Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 553: Người nhà của Tần Hữu Công





Một tiếng đồng hồ trôi qua rất nhanh
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài có chút tái nhợt, cũng không phải vì dồn sức chữa trị đã cạn kiệt mà vì tập trung tinh thần cao độ
Việc thao tác trên cơ thể người khác, loại bỏ những điểm đen kỳ lạ trong cơ thể họ, thật sự phải bỏ ra hai trăm nghìn phần trăm tinh thần, đòi hỏi cô phải dồn hết tâm sức để tránh sai sót
Mái tóc bên mai của cô đã ướt đẫm mồ hôi
Chỉ đến khi bên ngoài vang lên tiếng cãi vã, cô mới chậm rãi rụt tay lại
“Một bác sĩ quân y đến từ chốn xó xỉnh có thể có bản lĩnh gì chứ
Nghe nói còn là con gái
Cố Vĩ, có phải ông hồ đồ rồi hay không
Thế mà lại giao tính mạng của cha tôi vào tay một nhân vật vô danh tiểu tốt, không có tiếng tăm gì như vậy!”
Giọng nói của cô gái trẻ tuổi này vô cùng kiêu ngạo và hách dịch, trong lời nói chứa đầy sự bất mãn và chê bai
Lúc này, lại có một giọng nam trầm vang lên: “Thục Hoa
Sao lại nói chuyện với trung tướng Cố như thế?”
“Em nói sai sao
Thân phận của cha chúng ta cao quý, đâu phải con chó con mèo nào cũng có thể đến chữa trị.” Tần Thục Hoa hừ một tiếng, vì để trút ra hết nỗi bất mãn trong lòng mà còn dậm mạnh chân, tiếng giày cao gót đạp trên sàn gỗ nghe rất chói tai
Cố Vĩ chưa kịp lên tiếng, Mạnh Hổ đã phản bác: “Cô nói cái gì?
Cái gì gọi là con chó con mèo
Quân y Cố của chúng tôi ngàn dặm xa xôi không ngại gian khổ, đến Thủ đô để chữa bệnh cho lãnh đạo, không có công lao cũng có lao khổ chứ
Sao cô lại nói chuyện khó nghe như thế?”
Giọng điệu của Tần Thục Hoa đầy vẻ chán ghét, còn lui về sau hai bước: “Anh là cái thá gì chứ
Cũng xứng nói chuyện với tôi sao?”
Giọng nói của Yến Thiếu Ngu lạnh lùng đáp: “Thủ trưởng Cố, xem ra các người không hề phối hợp tốt đối với việc chữa bệnh cho lãnh đạo, chúng tôi không phải lính dưới trướng lãnh đạo, người yêu của tôi càng không cần thiết phải ở đây để chịu sự xúc phạm.”
Nói xong, tiếng bước chân cứng rắn tiến về phía căn phòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài thu lại ánh mắt, đứng lên mở cửa bước ra ngoài
Lúc mở cửa, vừa hay Yến Thiếu Ngu chuẩn bị gõ cửa, hai người chạm mặt nhau, Cố Nguyệt Hoài nhìn vẻ mặt trầm ngâm lạnh lùng của anh bèn biết anh bị con gái của Tần Hữu Công chọc giận không ít, nhẹ giọng hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Yến Thiếu Ngu nắm chặt tay của cô, nói: “Chúng ta đi về thôi, không cần chữa bệnh này cũng được.”
Vừa thấy Yến Thiếu Ngu muốn kéo Cố Nguyệt Hoài rời đi, trong nháy mắt Cố Vĩ liền lo lắng như con kiến bò trên chảo nóng
“Ây
Không không, Thiếu Ngu, cậu không thể hành động theo cảm tính như thế được
Cậu không phải là lính dưới trướng của lãnh đạo, nhưng mà không phải là lính dưới trướng của thủ trưởng Từ sao
Ông ấy kêu cậu tới đây chấp hành nhiệm vụ, cậu không thể phủi tay không làm, cứ thế mà bỏ đi chứ!”
Ông ấy hết sức nhức đầu, nhìn Tần Thục Hoa nhỏ giọng nói: “Thiếu Ngu, nể mặt tôi đi, đừng chấp nhặt với cô ta, cậu biết đó, Tần Thục Hoa này là con gái nhỏ nhất của lãnh đạo, xưa nay bị chiều thành hư, thực không biết lớn nhỏ.”
“Cố Vĩ
Ông lẩm bà lẩm bẩm cái gì thế
Để bọn họ đi!” Tần Thục Hoa bước lên vài bước, dò xét nhìn Cố Nguyệt Hoài vài lần, ánh mắt càng thêm chán ghét: “Cô là quân y Cố
Cô dựa vào cái gì để khám bệnh
Trẻ tuổi xinh đẹp?”
Lời nói này đã không khác gì sự sỉ nhục, ánh mắt Yến Thiếu Ngu càng lạnh lẽo hơn, anh nói: “Cô nói chuyện mà không biết suy nghĩ, đắc tội với không ít người nhỉ
Là dựa vào cái gì để sống sót ở Thủ đô hay dựa vào quyền thế của lãnh đạo?”
Mặc dù khuôn mặt anh ta lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại đầy sự nghi ngờ và chế giễu
“Anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh lại là ai đây
Sao miệng lại hèn hạ như vậy?!” Hành động lần này của Yến Thiếu Ngu là lấy gậy ông đập lưng ông khiến mặt Tần Thục Hoa đỏ bừng, chỉ cảm thấy toàn bộ người xung quanh đều đang nhìn cô ta bằng ánh mắt cười nhạo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cô ta cắn môi, nói xong bèn giận đùng đùng xông lên, giơ tay lên định tát Yến Thiếu Ngu một cái
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài lóe lên sự lạnh lẽo, cô thật sự đã tức giận
Vốn dĩ tưởng rằng Tần Hữu Công có lão Phùng và Đường lão kề cận bên cạnh, nhân phẩm chắc cũng không có vấn đề gì, thật không ngờ rằng thế mà lại dạy dỗ nên một đứa con gái có đạo đức kém như này
Cô bắt đầu nghi ngờ Tần Hữu Công, một người như vậy, cho dù chuyển biến tốt thì liệu có thể đối xử tốt với dân chúng sao
Ít nhất từ Tần Thục Hoa, cô không thấy chút nào sự đồng cảm với dân chúng, ngược lại toàn là lợi dụng quyền thế gia cảnh để chê bai và xem thường người bình thường, dáng vẻ huênh hoang hống hách, vênh váo hung hăng này, thật sự khiến người ta ngứa mắt
“Bốp…”
Một tiếng “bốp” lớn vang vọng lên trong phòng khách rộng lớn
Ngay sau đó, Tần Thục Hoa mặc váy lụa dài, tóc xoăn thời thượng đã bị đánh cho ngã xuống đất, túi xách trong tay cũng lăn xuống dưới đất
Cô ta không thể tin được mà ôm mặt của mình, môi run cầm cập nói: “Cô, cô lại dám đánh tôi?”
Cố Nguyệt Hoài buông tay xuống, ánh mắt bình tĩnh, giọng điệu càng không hề dao động: “Đúng vậy, đánh cô rồi, cô tính làm gì đây?”
Bây giờ, tính mạng của Tần Hữu Công đều đang tùy thuộc vào cô, Tần Thục Hoa không giữ mồm giữ miệng, tát một cái thì có làm sao chứ
Cô khẽ nhếch môi, nghiêng đầu nói: “Nếu còn nói lời xúc phạm, muốn động thủ thì sẽ không chỉ đơn giản là tát cô một cái như vậy, chỗ dựa của cô sắp không còn rồi, còn tưởng mình là đại tiểu thư đã từng muốn gió có gió, muốn mưa có mưa sao?”
Lời này khiến bầu không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo và căng thẳng, Tần Lập Quốc vội vàng bước lên đỡ Tần Thục Hoa
Anh ấy là con trai cả của Tần Hữu Công, gần bốn mươi tuổi, hiện giờ cũng là một nhân vật có máu mặt ở giới chính trị
Dù Tần Thục Hoa đã gần ba mươi tuổi, nhưng tính cách vẫn còn trẻ con, sau khi được Tần Lập Quốc đỡ dậy, nước mắt rơi lã chã, ôm mặt khóc lóc nói: “Anh
Anh nhất định phải đòi lại công bằng cho em!”
Từ nhỏ đến lớn, cô ta chưa từng chịu uất ức như này
Tần Lập Quốc nhìn thoáng qua dấu tay trên mặt Tần Thục Hoa, biểu cảm trầm xuống, cũng không thẳng thừng chỉ trích Cố Nguyệt Hoài, trong mắt anh ta, với thân phận của mình, chấp nhặt với một cô quân y nhỏ bé chẳng qua chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi
Anh ta cau mày, không vui nói: “Trung tướng Cố, đây là người mà ông đưa đến sao
Thế mà lại ương bướng ngông nghênh hơn Thục Hoa nhiều.”
Anh ta nói lời này, hiển nhiên là muốn cho Cố Vĩ một câu trả lời hợp lý, nếu không không thể cho qua chuyện này được
Cố Vĩ nhìn Cố Nguyệt Hoài, nháy mắt với cô một cách khó hiểu, chợt ho khan hai tiếng, nghiêm túc nói: “Thị trưởng Tần, cậu không thấy rõ tình huống vừa rồi sao
Là cô Thục Hoa khiêu khích trước, quân y Cố phản ứng cũng là chuyện hợp lý.”
Nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài điều trị có triển vọng, tối nay thủ trưởng đã có thể tỉnh lại, ông ấy có thể để người ta đến phá rối tình trạng tốt này sao
Tần Lập Quốc sửng sốt, hoàn toàn không nghĩ tới Cố Vĩ lại có phản ứng như thế này
Sắc mặt anh ta hơi thay đổi, cũng không phải nghi ngờ lòng trung thành của Cố Vĩ mà là nghĩ đến một khả năng khác
Cố Vĩ là quan chức thân cận của cha anh ta, gặp phải bất kỳ chuyện gì, lẽ ra đều nên đứng về phía bọn họ, nhưng hôm nay lại giúp đỡ một quân y nhỏ bé, lẽ nào quân y Cố này thật sự có điểm gì đó khác biệt, có thể cứu cha anh ta tỉnh lại
Anh ta và Tần Thục Hoa không giống nhau, dù sao cũng là người xuất thân lăn lộn trong giới chính trị, chuyện gì cũng đều phải suy tính kỹ càng mới đưa ra kết luận
Lúc này, Đường lão đã trở về, sau lưng ông ấy là vài người lính mang theo hộp dụng cụ
Ông ấy nhìn thoáng qua cảnh tượng trong phòng khách, nhíu mày
Tần Thục Hoa thấy không khí căng thẳng, vội vàng tiến lên kéo tay Đường lão, lắc qua lắc lại, giọng điệu đầy ấm ức: “Đường lão, Đường lão, ông quay về rồi
Thục Hoa bị người ta đánh
Ông phải làm chủ đòi lại công bằng cho tôi!”
Cũng coi như cô ta được Đường lão dõi theo từ nhỏ đến lớn, trong lòng đã nhận định rằng quân y nhỏ bé đã đánh cô ta không chết thì cũng phải tàn! 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.