Cố Duệ Hoài nhìn thấy dáng vẻ co ro của Điền Tĩnh thì không khỏi đau lòng, nếu không phải vì mình thì cô ấy đâu cần phải thành ra như thế Nghĩ đến đây, giọng điệu nói chuyện của cậu với Cố Nguyệt Hoài đột nhiên trầm xuống: “Tiểu Tĩnh, em không cần phải như thế đâu.” Rồi quay mặt về phía Cố Nguyệt Hoài, trong mắt không giấu nổi vẻ lạnh lùng: “Cố Nguyệt Hoài, mày đến đây làm gì?”
Cố Nguyệt Hoài nâng mí mắt lên, thản nhiên nói: “Dù sao tôi cũng là người đi mượn tiền để chữa chân cho anh, anh không định hỏi gì sao?”
Nhắc đến hai chữ “mượn tiền”, sắc mặt Cố Duệ Hoài càng ngày càng ảm đạm Cậu lén nhìn thoáng qua Điền Tĩnh đang đứng ở một bên, trước mặt người phụ nữ mình yêu, cậu không muốn thừa nhận hoàn cảnh gia đình mình quá nghèo nàn đến mức phải đi mượn tiền để chữa bệnh nên chỉ lảng tránh nói: “Mày về đi, tao không sao.”
Cố Nguyệt Hoài cười khẩy, tình yêu khiến người ta mù quáng, câu này quả thật không sai Điền Tĩnh vẫn cúi đầu, không có phản ứng gì, như thể không nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai người Cố Tích Hoài đứng bên cạnh lại có chút không nghe nổi nữa, cậu ấy nhíu mày nói: “Anh hai, anh nói gì vậy Nguyệt Hoài khó khăn lắm mới từ thành phố Chu Lan trở về, còn phải chạy đi chạy lại vì chân của anh, mà anh lại có thái độ như vậy hả?”
“Thằng ba, ý em là sao Trước kia…” Cố Duệ Hoài là một thùng thuốc nổ, đụng vào một cái là nổ tanh bành Cậu tự nhận mình là người thân thiết với Cố Tích Hoài nhất trong nhà, cậu sẵn lòng thì thầm với cậu ấy, cùng ghét bỏ Cố Nguyệt Hoài, cùng phàn nàn về sự thiên vị của ông Cố, từ khi nào mà cậu ấy lại thay đổi Không đứng về phía cậu nữa Vẻ mặt Cố Tích Hoài không thay đổi, hoàn toàn không cảm thấy xấu hổ khi Cố Duệ Hoài nhắc lại chuyện trước đây hai người cùng ghét bỏ Cố Nguyệt Hoài Cậu ấy bình tĩnh nói: “Trước kia thì sao Lúc trước em không thích Nguyệt Hoài, chê em ấy kéo chân gia đình mình, nhưng bây giờ khác rồi, biết sai mà sửa mới là điều quan trọng, Nguyệt Hoài đã thay đổi rồi, anh hai, anh nên mở mắt ra mà nhìn đi.”
Nghe vậy, Điền Tĩnh đứng bên cạnh không khỏi ngước lên nhìn Cố Tích Hoài một cái Cô ta không ngờ anh ba nhà họ Cố có tương lai đầy hứa hẹn trong tiểu thuyết lại tha thứ cho Cố Nguyệt Hoài nhanh như vậy, cô ta nhớ rõ phần mở đầu trong tiểu thuyết, lúc thanh niên trí thức về nông thôn thì cậu ấy vẫn tỏ thái độ lạnh nhạt với Cố Nguyệt Hoài cơ mà Nếu Cố Nguyệt Hoài không được cầm kịch bản nữ chính và thay đổi dưới sự ảnh hưởng của nam chính thì sao cô có thể được tất cả mọi người yêu mến Điền Tĩnh liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, trái tim cô ta không khỏi thắt lại lần nữa Từ khi nào mà Cố Nguyệt Hoài lại gầy như vậy? Cô ta không khỏi ngẩng đầu cẩn thận quan sát, cái nhìn này khiến cả trái tim cô ta đều chùng xuống Giống như trong tiểu thuyết viết, nữ chính Cố Nguyệt Hoài có mái tóc đen như mực, đôi mắt mèo độc đáo vô cùng linh động, trong trẻo như gương băng, mũi thanh tú, đôi môi hồng đào đầy đặn, ngay cả đầu ngón tay cũng mang một sắc hồng anh đào mà người khác không có. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Sao lại như thế được Cô ta nhớ Cố Nguyệt Hoài quyết tâm giảm cân là vì Trần Nguyệt Thăng, nhưng đời này cô ta đã nắm chặt Trần Nguyệt Thăng trong tay, không để anh ta dây dưa gì với Cố Nguyệt Hoài mà, làm sao có thể trở thành động lực để cô giảm cân Trông ngoại hình của cô như thế này thì chắc cũng giảm cân được một thời gian rồi, nếu cứ tiếp tục như vậy, đợi đến khi thanh niên trí thức về nông thôn thì cô sẽ hoàn toàn gầy đi Mặc dù nam chính trong tiểu thuyết không phải vì sắc đẹp mà yêu Cố Nguyệt Hoài, nhưng rõ ràng “sắc” cũng góp phần không nhỏ, cô xinh đẹp như vậy, sẽ chỉ khiến con đường phía trước của cô ta càng trở nên khó khăn hơn Rốt cuộc là sai ở đâu Trong mắt Điền Tĩnh lộ ra vẻ u ám, thầm hận mình chủ quan, không thèm để ý đến Cố Nguyệt Hoài ‘Cuộc sống hạnh phúc trong thập niên bảy mươi’ nói về cuộc sống hạnh phúc của Cố Nguyệt Hoài, nhưng cô ta là nữ xuyên không, làm sao có thể bước vào con đường bi thảm của đám nữ phụ đó được Kiếp này, cuộc sống hạnh phúc chỉ có thể thuộc về Điền Tĩnh Xem ra, cô ta phải nỗ lực hơn với Cố Duệ Hoài rồi Cô ta nhất định phải lấy được bàn tay vàng trong sách, nếu không thì làm sao cô ta hạ gục Cố Nguyệt Hoài được chứ Trạng thái tinh thần của Điền Tĩnh không được ổn cho lắm, còn Cố Duệ Hoài thì sau khi nghe lời Cố Tích Hoài nói cũng không vui vẻ chút nào Cậu hừ lạnh một tiếng, liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài nói: “Giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, làm sao em biết nó sẽ không trở lại như trước kia Anh thấy chẳng qua bây giờ nó nhàn rỗi không có việc gì làm, trong lòng không biết chứa đầy những toan tính xấu xa gì nữa đấy.”
Cố Tích Hoài mím môi, cau mày nói: “Trong lòng anh ngoài Điền Tĩnh ra chắc chẳng còn ai khác nữa quá.”
Cậu ấy thực sự không thể hiểu nổi loại tình cảm này, dù Cố Nguyệt Hoài có tệ đến đâu, nhưng vì một người ngoài mà làm khó người nhà mình, đây là kiểu gì vậy chứ Cố Duệ Hoài nghe thấy Cố Tích Hoài nhắc tới Điền Tĩnh, cậu thản nhiên nói: “Vậy thì sao nào Tiểu Tĩnh xứng đáng mà!”
Cố Tích Hoài nghe vậy, sắc mặt cậu ấy trở nên lạnh lùng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Mấy ngày nay cậu ấy chăm sóc người ta, bưng phân bưng nước tiểu, mệt mỏi đến mức eo không duỗi thẳng lên nổi, nhưng còn không bằng Điền Tĩnh chạy đến kể vài chuyện cười cho Cố Duệ Hoài, vậy thì cậu ấy còn ở đây làm gì nữa cơ chứ Không thấy thừa thãi hay sao Cố Tích Hoài nhắm mắt lại, cầm quyển sách trên tủ đầu giường rồi phất tay rời đi “Thằng…” Lúc Cố Duệ Hoài buột miệng nói ra câu đó thì hối hận ngay, muốn gọi lại nhưng Cố Tích Hoài đi quá nhanh, thoắt cái đã không thấy tăm hơi Cố Nguyệt Hoài cũng không đuổi theo, cô móc hai đồng và một ít phiếu lương thực từ trong túi ra, đưa hết cho Cố Duệ Hoài: “Ầy, dù sao anh cũng nợ tiền tôi đủ nhiều rồi, lấy đi, đừng để mình chết đói, vậy không còn ai trả tiền cho tôi nữa mất.”
“Mày!” Sắc mặt Cố Duệ Hoài tái mét, muốn kiên cường từ chối, nhưng nghĩ đến tình huống hiện tại của mình, cậu lại không thể nói ra Lúc này, Điền Tĩnh nhỏ giọng nói: “Nguyệt Hoài, tôi xin lỗi, mấy ngày trước tôi sai rồi.”
Nói xong câu này, dường như cô ta cảm thấy không thể hiện rõ được thái độ của mình, cô ta lại nói: “Cô yên tâm, để bù đắp, khoảng thời gian này để tôi chăm sóc cho anh hai Cố, cô cứ cầm tiền giấy về đi, vì tôi mà anh ấy mới lên núi, tôi sẽ chịu trách nhiệm.”
Cô ta vừa nói ra những lời này, lập tức khiến lòng Cố Duệ Hoài mềm nhũn như nước, thậm chí cả Cố Tích Hoài cũng quên mất tiêu “Tiểu Tĩnh… Em…” Ánh mắt Cố Duệ Hoài tràn đầy tình cảm, nhất thời không biết nên nói gì để làm cho người phụ nữ mà cậu yêu thương cảm nhận được sự xúc động của mình Điền Tĩnh lắc đầu, đưa tay bịt miệng cậu lại: “Anh hai Cố không cần phải nói nhiều, không có gì đâu.”
Cố Nguyệt Hoài có chút hứng thú nhìn hai người họ tình chàng ý thiếp, đột nhiên nói: “Điền Tĩnh, cô thích anh hai của tôi à?”
Nghe vậy, bàn tay của Điền Tĩnh hơi khựng lại, sau đó lại lập tức rụt về, mặt đầy xấu hổ và rụt rè nói: “Làm sao có thể, từ nhỏ anh hai Cố vẫn luôn chăm sóc tôi, tôi.. Tôi…”
Là hải hậu* thì chỉ có thể mập mờ, điều cấm kỵ nhất là chọc thủng lớp giấy cửa sổ tình cảm *Hải hậu: tương tự như hải vương, thường dùng để chỉ những phụ nữ được nhiều đàn ông theo đuổi, quan tâm và chiều chuộng, nhưng mối quan hệ với những người theo đuổi thường chỉ dừng lại ở mức độ mập mờ, không rõ ràng và không tiến đến tình cảm sâu đậm [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Dáng vẻ muốn nói lại thôi không chỉ không khiến Cố Duệ Hoài nhận ra sự thật mà còn khiến trái tim cậu rung động, quay sang quở trách Cố Nguyệt Hoài: “Chuyện này mà mày cũng dám nói ra hả, mày có còn là con gái chưa lấy chồng không vậy?”
Cố Nguyệt Hoài cười ha ha rồi xách giỏ chuẩn bị rời đi Trước khi đi còn không quên thêm mắm dặm muối nói: “Chẳng phải tôi nghe Trần Nhân nói là anh trai cô ta đã chuẩn bị sính lễ một trăm đồng để cưới Điền Tĩnh sao [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Một trăm đồng lận đó, đối với những người như chúng ta thì nhiều lắm đấy!”
“Người một lòng một dạ với Trần Nguyệt Thăng như tôi cũng phải cảm động mà từ bỏ đoạn tình cảm vô nghĩa này.”
“Điền Tĩnh, cô đúng là rất lợi hại, một trăm đồng cũng không cần, đột nhiên thay lòng rồi cùng với anh hai của tôi…”
“Là hàng xóm, tôi phải nghiêm túc nói với cô một chuyện, gia đình tôi đừng nói là một trăm đồng, bây giờ đã nợ đến hai trăm rồi, chắc không có tiền cưới cô đâu, thông cảm, thông cảm nhé.”
Cố Nguyệt Hoài lười biếng nói xong rồi quay người đi mất Mặc dù cô không định ngăn cản Điền Tĩnh ve vãn Cố Duệ Hoài nữa nhưng làm cho cô ta buồn nôn thì vẫn làm được, hơn nữa, Cố Duệ Hoài mà mở miệng thì chẳng bao giờ nói được lời nào tốt đẹp cả, cũng phải trị cậu một chút.