi đến đây cũng cả ngày đường mà chưa ăn gì, phiền ngài chuẩn bị chút cơm nước cho họ, bên này cứ giao cho cháu, đảm bảo khi mọi người cơm nước xong xuôi, thủ trưởng sẽ tỉnh dậy.”
Cố Vĩ nghe xong ngay lập tức gật đầu: “Tốt quá tốt quá, vậy vất vả cho quân y Cố rồi Cô yên tâm, người đàn ông của cô chúng tôi sẽ chăm sóc thật tốt, bên này cô cứ tập trung làm đi, tôi dẫn cậu ấy đi ra ngoài!”
Nói xong, Cố Vĩ đưa Yến Thiếu Ngu có vẻ không tình nguyện lắm rời khỏi phòng “Đường lão, phiền ông chuẩn bị cho cháu một số dược liệu.” Cố Nguyệt Hoài liệt kê một dãy dược liệu, đều là loại lợi khí bổ máu, nói cho cùng cơ thể của Tần Hữu Công cũng không gặp vấn đề gì nghiêm trọng, điều cần làm lúc này là bồi bổ thân thể của ông ấy Đường lão chăm chú ghi chép lại, không hề chậm trễ mà ngay lập tức ra ngoài chuẩn bị Cố Nguyệt Hoài nhìn về phía lão Phùng đang đứng bên cạnh với vẻ mặt như muốn nói ‘Tôi thì làm gì’ thì cảm thấy hơi buồn cười Quả đúng thật là tuổi tác càng cao tính tình càng trẻ con mà, nghĩ một lát, cô nói: “Lão Phùng, kiến thức của ông rộng lớn, chắc hẳn có thể nhìn ra nguyên nhân tại sao mà thủ trưởng trở thành thế này?”
Sắc mặt lão Phùng hơi nghiêm lại, cau mày: “Đường lão vẫn không thể tìm ra được bệnh mà Hữu Công mắc phải nên bọn tôi đều nghĩ đây là một loại bệnh nan y trước giờ chưa từng xuất hiện, dù sao lục phủ ngũ tạng của nó bị suy kiệt là thật, chẳng lẽ đây thật sự là thủ đoạn của Giáng Đầu Sư gì đó?”
Trong lòng Cố Nguyệt Hoài khẽ động: “Lão Phùng đã từng quen biết với Giáng Đầu Sư hay sao?”
Lão Phùng lườm cô một cái, bĩu môi nói: “Cáo nhỏ, tôi có nói như vậy à?”
Ông ấy trầm ngâm một lát rồi tiếp tục nói: “Năm đó Giáng Đầu Sư loạn lạc đã gây ra một cơn sóng lớn ở Thủ đô, không muốn người ta biết cũng khó, cùng ở trên giang hồ, Cái Bang và thầy phong thủy, Đạo giáo Mao Sơn, Giáng Đầu Sư, hay ngay cả cổ bà cũng đều có một chút quan hệ.”
“Nhưng so với những thuật huyền bí đó, thì một chút công phu quyền cước của Cái Bang hoàn toàn không đáng nhắc tới.”
Lúc nói đến đây, lão Phùng cũng không tránh khỏi thổn thức, nhưng mà đây đúng là sự thật Cố Nguyệt Hoài như đang suy nghĩ điều gì, một lát sau mới nói: “Lão Phùng, cháu nghi ngờ thủ trưởng bị thế này chính là âm mưu của Giáng Đầu Sư, cơ thể của ngài ấy bị mục nát và suy tàn từ bên trong, chắc chắn không phải chứng bệnh thông thường, mà người làm ra loại chuyện này, chỉ sợ là không thể không liên quan đến nhà họ Khương.”
Nghe vậy, biểu cảm của lão Phùng càng thêm nghiêm nghị Năng lực của Cố Nguyệt Hoài thì không thể nghi ngờ được, những lão già như là bọn họ đây có đồng tâm hiệp lực cũng không giải quyết được vấn đề, nhưng cô gái này lại có thể làm được Mặc dù trước mắt vẫn chưa có tiến triển cụ thể, nhưng không thể không nói là cô đã có thể đối thoại ngang hàng với bọn họ rồi Cô đã nói như vậy, chắc chắn là đã xác thực, ông ấy tất nhiên tin tưởng Cố Nguyệt Hoài chớp mắt, tiếp tục nói: “Mặt khác, cháu suy đoán thân thể này của thủ trưởng một khi chữa được bệnh, sẽ gây nên một ít hậu quả phản phệ lên người Giáng Đầu Sư kia, không biết Lão Phùng có biện pháp gì theo dõi đám người nhà họ Khương kia không Dùng cách này có thể để xác định xem Giáng Đầu Sư rốt cuộc là ai, như vậy chúng ta có thể xác định rõ mục tiêu để dễ dàng đối phó hơn phải không?”
“Nhất định phải bắt Giáng Đầu Sư kia lại, nếu không có một ắt có hai, không phải chuyện gì tốt đối với thủ trưởng.”
Lão Phùng trầm tư một lát, sau đó nặng nề gật đầu: “Cô yên tâm, chuyện này cứ để tôi lo.”
Cố Nguyệt Hoài cười híp mắt nói: “Lão Phùng mà đã ra tay thì cháu còn lo gì nữa chứ Chỉ là…”
Khóe miệng lão Phùng giật một cái, dứt khoát ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Cái con cáo nhỏ nhà cô, nói một câu thở dài hai ba lượt, không thể nói liền một hơi sao Nói tiếp đi, còn có gì muốn nói thì nói mau cho xong.”
Cố Nguyệt Hoài vô cùng chân thành nói: “Lão Phùng thật sáng suốt!”
Cô cũng không chần chừ nữa mà nói thẳng: “Lão Phùng, thật ra cháu cũng có hoài nghi một người, người này chắc chắn có liên quan đến Giáng Đầu Sư bên nhà họ Khương kia Nếu như có thể thì lão Phùng hãy cho người đi điều tra một chút, tốt nhất là có thể để mắt tới người kia, chắc chắn sẽ có kết quả.”
“Ồ Cô nói đi!” Lão Phùng lập tức trở nên nghiêm túc, cả người vô thức ngồi thẳng lại Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh nói: “Người kia tên là ‘Sử Uyển Đình’, có cha là một vị đại tá của quân khu tám tên Sử Kình Tùng.”
Tiếp theo, cô kể lại chuyện Sử Uyển Đình làm sao sống lại một lần nữa sau khi được kết luận là đã chết sau vụ rơi xuống biển Sắc mặt lão Phùng ngay lập tức trở nên khó coi, trong miệng lẩm bẩm nói: “Chết đi sống lại, chuyện này quả thực có thể xảy ra thật sao?”
Hiển nhiên ông ấy cũng nghĩ đến Kỷ Nhiên năm đó chết đi sống lại, người sau hiện tại tất nhiên là đệ nhất phu nhân của nhà họ Khương “Đây cũng chẳng phải điềm tốt gì cho lắm.” Lão Phùng đứng lên, thở dài “Nhóc con, có công thì là nhờ cô, tôi đi ra ngoài một chuyến.” Nói xong Lão Phùng cũng không bàn giao lại nhiều, nhanh chóng rời đi Nhìn bóng lưng tiêu sái mạnh mẽ kia, nếu đổi lại bộ quần áo của một thanh niên, cũng sẽ chẳng ai nhìn ra ông ấy đã hơn trăm tuổi rồi Cho dù là cô hay là Yến Thiếu Ngu đều gánh vác trên vai rất nhiều trọng trách, chịu đựng không ít mệt mỏi, cực khổ Trên đời này lại có một số người cho dù không nói một câu nào, nhưng lại vì bọn họ mà giải quyết trọng trách này Cố Nguyệt Hoài hít một hơi sâu, đặt tay lên mạch của Tần Hữu Công Năng lượng chữa lành bắt đầu chảy mạnh mẽ qua các mạch máu, từ từ loại bỏ các điểm đen bám trên cơ thể ông Quá trình này diễn ra rất chậm Trước tiên cô loại bỏ những điểm đen bên trong trái tim và não bộ của ông ấy, một khi có thể loại trừ được sạch sẽ loại dơ bẩn ở hai nơi này, ông ấy sẽ tỉnh lại Năng lượng chữa lành dựa vào nước suối trong không gian, Tần Hữu Công khỏi bệnh cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.