Cố Nguyệt Hoài rời khỏi nhà của Vương Bồi Sinh thì đến khu chăn nuôi Cô vào rồi mới phát hiện hôm nay Vương Phúc không đến, trong văn phòng cũng chỉ có mỗi Vương Bồi Sinh, ông ấy đang cầm bút máy múa bút thành văn trên sổ, chỉ dựa vào dáng vẻ nghiêm túc này, người này làm cán bộ đại đội cũng thỏa đáng Cố Nguyệt Hoài chào một tiếng: “Chủ nhiệm Vương!”
Vương Bồi Sinh ngây ra, quay đầu lại nhìn Cố Nguyệt Hoài, thấy tinh thần cô khá tốt bèn đặt bút xuống nói: “Về rồi à Anh hai cháu sao rồi?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Không sao ạ, cảm ơn chủ nhiệm Vương quan tâm, hôm nay cháu đến là muốn hỏi bác cháu có thể xin nghỉ thêm hai ngày nữa không Cháu định đến thành phố Chu Lan tìm bà con, đi đường hơi mất thời gian.”
Vương Bồi Sinh không chút lưỡng lự, biết nhà cô vừa gặp chuyện phải tìm họ hàng hỏi thăm giải quyết bèn nói: “Được, chuyện vẽ tường không vội.” Nói xong, ông ấy lại chuyển sang nói cái khác: “Cháu đến thành phố Chu Lan cần viết thư giới thiệu nhỉ?”
Cố Nguyệt Hoài cười, nịnh nọt nói: “Chủ nhiệm Vương suy nghĩ chu toàn, quả nhiên là cán bộ tốt phục vụ cho nhân dân!”
Vương Bồi Sinh bật cười lắc đầu, lấy một tờ giấy chuyên để viết thư giới thiệu ra, là một tờ giấy còn nhỏ hơn giấy A4, cuống nằm bên trái, ông ấy lấy bút máy ra viết hết thông tin của Cố Nguyệt Hoài, cuối cùng còn đóng mộc của đại đội sản xuất Đại Lao Tử lên Ông ấy thổi nước mực trên giấy cho khô mới đưa thư cho Cố Nguyệt Hoài: “Cho cháu.”
Cố Nguyệt Hoài cầm lấy, xem họ tên, ngày tháng, hạng mục công việc và mã số thư giới thiệu vân vân được đánh dấu rõ ràng trên thư Đôi mắt cô đong đầy niềm vui, nói: “Cảm ơn chủ nhiệm Vương.”
Vương Bồi Sinh xua tay, chỉ là một chuyện nhỏ, nào đáng để cảm ơn Cố Nguyệt Hoài nhớ đến chuyện phiếu lương thực, lại mặt dày nói: “Chủ nhiệm Vương, cái đó, nhà cháu không đủ phiếu lương thực, nhưng ra ngoài không có phiếu thì không được, bác xem có thể cho cháu mượn một ít không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chắc chắn về cháu sẽ trả bác!” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Thời đại sử dụng phiếu và giấy phép, không có phiếu và giấy phép thì làm gì cũng khó Vương Bồi Sinh cười: “Đương nhiên không thành vấn đề rồi.”
Nói xong, ông ấy lấy một xấp phiếu tiền từ trong túi áo ra, chọn và rút phiếu lương thực ra đưa cho Cố Nguyệt Hoài: “Đây là hai cân phiếu lương thực, đủ chưa?”
Cố Nguyệt Hoài vội nói: “Đủ Đủ rồi ạ Cảm ơn chủ nhiệm Vương!”
Người ở thôn có khá ít phiếu lương thực, vì nó được phát theo đầu người, giới tính, độ tuổi và ngành nghề, còn có kiểu chia phiếu lương thực cả nước và theo vùng Người trong thôn tự cấp tự túc, chỉ có lúc chia lương thực cuối năm mới được phát cho một ít phiếu lương thực, còn phiếu thịt, phiếu xăng dầu và phiếu vải thì hiếm hơn, đó là còn chưa kể đến đủ thứ phiếu xa xỉ muôn hình vạn trạng toàn phải có mối quan hệ mới có thể xin được Cố Nguyệt Hoài chào tạm biệt Vương Bồi Sinh rồi về nhà Cô xách sọt lên, bên trong đựng một ít táo tàu và nước giếng không gian, rồi cô đi luộc vài quả trứng định mang theo ăn trên đường Vì đi tàu hoả cũng cần sử dụng phiếu lương thực dành riêng cho tàu hoả, nếu không thì không thể ăn thức ăn trên tàu, đi đường cả đêm, nếu không chuẩn bị ít thức ăn thì e là còn chưa đến thành phố Chu Lan đã đói meo rồi Mọi thứ đã xong xuôi, Cố Nguyệt Hoài khóa cửa nhà lại đi lên thị trấn Từ huyện Thanh An đến thành phố Chu Lan chỉ có một chuyến tàu hoả, là chuyến đêm, đi đường không vội nên cô cũng không bỏ thêm tiền để đi xe bò, ở nhà thì sao cũng được nhưng ra đường phải rủng rỉnh, trên người tổng cộng chỉ có hai mươi đồng và hai cân phiếu lương thực, vẫn nên sử dụng tiết kiệm Mãi đến khi mặt trời lên cao ba sào, Cố Nguyệt Hoài mới đến huyện Thanh An Cô không có đồng hồ, cũng không biết thời gian chính xác nên không về trạm y tế mà đến ga tàu luôn [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Ga tàu ở huyện Thanh An rất nhỏ, chỉ có hai sân ga và một phòng chờ Ga tàu hoả người đông như mắc cửi, chính giữa có treo đồng hồ to đùng, Cố Nguyệt Hoài nhìn một cái, giờ là hai giờ, cô nắm chặt chiếc nhẫn phỉ thúy trong túi, mạnh mẽ chen vào đám đông xếp phía sau hàng mua vé Tuy hàng dài nhưng hiệu suất rất cao, không lâu sau đã đến lượt Cố Nguyệt Hoài Nhân viên bán vé hỏi: “Đi đâu?”
Cố Nguyệt Hoài nói: “Thành phố Chu Lan.”
Nhân viên bán vé nhanh nhẹn lấy vé tàu lửa trong hộp trước mặt ra, rồi lấy mộc ra đóng số hiệu đoàn tàu và ngày tháng hôm nay: “Hai đồng hai.”
Cố Nguyệt Hoài đưa tiền, cũng nhận được vé tàu vào tay Vé tàu kiểu giấy cứng, một tờ rất bé, bên trên đánh dấu từ huyện Thanh An đến thành phố Chu Lan, giá vé hai đồng hai, thời gian ngày 24 tháng 10 năm 1972, giờ khởi hành 22:20, có giá trị trong vòng năm ngày Cố Nguyệt Hoài ngẩng đầu nhìn đồng hồ lớn, thời gian vẫn còn sớm, cô phải chờ tám tiếng nữa trong phòng chờ Cô ngồi trong phòng chờ ăn hai quả táo tàu và một quả trứng luộc, lấp đầy chiếc bụng đói cồn cào Cố Nguyệt Hoài ăn xong thì bắt đầu nhìn chằm chằm dòng người đến và đi trong ga tàu, có trẻ con đang khóc gào, có vợ chồng cãi vã, có hai người bạn già bầu bạn dìu dắt nhau, cũng có người làm công đi công tác sạch sẽ tươm tất Đủ các khía cạnh của cuộc đời So với tất cả những người ở đây, cô có thể có được cơ hội sống lại lần nữa đã rất may mắn rồi, không phải sao Thời gian trôi qua từng phút từng giây, sắc trời đã tối lắm rồi Khi gần đến giờ soát vé, đột nhiên Cố Nguyệt Hoài trông thấy Cố Chí Phượng sốt sắng tìm kiếm ai đó trong đám đông “Cha!” Cố Nguyệt Hoài giật mình, gọi to Cố Chí Phượng quay đầu lại, thấy Cố Nguyệt Hoài bèn thở phào Ông chen qua dòng người, còn chưa đến trước mặt Cố Nguyệt Hoài đã mở miệng quở trách: “Sao con không về trạm y tế Cha còn chưa trả tiền và phiếu lương thực cho con nữa [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không có gì hết sao có thể lên thành phố?”
Cố Nguyệt Hoài ngơ ngác, nhìn Cố Chí Phượng đang không ngừng ca cẩm rồi móc một xấp phiếu và tiền trong túi ra nhét vào tay cô Cố Chí Phượng vỗ vào tay Cố Nguyệt Hoài, dặn dò: “Cha không có được bao nhiêu tiền, cho con hết, cứ cầm lấy đi, giữ cho kỹ đừng làm mất, ở bên ngoài cũng đừng để bản thân chịu thiệt, ăn ngon tí, biết chưa?”
Nghe lời căn dặn của ông, hốc mắt Cố Nguyệt Hoài hơi đỏ lên Cô gật đầu chắc nịch, cũng không từ chối, cất kỹ phiếu và tiền: “Cha mau về đi, đừng lo, con phải soát vé ngay rồi, chừng nào về mình có thể trả hết nợ, sống cuộc sống tươi đẹp.”
Cố Chí Phượng mấp máy môi muốn nói gì đó, cuối cùng đổi thành tiếng thở dài 22:20, đã đến giờ soát vé Cố Nguyệt Hoài mím môi đi đến cửa soát vé, xong xuôi thì đi vào cổng, lúc quay đầu lại, Cố Chí Phượng vừa vẫy tay chào cô vừa lặng lẽ lau nước mắt, dáng vẻ im lặng rơi lệ ấy giống hệt như sắp gả cô đi lấy chồng Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, cũng vẫy tay với ông rồi quay người sải bước đi vào ga tàu .. Đa số tàu hoả thời nay vẫn còn là tàu hỏa chạy bằng hơi nước, khí đốt cung cấp mã lực cho xe, thường thì một chuyến đều phải tốn mấy tấn nhiên liệu, tốc độ di chuyển rất chậm, chỉ có ba mươi đến bốn mươi ki lô mét Dù huyện Thanh An là huyện trực thuộc thành phố Chu Lan, nhưng một vùng ở bắc một vùng ở nam, cách nhau rất xa, phải đi tàu bảy tiếng mới có thể đến nơi, thậm chí còn xa hơn đi sang thành phố lân cận Nhưng thành phố Chu Lan rất phồn hoa, được coi là một thành phố cấp một của nước Z Đây cũng là nguyên nhân cô nghìn dặm xa xôi chạy đến thành phố Chu Lan, không phải ở đâu cũng có cửa hàng ký gửi Cố Nguyệt Hoài không mua vé giường nằm, cô ngồi trên ghế, môi trường hỗn tạp, mùi cũng rất nồng Chỗ của cô cạnh cửa sổ, ngồi xuống không lâu thì tàu xình xịch xình xịch khởi hành “Cô gái, đến thành phố Chu Lan à?” Không biết đi được bao lâu thì người phụ nữ ngồi cạnh Cố Nguyệt Hoài lên tiếng bắt chuyện với cô, suy cho cùng chặng đường cũng xa, không ai nói chuyện thì cũng chán “Vâng.” Cố Nguyệt Hoài gật đầu Cô không phải người niềm nở, vì đã trải qua sự khốn khổ nên cực kỳ cảnh giác người lạ Người phụ nữ kia cũng không quan tâm sự thờ ơ của cô, cười nói: “Ha ha tôi cũng đến thành phố Chu Lan, đi khám bệnh.”
Bà ta là một người lắm mồm, suốt chuyến đi cứ nói mãi, lúc thì hỏi Cố Nguyệt Hoài có người yêu chưa, lúc thì hỏi nhà cô có mấy người có lao động mạnh hay không đủ thứ, cứ như ước gì có thể hỏi ra hết mười tám đời tổ tiên nhà cô luôn ấy Nhưng sau khi Cố Nguyệt Hoài nói tổ tiên mình là địa chủ thì người phụ nữ kia im bặt, nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt Lỗ tai của Cố Nguyệt Hoài được thanh lọc, quyết định dựa vào lưng ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi