Đường lão nhanh chóng sắc thuốc xong, khi ông mang thuốc ra ngoài, không khí xung quanh tràn ngập mùi thuốc Đông y Tần Thục Hoa nhíu mày nhìn lướt qua Yến Thiếu Ngu đứng ngoài cửa, trong mắt lóe lên chút hận thù, nhưng rồi nghĩ tới cha mình đang được cứu chữa bên trong, cô ta lại cố gắng đè nén sự phiền muộn trong lòng xuống, ngoan ngoãn cầm túi xách đứng bên cạnh Đường lão ở trong phòng một lúc rồi đi ra ngoài, để lại không gian yên tĩnh cho Cố Nguyệt Hoài “Đường lão, thế nào rồi Hôm nay cha tôi có thể tỉnh lại không?” Tần Lập Quốc là người quan tâm Tần Hữu Công nhất, thấy Đường lão đi ra ngoài, anh ta nhanh chóng đi lại gần hỏi thăm Khi nói tới mấy chữ sau cùng, giọng nói anh ta cũng trở nên khô khốc, lo sợ sau cùng vẫn là một kết cục thất vọng Từ khi Tần Hữu Công bị bệnh nặng cho tới giờ đã hôn mê ròng rã bảy ngày, nếu không phải luôn được truyền chất dinh dưỡng để duy trì sự sống e rằng đã ông ấy đã không gắng gượng được nữa rồi Nói cách khác thì cũng chỉ có nơi đây có dịch vụ chăm sóc y tế lâu đời, tốt nhất cùng với thuốc men đầy đủ, cộng thêm việc Tần Hữu Công không phải người bình thường, gánh trên vai trọng trách lớn lao mới có thể chống đỡ được lâu như thế Chứ nếu đổi lại là dân chúng bình thường thì đã không thể kéo dài cho đến tận bây giờ.
Cố Vĩ cũng nhích lại gần, cẩn thận từng li từng tí nhìn Đường lão, mong muốn có được một câu trả lời chắc chắn Hàng lông mày hoa râm của Đường lão nhíu lại, ông ấy quay lại nhìn thoáng qua cánh cửa phòng đang đóng chặt đằng sau lưng rồi chần chừ nói: “Những dược liệu đó tuy không phải là thường thấy nhưng tôi cũng đã từng dùng phần lớn Tuy nhiên, chưa có hiệu quả lớn nào, có lẽ quân y Cố có phương pháp điều trị riêng của mình?”
Nghe Đường lão nói vậy, trong lòng Tần Lập Quốc và Cố Vĩ cũng lạnh đi một nửa, mong ước và hy vọng tan thành bảy tám mảnh Tuy nói Tần Thục Hoa ngoan ngoãn đứng một chỗ nhưng cô ta vẫn chăm chú lắng nghe Cô ta nghe Đường lão nói như thế, lửa giận vốn đang bị đè nén đột ngột cuồn cuộn dâng trào, cười lạnh lùng nói: “Tôi đã nói rồi, một người phụ nữ còn quá trẻ như cô ta sao có thể tới Thủ đô tiếp nhận công việc của Đường lão được Tôi thấy cô ta đang muốn lừa gạt chúng ta thì đúng hơn!”
Lời trách móc chói tai của Tần Thục Hoa truyền tới tai mọi người, Mạnh Hổ chán ghét nhìn cô ta, vặn lại: “Cô bớt nói hươu nói vượn lại [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Quân y Cố của chúng tôi rất có năng lực, trước đó cô ấy đã cứu mạng của mấy đồng chí trong quân khu của chúng tôi.”
“Nếu không phải thủ trưởng hạ lệnh xuống thì sao quân y Cố phải cất công tới tận đây chứ?”
“Có khi là do cô thấy quân y Cố xinh đẹp hơn mình nên sinh lòng ghen ghét, thế nên mới cố gắng hất nước bẩn, nói xấu cô ấy cũng nên?”
Chàng trai trẻ tuổi không nói thì thôi, vừa mở miệng thì toàn những lời nói sắc bén khiến sắc mặt Tần Thục Hoa trắng bệch [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] “Tôi mà thèm ghen ghét cô ta á Cô ta có gì đáng để tôi ghen tị Cậu có biết tôi là ai không mà dám đứng đây nói năng lăng mạ tôi Mắt chó của cậu đúng là mù rồi!” Tần Thục Hoa tức giận tới mức muốn phun ra lửa Có điều cuối cùng cô ta vẫn phải chịu thiệt, không dám ra tay làm gì, chỉ có thể trốn sau lưng Tần Lập Quốc, hùng hùng hổ hổ chửi mắng Yến Thiếu Ngu hơi nheo mắt lại, mím đôi môi mỏng thành một vòng cung sắc nét, lạnh lùng nói: “Cô có quân hàm không Cô đã từng lập chiến công cống hiến nào cho quốc gia chưa Cô đã từng làm được việc gì đáng khen ngợi cho nhân dân chưa Chỉ đơn thuần dựa vào việc cha cô là Tần Hữu Công thôi mà cô dám nói năng ngông cuồng với một chiến sĩ mới từ tiền tuyến trở về như thế sao Tần Hữu Công đã dạy dỗ cô như thế à?”
Những lời nói của anh lạnh lùng tới mức hoàn toàn không có chút kính trọng nào với Tần Hữu Công, khiến Tần Lập Quốc đứng bên kia cau mày không hài lòng Yến Thiếu Ngu lớn lên ở quân khu tám từ nhỏ, sau khi quay về lại thường xuyên ở trong đại viện quân khu, xem như không quen biết mấy cô cậu được cưng chiều này, cùng lắm chỉ gặp qua vài lần Từ sau khi nhà họ Yến xuống dốc, lại càng chẳng có ai phí công tốn sức ghi nhớ tướng mạo anh làm gì Lúc này, Đường lão cũng nhíu mày, nhưng không phải vì Yến Thiếu Ngu mà ngược lại quay qua nhìn Tần Thục Hoa: “Cô là một nữ đồng chí nhưng nói chuyện thật sự rất khó nghe Tôi thấy là vì trước kia thủ trưởng quá cưng chiều cô nên cô mới không biết quy củ như vậy!”
Mặt Tần Thục Hoa tái nhợt, cảm thấy có chút tủi thân đến mức chưa kịp thốt lê, Đường lão đã nhíu mày càng chặt hơn, vẻ mặt trở nên nghị: “Tôi và lão Phùng không hề thông báo cho các cô cậu về nơi chữa bệnh của thủ trưởng, mấy cô cậu nghe được tin tức từ đâu?”
Nghe vậy, bầu không khí nhất thời trở nên im lặng đến lạ thường Trong lòng Yến Thiếu Ngu cảm thấy nặng nề, chẳng lẽ tin tức đã bị lộ ra ngoài từ sớm rồi Chuyến đi lần này của họ tới đây có hai nhiệm vụ, một là cứu thủ trưởng của nhà họ Tần – Tần Hữu Công, hai là xử lý Giáng Đầu Sư đứng sau nhà họ Khương, một khi tin tức bị rò rỉ ra ngoài, nhà họ Khương hay thậm chí là Giáng Đầu Sư chắc chắn sẽ có đề phòng, nếu muốn ra tay sẽ càng khó khăn hơn Tần Lập Quốc mím chặt môi, sắc mặt lúng túng, trông có vẻ vô cùng khó xử Tần Thục Hoa thì ngược lại chẳng hề để ý, tỏ ra hoàn toàn thờ ơ, cô ta nắm lấy ngón tay, không nói một lời “Đây là chuyện tuyệt mật, rốt cuộc các cô cậu biết bằng cách nào?” Giọng nói Đường lão trầm xuống, quát lớn Chuyện Tần Hữu Công bị bệnh nặng cần chữa trị liên quan đến rất nhiều người Hơn nữa, lần này lại là một nữ quân y trẻ tuổi đến điều trị, trong quá trình này không khỏi xuất hiện vài chuyện khó khăn trắc trở, ông ấy và lão Phùng có chung một suy nghĩ, đó là hoàn toàn giấu kín tin tức này, tuyệt đối không nói cho ai biết Lúc nãy tình hình nguy cấp, Đường lão không thể suy nghĩ nhiều như thế Giờ nghĩ lại mới nhận ra điểm đáng ngờ
Tần Thục Hoa và Tần Lập Quốc không nhận được thông báo, vậy rốt cuộc bọn họ đã biết tin này từ đâu Tần Lập Quốc thì thôi đi, kiểu tính tình như Tần Thục Hoa, thấy nữ quân y trẻ tuổi như Cố Nguyệt Hoài sao có thể không lên tiếng khiêu khích mỉa mai được chứ Người giật dây làm ra chuyện này có ý đồ độc ác gì không cần nói cũng biết, đây rõ ràng là không muốn để thủ trưởng khỏe lại Đường lão nghĩ thế, con ngươi co rút lại, ông ấy chỉ cảm thấy tới cả xương sống cũng lạnh buốt Đường lão trừng mắt, giọng nghiêm khắc quát: “Nói!”
Đường lão là người ôn hòa, hiếm khi có lúc tức giận như bây giờ, sắc mặt Tần Thục Hoa tái mét, quay qua nhìn Tần Lập Quốc cầu cứu Tần Lập Quốc thở dài, hơi cúi người về phía Đường lão nói: “Đường lão, Thục Hoa chỉ tình cờ nghe được tin tức từ chỗ bạn bè thôi Thủ trưởng của quân khu tám phái quân y dưới trướng tới Thủ đô chữa bệnh cho cha tôi, chuyện này vốn không thể nào giấu mãi được.”
Yến Thiếu Ngu cười lạnh lùng: “Chữa bệnh cho cha anh Ai nói cô ấy tới đây là vì chữa bệnh cho cha anh Tần Hữu Công bệnh nặng, chuyện này rất hệ trọng, không thể công khai được, hai người lại có thể tùy ý nghe được chuyện này từ chỗ bạn bè, các người xem đây là trò đùa à?”
Nghe vậy, Tần Lập Quốc sững người lại, cứng ngắc, bỗng nhiên tỉnh ngộ Ban đầu Tần Lập Quốc cũng không để ý lắm, dẫu gì thì trước đó cũng đã tìm không ít người tới chữa bệnh cho cha mình Nhưng lần này liên quan đến cả quân đội, theo lý thuyết thì phải được giữ kín Tần Thục Hoa - một người không dính dáng đến quân sự hay chính trị, rốt cuộc cô ta nghe được tin này từ đâu Tần Lập Quốc nhanh chóng đi tới trước mặt Tần Thục Hoa, một tay nắm chặt lấy cánh tay cô ta, nghiêm túc hỏi: “Thục Hoa, rốt cuộc em nghe được chuyện này từ ai?”
Tần Thục Hoa vẫn chưa nhận ra sự nghiêm trọng của vấn đề, liền hất tay Tần Lập Quốc ra: “Này, anh làm đau em đấy!”
Lúc này Tần Thục Hoa cũng đã nhận ra ánh mắt mọi người xung quanh đều đang đổ dồn tập trung vào mình Cô ta hiểu rằng nếu hôm nay không nói cho rõ ràng thì sẽ còn gặp nhiều rắc rối Vì thế cô ta nhỏ giọng nói: “Làm gì có ai đâu, hôm qua ở khách sạn Duyệt Lai em gặp được… Gặp được Khương Đồng, có trò chuyện vài câu.”
Tần Lập Quốc hít một hơi thật sâu, nhìn Tần Thục Hoa với vẻ mặt thất vọng: “Tần Thục Hoa, em không biết quan hệ giữa nhà họ Tần và nhà họ Khương là như thế nào sao Sao em còn dây dưa với cậu ta, em có biết hành vi tự tung tự tác của em sẽ gây hại cho mọi người không?”
Tần Thục Hoa bất mãn nói: “Làm gì có quá như anh nói chứ Em là em, nhà họ Tần là nhà họ Tần, sao có thể nhập lại thành một được Hơn nữa gia thế của em và Khương Đồng tương đương nhau, cũng thích nhau, yêu nhau là chuyện bình thường Anh, anh đúng là chuyện bé xé ra to!”
Tần Thục Hoa vừa dứt lời, Tần Lập Quốc đã giơ tay lên, tát mạnh cô ta một cái Anh ấy tức giận mắng: “Chuyện bé xé ra to à [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đồ ngu xuẩn Thật ngu ngốc!”