Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 554: Từ nghi ngờ đến kinh ngạc





Cũng bởi vì dõi theo từ nhỏ đến lúc trưởng thành, Đường lão biết rõ tính cách của Tần Thục Hoa như thế nào
Ông ấy nhìn sang người phía sau đang ra sức áp sát má vào mặt của ông ấy, với sức lực này, dấu ấn như này, xem ra thật sự đã chịu nhiều uất ức
“Đường lão
Ông nội Đường ~” Tần Thục Hoa thấy Đường lão không nói lời nào, không kiềm chế được lại bắt đầu nũng nịu
“Ông nội Đường” là cách xưng hô mà cô ta ít dùng từ khi hai mươi tuổi, không phải cô ta không muốn mà là cha cô ta không cho, phải nói rằng Đường lão là Viện trưởng của Học viện Y khoa, không phải là người thân trong gia đình, gọi như vậy khó tránh khỏi khiến người ta cảm thấy là chèo kéo quan hệ
“Được rồi Thục Hoa
Đường lão còn có việc quan trọng phải làm.” Ánh mắt của Tần Lập Quốc lướt qua mấy cái hộp trong tay của lính cảnh vệ, trong lòng hiểu rõ đây chắc chắn là dược liệu dùng cho cha mình
Số lượng nhiều như vậy, chỉ e là thật sự sắp kết thúc rồi
Trong lòng Tần Lập Quốc cảm thấy nặng nề, không chỉ vì nỗi đau của người con khi biết cha sắp không qua khỏi, mà còn vì nhà họ Tần sắp sụp đổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mối quan hệ giữa hai nhà họ Khương Tần ngoài mặt thì hòa thuận nhưng trên thực tế có thể nói là như nước với lửa
Sau này, có lẽ anh ta với cương vị thị trưởng này cũng sẽ bị lật đổ, nếu muốn tiến lên một bước về phía trước, nói không chừng còn phải xem biểu cảm của nhà họ Khương
Nghĩ đến đây, trên mặt Tần Lập Quốc chỉ có thể nở một nụ cười tự giễu cợt, làm gì còn tâm trí quan tâm đến nỗi ấm ức của Tần Thục Hoa
Anh ta hít một hơi sâu, khom lưng về phía Đường lão một cách kính cẩn: “Đường lão, đã vài ngày không đến rồi, sức khỏe của cha tôi như thế nào
May mà nhờ có ông chăm sóc.”
Đường lão vẫn không nói lời nào, ánh mắt đảo qua đám đông, dừng lại trên người Cố Nguyệt Hoài
Ông ấy bước đến tới trước mặt Cố Nguyệt Hoài, quan sát cô từ trên xuống dưới vài lần, giọng điệu ôn hòa nói: “Quân y Cố không sao chứ?”
Cảnh tượng bất ngờ này khiến Tần Lập Quốc và Tần Thục Hoa đều ngơ ngác, không nhịn được mà trợn tròn mắt há hốc mồm
“Đường lão?” Biểu cảm của Tần Thục Hoa thay đổi liên tục, nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài bằng ánh mắt giống như nhìn thấy ma quái
Nếu không phải bị ánh nhìn sắc bén của Tần Lập Quốc trừng lên thì lời nói “có phải ông già nên cũng hồ đồ rồi” ngấp nghé trong cổ họng suýt nữa đã thốt ra rồi
So với Tần Thục Hoa có vẻ không hiểu chuyện, Tần Lập Quốc rõ ràng thông minh hơn
Lông mày anh ta hơi nhíu lại, rồi đổi sang biểu cảm cung kính, đi đến bên cạnh Đường lão: “Đường lão
Lẽ nào quân y Cố thật sự có cách cứu cha tôi?”
Dù hỏi như vậy, thế nhưng thật sự không giấu được sự nghi ngờ trong mắt anh ta, cô gái này thật sự còn quá trẻ
Đường lão hắng giọng một cái: “Nếu như quân y Cố hết cách, vậy cậu dọn dẹp thu xếp chuẩn bị lo hậu sự cho cha cậu đi.”
Lời này của ông ấy không hề nể nang khách sáo, đồng tử Tần Lập Quốc co lại, lưng không tự chủ được hơi cúi về phía Cố Nguyệt Hoài
Đường lão không để ý đến anh ta nữa mà nói: “Quân y Cố, tính khí của cô nhóc nhà họ Tần không được tốt lắm
Nếu có thể xin nhờ cô giúp đỡ dạy dỗ một chút để cô ta biết rõ người giỏi còn có người giỏi hơn cũng là chuyện tốt, nếu như cô ta có chỗ nào đắc tội gì, lão Phùng đây sẽ đích thân đứng ra giải quyết.”
Lúc nói chuyện, Đường lão cười ha hả không ngừng, hoàn toàn không coi đây là chuyện nghiêm trọng
Tần Thục Hoa đứng bên cạnh, sắc mặt đã hoàn toàn trắng bệch, nắm chặt chiếc túi trong tay
Cố Nguyệt Hoài híp mắt lại: “Không sao, chỉ là tôi rất nghi ngờ, tại sao thủ trưởng lại nuôi nấng được một cô con gái như vậy?”
Biểu cảm của Đường lão, Tần Lập Quốc và Cố Vĩ đều hơi thay đổi, đây là đang nghi ngờ nhân phẩm của Tần Hữu Công có vấn đề mà
Nhưng lúc này không ai dám chỉ trích Cố Nguyệt Hoài gì cả, Đường lão thở dài: “Quân y Cố, thật sự không dám giấu giếm, năm đó thủ trưởng đã kết thù với rất nhiều người, gia tộc họ vốn dĩ lớn mạnh, nhưng bây giờ cũng chỉ còn lại một trai một gái.”
“Thục Hoa nhỏ tuổi nhất, là con gái út, xem như là con gái hiếm muộn của thủ trưởng nên được nuông chiều có phần hơi quá, nhưng cô yên tâm, chỉ là tính tình cô ta hơi kiêu ngạo một chút, trước giờ chưa làm gì có lỗi với đất nước, có lỗi với nhân dân Trong những chuyện lớn, cô ta vẫn rất tỉnh táo.”
Lông mày Cố Nguyệt Hoài giãn ra, bình thản nói: “Tôi hy vọng đồng chí Tần Thục Hoa có thể xin lỗi Thiếu Ngu vì lời nói và hành động vừa rồi của bản thân.”
Đường lão chưa kịp nói gì, Tần Lập Quốc đã gật đầu: “Đương nhiên
Là Thục Hoa ăn nói lỗ mãng trước, nên xin lỗi!”
Dứt lời, Tần Lập Quốc bèn quay đầu lại nhìn về phía Tần Thục Hoa đang rơi nước mắt giàn giụa, run người cầm cập: “Còn không xin lỗi?”
Nếu như nói Cố Nguyệt Hoài là người duy nhất có thể cứu cha anh ta tỉnh lại, đừng nói là nói xin lỗi, dù là kêu Tần Thục Hoa và anh ta quỳ xuống, anh ta cũng không nói hai lời
Nếu như chỉ cần một lời xin lỗi là có thể giải quyết mối nguy sống còn của nhà họ Tần, anh ta còn có gì để nói chứ
Tần Thục Hoa cắn môi, dù không muốn mở miệng trước mặt nhiều người như vậy, cô ta đã mất mặt thế này bao giờ chưa
Tần Lập Quốc chau mày, lạnh lùng quát: “Anh nói, xin lỗi!”
Tần Thục Hoa sợ đến mức run rẩy cả người, nước mắt không ngừng rơi, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi quân y Cố, xin lỗi đồng chí, là tôi không giữ mồm giữ miệng, là lỗi của tôi, xin mọi người đừng chấp nhặt so đo với tôi.”
Nói xong, cô ta chỉ cảm thấy cả người như nhũn ra, tức giận và xấu hổ nhưng lại không dám giận dữ xoay người rời đi, sợ lại đắc tội với người ta
Cố Nguyệt Hoài nghiêng đầu nhìn về phía Yến Thiếu Ngu, lông mày của anh vẫn lạnh lùng mà sắc bén như cũ
Tuy nhiên, nếu như Tần Thục Hoa đã nói xin lỗi rồi thì không cần phải giữ mãi việc này, mục tiêu chuyến này của bọn họ là giải quyết bệnh nặng của thủ trưởng nhà họ Tần, cùng với việc xử lý Giáng Đầu Sư sau lưng nhà họ Khương, không nên gây thêm rắc rối khác
Yến Thiếu Ngu mím môi, bàn tay đang nắm chặt tay Cố Nguyệt Hoài hơi siết lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, không nhìn Tần Thục Hoa nữa mà nói với Đường lão: “Đường lão, đã chuẩn bị xong dược liệu chưa?”
Đường lão thở phào nhẹ nhõm, cười và chỉ vào mấy cái hộp: “Đều đã chuẩn bị xong, cô xem?”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, nói: “Phiền Đường lão mang những dược liệu này vào trong phòng, tôi cần phải chọn lọc một chút, còn phải phiền ông nấu thành thuốc nữa.” Nói xong, cô giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Nửa tiếng sau khi uống thuốc thì thủ trưởng có thể tỉnh lại rồi.”
Một lời nói dậy lên hàng ngàn lớp sóng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho dù là Tần Lập Quốc, Đường lão, Cố Vĩ hay là Tần Thục Hoa đang không giấu được sự xấu hổ và tức giận, tất cả đều ngẩng đầu nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, trên mặt hiện lên sự kích động, phấn chấn, khó có thể tin được liên tục đan xen vào nhau, nhưng bọn họ đều không mở miệng chất vấn vào lúc này
Kết quả cuối cùng như thế nào còn phải xem sau khi uống thuốc, Tần Hữu Công liệu có thể tỉnh lại hay không
Một khi ông ấy tỉnh lại rồi, vậy quân y Cố này là thần y, ân nhân cứu mạng mà cả nhà họ Tần cần phải tôn sùng
Ngược lại, nếu Tần Hữu Công không tỉnh lại, vậy e là cô sẽ rất khó thoát khỏi việc nghi ngờ là kẻ lừa đảo, còn có thể sẽ vì thế mà dính vào kiện tụng, thế nên rốt cuộc cô thật sự có bản lĩnh hay là nói khoác, đợi lát nữa tự khắc sẽ rõ
Đường lão không dám chậm trễ, cho người mang hết những hộp đựng dược liệu vào phòng ngay
Cố Nguyệt Hoài nhìn Yến Thiếu Ngu một cái, sau đó đi vào phòng với Đường lão
Một lát sau, Đường lão bưng một khay dược liệu đi ra ngoài, cũng không kịp chào hỏi với người khác đã vội vã đi sắc thuốc
Sau khi Đường lão rời đi, Cố Nguyệt Hoài cũng đóng cửa rầm một tiếng, ở lại một thân một mình trong phòng
Tần Lập Quốc nhìn cửa phòng đóng kín, khẽ nheo mắt, sau đó nhìn về phía Cố Vĩ đang đi đi lại lại ở bên cạnh, hạ thấp giọng hỏi: “Trung tướng Cố, ông hiểu bao nhiêu về quân y Cố này?”
Cố Vĩ liếc anh ta một cái, dù sao cũng là con trai độc nhất của Tần Hữu Công, ông ấy cũng không muốn làm mất lòng bèn nói: “Thị trưởng Tần nói đùa rồi, nếu như đã tìm đến để chữa bệnh cho thủ trưởng, dĩ nhiên là tôi đã điều tra rõ ràng bối cảnh của quân y Cố, yên tâm đi.”
Tần Lập Quốc mím môi, thầm mắng một tiếng cáo già, nói mà như không nói gì
Anh ta hít một hơi sâu, tuy rằng thái độ đối với Cố Nguyệt Hoài vẫn chất chứa nghi ngờ nhưng nhưng nếu có một phần nghìn cơ hội cha anh ta thật sự được cứu và tỉnh lại thì sao
Vậy tất cả khó khăn mà nhà họ Tần đối mặt, bỗng chốc có thể giải quyết rồi
Nghĩ vậy, Tần Lập Quốc nhìn chằm chằm về phía cửa phòng, không dám rời mắt dù chỉ một chút. 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.