Lý Hồng Mai vẫn luôn chú ý tới Vương Bồi Sinh và Cố Nguyệt Hoài, đương nhiên bà ta không bỏ qua được ánh mắt đó Sắc mặt bà ta trắng bệch vì tức giận, cả người run rẩy, hét lên một tiếng xé lòng: “Tôi biết mà Vương Bồi Sinh, anh có biết xấu hổ hay không Còn cô nữa Cố Nguyệt Hoài, còn trẻ mà lăng nhăng ghê đấy!”
Vương Bồi Sinh rất tức giận, cuối cùng không kiềm chế nổi nữa mà lao đến tát thẳng vào mặt Lý Hồng Mai: “Tôi nhịn cô đủ rồi.” Nói xong, ông ấy hít một hơi thật sâu: “Lý Hồng Mai, cô theo tôi về, tôi sẽ nói rõ chuyện này với cô.”
Lý Hồng Mai nghiêng đầu sang một bên, cảm thấy má nhói đau, bỗng nhiên bà ta cười giễu: “Nhịn tôi đủ rồi à Vậy anh muốn thế nào, muốn ly hôn rồi cưới Cố Nguyệt Hoài thật sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Bọn chó!”
Khóe môi Cố Nguyệt Hoài giật giật, cô móc phiếu lương thực trong túi ra đưa cho Vương Bồi Sinh “Tôi mượn phiếu lương thực này là vì anh hai của tôi bị thương phải ở trạm y tế, tôi phải đến thành phố Chu Lan để vay tiền người thân Chủ nhiệm Vương là một người rất tốt bụng, vì tất cả mọi người đều cùng một đại đội nên chú ấy cho tôi mượn phiếu lương thực này.”
“Chú ấy đã làm gì sai Sao thím lại dùng lời lẽ độc ác làm người ta buồn nôn như thế?”
“Trên đường đi phiếu lương thực này không có giá trị, nên khi trở về tôi sẽ trả lại.”
“Thím Lý à, nếu thím đã biết danh tiếng của tôi không tốt thì thím cũng phải biết danh tiếng của thím cũng chẳng ra gì đúng không Thím cho rằng lo được lo mất là có thể giữ đàn ông lại bên mình sao Chủ nhiệm Vương ở trong đại đội rất có uy tín và được mọi người tôn trọng, cả tôi cũng thế.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Thím nói tôi lăng nhăng, nhưng tôi còn chưa rẻ rúng đến mức làm bậy với người đáng tuổi cha tôi.”
“Còn trứng gà là tôi mua ở cung tiêu xã, để cảm ơn chủ nhiệm Vương đã đưa anh hai của tôi đến trạm y tế huyện và dốc lòng giúp đỡ, chứ không phải như những lời bẩn thỉu mà thím nói.”
“Bây giờ tôi đã lại trả phiếu lương thực rồi, thím yên tâm, sau này tôi sẽ không đến đây nữa.”
Cố Nguyệt Hoài bình tĩnh nhún vai, nhìn Lý Hồng Mai phát điên vì Vương Bồi Sinh mà nói xấu cô, phản ứng đầu tiên của cô là phẫn nộ và tức giận, nhưng nhìn thấy sự sợ hãi trong mắt bà ta, cô lại cảm thấy vừa nhàm chán vừa buồn cười Vướng vào vụ bê bối với một người đàn ông bốn mươi tuổi, thật sự là vừa vô lý vừa kỳ quặc Lúc cô xoay người chuẩn bị rời đi, đột nhiên lại quay đầu nói: “À, lúc cháu mang trứng gà đến thì cái giỏ vẫn để ở đây, phiền chủ nhiệm Vương đưa lại cho cháu ạ.”
Vương Bồi Sinh sửng sốt, nắm chặt phiếu lương thực trong tay, đầy xấu hổ khẽ gật đầu Ông ấy đi vào nhà lấy giỏ ra đưa cho Cố Nguyệt Hoài, nói một câu xin lỗi, Cố Nguyệt Hoài lắc đầu: “Chủ nhiệm Vương không cần phải xin lỗi ai cả, nhưng bệnh của thím Lý vẫn phải chữa trị, không thì gặp ai cũng cắn, ai mà chịu cho nổi?”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài nhận lấy cái giỏ, ôm Yến Thiếu Đường rời khỏi nơi thị phi này Hoàng Phượng Anh nhìn bóng lưng Cố Nguyệt Hoài rồi quay đầu nói với đám người đang chen chúc: “Được rồi, được rồi, không còn chuyện gì nữa, tất cả giải tán, giải tán đi!”
Vương Phúc cũng chắp tay sau lưng, vẻ mặt lạnh lùng nói: “Mọi người đi làm việc đi!”
Lý Hồng Mai được thả ra nhưng bà ta lại đặt mông ngồi xuống đất, không khóc không làm loạn, không biết bà ta đang suy nghĩ gì nữa Hoàng Phượng Anh nhìn bà ta với ánh mắt vừa thương hại vừa chán ghét, nhưng dù gì bà ấy cũng là nữ chủ nhiệm, cho nên chỉ thở dài tiến lên đỡ bà ta dậy, vỗ bụi trên người giúp bà ta rồi nói: “Hồng Mai, cô đừng quấy rối thế nữa, người trong đại đội chúng ta ai mà không biết Tiểu Cố thích thằng nhóc nhà họ Trần kia chứ Cô nghĩ nhiều quá rồi, chủ nhiệm Vương cũng không phải loại người đó mà đúng không?”
Lý Hồng Mai là người không biết điều, nghe thấy lời này thì cười một tiếng: “Không phải loại người đó Hoàng Phượng Anh, cô tự cho mình là gì thế Lúc còn trẻ thì tranh giành với tôi, bây giờ lại nhìn tôi bị chê cười?”
“Cô nói đỡ cho Vương Bồi Sinh à Cô có ý đồ gì đây Cô nghĩ anh ta sẽ để mắt đến cô sao?”
Hoàng Phượng Anh nghe vậy thì lập tức nổi giận, đẩy Lý Hồng Mai xuống đất, nghiêm nghị nói: “Cô nói nhảm gì thế [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Miệng phun ra toàn là phân, Tiểu Cố nói đúng, gặp ai cũng cắn!”
Nói xong, Hoàng Phượng Anh phất tay áo xoay người rời đi, lười để ý đến chuyện vớ vẩn nhà bà ta nữa, mất thời gian mà còn rước thêm phiền phức Làm mất lòng một người chưa đủ, còn làm mất lòng thêm một người nữa, sắc mặt Vương Bồi Sinh tái mét, không muốn nói chuyện với Lý Hồng Mai nữa, ông ấy quay sang nói với Vương Phúc: “Bí thư chi bộ, ông về trước đi, hôm nay tôi không đi được, tôi phải xử lý chuyện trong nhà một chút.”
Vương Phúc nhìn Vương Bồi Sinh, ông ấy vẫn hiểu đồng nghiệp lâu năm của mình Ông ấy đưa tay vỗ vai Vương Bồi Sinh: “Có chuyện gì thì từ từ nói, Hồng Mai không có con, cũng là một người đáng thương.”
Vương Bồi Sinh không nói gì, mãi cho đến khi mọi người xung quanh giải tán hết, ông ấy mới bước tới kéo cánh tay Lý Hồng Mai trở về nhà *
Ở một bên khác, Cố Nguyệt Hoài không trở về khu chăn nuôi Lý Hồng Mai là một người không có não, ai biết được bà ta ghi thù rồi có làm ra chuyện gì cực đoan hay không Bên cạnh cô còn có Yến Thiếu Đường, thật sự không có tâm trạng ầm ĩ với Lý Hồng Mai, nhưng cô đã đi thành phố Chu Lan hai ngày, trứng gà cũng được đưa đến hai ngày rồi, tại sao lúc này Lý Hồng Mai lại đột nhiên nổi điên nã súng như thế Nghe ý của Vương Bồi Sinh thì ông ấy hiểu tính cách của Lý Hồng Mai, cho nên ông ấy sẽ không nói chuyện này cho bà ta biết, vậy làm sao bà ta biết ông ấy đưa phiếu lương thực cho một người phụ nữ mượn Cố Nguyệt Hoài híp mắt suy nghĩ Vốn chỉ là một chuyện cỏn con, bình thường cũng không phải Vương Bồi Sinh chưa từng cho người khác vay tiền hay mượn phiếu lương thực, tuy Lý Hồng Mai không thích nhưng cũng chưa từng phản ứng lớn như bây giờ, hôm nay bà ta phát điên cái gì thế Ngay giây tiếp theo, khuôn mặt Cố Nguyệt Hoài đột nhiên trở nên lạnh lẽo, cô không nhẹ không nặng mà hừ lạnh một tiếng Nếu nói ai là người hiểu rõ chuyện gia đình cô nhất thì chắc chắn là người nhà của cô, cha, anh cả và anh ba đều không có lắm mồm như vậy, ngoại trừ Cố Duệ Hoài không có việc gì làm ở trạm y tế, biết cái gì cũng nói hết cho Điền Tĩnh nghe thì cô không nghĩ ra được ai khác Chuyện này chắc chắn có liên quan đến Điền Tĩnh [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Không biết cô ta đã thầm thì cái gì với Lý Hồng Mai nữa Cố Nguyệt Hoài nhắm mắt lại, xách giỏ về nhà rồi lại đưa Yến Thiếu Đường ra ruộng Cố Chí Phượng đã thấy Cố Nguyệt Hoài từ xa, ông vội tiến đến vài bước chào đón: “Bé con, sao con đến sớm vậy?”
“Cha, con chuẩn bị lên huyện, cha giúp con chăm sóc Thiếu Đường nhé.” Cố Nguyệt Hoài nói xong thì đưa tay Yến Thiếu Đường vào tay Cố Chí Phượng, ánh mắt cô bé đờ đẫn nhưng cứ nắm chặt vạt áo Cố Nguyệt Hoài không chịu buông ra Cố Nguyệt Hoài bất đắc dĩ, nửa ngồi xổm xuống, dịu dàng nói: “Thiếu Đường à, chị có việc phải ra ngoài một lát, em ở lại với cha của chị có được không Chị sẽ cố gắng về sớm.”
Yến Thiếu Đường chớp mắt một cái, không biết có phải lời này có tác dụng hay không mà cô bé buông lỏng tay ra Cố Nguyệt Hoài vươn tay ôm chầm lấy Yến Thiếu Đường rồi nhét vào túi cô bé hai quả trứng luộc, ngẩng đầu nói với Cố Chí Phượng: “Cha, lát nữa nếu Thiếu Đường đói thì cha bóc trứng gà cho em ấy ăn nhé, con sẽ đi sớm về sớm.”
Cố Chí Phượng khẽ gật đầu, đưa tay xoa đầu Yến Thiếu Đường: “Được Cha biết rồi, con đi đi.”
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, cứ ba bước là lại quay đầu nhìn lại Cô không về nhà mà chuẩn bị đi bộ lên huyện, trên đường đi cô còn gặp Trần Nhân đang làm việc trong ruộng, nhưng không biết có phải vì mấy lần cô ta không chiếm được lợi lộc gì từ cô hay sao đó mà Trần Nhân chỉ nhìn cô một cái rồi nhìn đi chỗ khác Cô ta cũng trưởng thành rồi, không còn ngu ngốc như trước kia nữa Điền Tĩnh không đi làm, không biết là lại bám lấy Trần Nguyệt Thăng hay lại đến trạm y tế tìm anh hai ngu như heo của cô để tạo thiện cảm, hay là bị Nhậm Thiên Tường bí mật theo dõi sau khi ra tù.
Chuyện của Lý Hồng Mai vẫn chưa có xong đâu!