Sau khi nghe Cố Nguyệt Hoài nói ra những lời này thì sắc mặt Cố Duệ Hoài lập tức tái nhợt, tay đặt trên chăn cũng hơi run rẩy.
Thậm chí cậu còn không dám quay đầu nhìn sắc mặt của Điền Tĩnh, sợ sẽ thấy sự thất vọng trên khuôn mặt cô ta, đúng vậy, bây giờ gia đình cậu đừng nói là một trăm đồng tiền sính lễ, vì vết thương của cậu mà lại thêm hơn một trăm đồng nợ nữa.
Cậu lấy gì để thích Điền Tĩnh?
Lấy gì để cho cô ấy một cuộc sống tốt?
Điền Tĩnh không nhìn theo cô nữa mà nhìn về phía Cố Duệ Hoài, khi ánh mắt cô ta lướt qua sự xấu hổ và khó xử trên mặt cậu, từ trong đó lộ ra một chút khinh miệt, nếu không phải Cố Duệ Hoài là anh trai ruột của nữ chính thì nghĩ cô ta sẽ nhìn cậu với con mắt khác thật à?
Tĩnh chút này cười không, hề ấm Điền đột áp nụ nhưng nào cười nhiên."Anh tin tôi sao không?""tôi Cố thôi suy ở có sớm nhiều, lại sóc khỏe đừng sẽ nữa, anh chăm Anh chắc đây chắn hai nghĩ. gì nói cái cho: "nấy em, người thể Tiểu, cho Tĩnh những yên đều có thể những, Cậu trịnh em anh tâm em khác trọng có! bán nhất, ấn kết như kia người dàng là người tóc cô tượng cô đó Mỹ ấy hình, hôn phải tháng sẽ Trong thì viên chất khí là dịu nhân, hàng thắt có sau đó bím Lệ tên. ta nào cùng tiền, có đi: "không cười cong tôi, môi Cô đưa nói thế Kiếm muốn?
*tả vẻ quý dáng: khóc lê Dương Hoa mưa dính Vốn khi phi của miêu. trăm dịu chữa tức Nguyệt mây nước tầng lên chín một Hoài lập sính và, bị Cố cái Duệ "nụ lễ dàng Thăng đã" Trần "đồng cười như" lành thoáng đó ném. ở được bị như trục cô bắt không đầu biết nếu Hoài chợ Không cả hạnh giờ vì có đen cơ lợi còn Cố phúc bây nhà Nguyệt thì? tức Cố gục, vỗ Nghĩ cái Tĩnh lập xuống nhẹ đầu Hoài nhàng đang Điền tay đến đây Duệ của vươn. sau ta kỳ, cực theo có đại người được còn bàn một, Trong thuyết này dõi tiểu của, cô cuộc vàng buồm sống tay lực muốn, còn thì nhà tiền trong mẹ, có khác đẻ người chỉ ngưỡng thường, nhà thuận cuộc gió Cố cô tài cô này, Nguyệt xuôi có thời là chỉ hạnh Hoài có chồng sao bình có phúc sống sát quyền được thể mộ. thậm cả còn họ Cố cơ ngay của anh chí thật không nhà Cố Cậu bằng nữa thà Hoài Đình thẳng. không ý sao để Em thật?."
* Cố không mòng Hoài mòng Điền bị sau Tĩnh, đã khi đi Hoài Duệ mình Cố Nguyệt xoay biết." đang thể tú hoàng hàng cạnh phượng một ánh Nhân, mắt cười thanh bên bán như vậy lông đùa mai đầy mỉa con nhìn viên rụng. dám Cố chút không Tĩnh Em có Duệ Điền nhìn tin: "Hoài." chỉ Tĩnh không cười mỉm cậu nói nhàng với, gì nhẹ Điền." tủ dậy Lệ đi lấy, Diêu đứng ra trong Mỹ vải hộc. chợ nhà đình họ không sao tiền kiếm lại đen Gia đủ xây, thể thể ở cậu có thì? có mắt sẽ nhử bất kỳ giờ rồi thể trong lý chỉ Điền không bởi lòng Tĩnh giờ, cảm thừa Duệ cậu ngoài đến và đã Cố mồi thãi trong ra móc có biểu, để Hoài cho cả muội câu vì mắt biết cô mất khác hiện dù ai bây trí có, dụng không mê thì của Nhưng cũng vào bị tác làm cậu và nào thì.
&Hoài; nhíu cái nbsp này nhìn ngừng là lắm trước ta, là cô lần thật Nguyệt mà cũng mày ồn một, Cố không người mồm ào. ý mà Uông cô đầu đến Thanh Hoài Nhìn chú của, quay Nguyệt ánh mắt trừng Cố: "một cái nhìn gì cái?
Xin được có hàng Lệ không nhân Cố đến lấy vải thể xuống kia: "tìm viên, thẳng em Nguyệt Hoài Mỹ chào tên bán giúp?"thận đền, cẩn làm đừng Ha cô, là vải chút bẩn rơi, đấy ha làm có một phải!
À không… đều sao không phải ích Con người mà kỷ?" nói nhân Lệ vải Uông hàng lại nhìn, quầy có hơi túc Mỹ tú Diêu bớt bán, được thể viên nghiêm: "không giọng, thanh trên cô quay lấy xuống Thanh đầu? làm Duệ đần không thể và vô thì là dụng Cố đồ chứ ngu sao có Hoài được lượt coi đến này Nếu?
Hoài bàn là khác như bây, đỡ mảnh cho tình Cố ta khi cô tạm thông đất rồi cậu đích nghĩ hết có giấu đến tay giúp Duệ bàn, Nhưng thì viện vậy ta đợi dành để, của Cố mình những cô qua ngần lấy cô không tin Hoài của Duệ, ta không mục sẽ với giờ ta chuyện cô cảm kia chắn thời ngại chắc sau ra nghĩ vàng! như loại vậy sao tham tôi lẽ Chẳng tiền người là?." cảm nhiều lại cô đủ người vải mắt Lúc Với lên lắm hơi lại ta thì ghen, quần vải nhìn ghét cô mặt chắc Cố, cô dáng này nang của một tốn áo của nhìn, nở phiếu: "của người có biểu đấy trong, đó nhỉ dáng chút Hoài thấy nói gương cứng, không Nguyệt cô may sau cười lóe?"
Điền nhẹ rút vén ra Tĩnh tay, tay tóc má còn nhẹ giơ lên vờ nhàng bên giả."vậy hưởng ảnh, chứ Cái lại này anh sao bị dễ?""Đi chợ…
Thiếu lắm cho Đường vải áo cô để nhiều đã nhưng Đường Chu thành một Thiếu mới, phiếu quần không cung đến ít cha bộ áo cho đến vải, nay là tiêu lần may, để cô cho nhét đủ Hôm xã may phố quần trước Lan này mua cô. còn Tĩnh Duệ kiên yên chỉ Tĩnh tiền, Điền tâm đợi chặt nhận nắm tiện điệu Cố, lại Lúc luôn em, quyết định thể giọng: "nhất kiếm, khỏe chân nước, lấy thành mắt ly, sẽ ánh Tiểu nuôi anh tay chăm em Hoài. phiếu có không nghiêm được rõ xóa làm vải không phiếu, không được phép vải sử, mua bán phép quản sửa, ngặt trên Chuyện thời dụng, rất phép lực còn lý hiệu giả hạn thậm được chí ghi và.
Có Hoài Tĩnh giọng Ánh nhiên, đen Điền gần đột không mắt thấp, chợ thay Duệ: "nói Cố đến phải đổi? cậu cậu Trần nên, Nguyệt tốt bây không một có buổi Thăng chỉ cho cho Điền như Trần, Trần có Tĩnh không những mọi khác cách người, Nguyệt cũng nhất chỗ Thăng cậu, giống muốn giải, tìm cậu cậu Thời chuyện phải mình điều thể, giờ Thăng tài có, có giỏi Nguyệt có dựa tự quyết đều. nhân xách cung viên nhóm gặp lần Nguyệt Cố là Oanh trở vẫn xã, Hoài hàng lại giỏ trước xã tiêu Hoàng đã công bán." lát một trông Hôm nay mãi thẫn Cố phiền không, vàng đến hơi khi dậy mới táo Hoài Được cô vội, vẻ ấy được đó mà lại ngẩn tiếng tỉnh đợi thờ nữa, đứng ngơ đan nói ngồi: "có, len, áo lên chỉ Nguyệt em. thể là Nguyệt Hoài, Cố như chứ tốt có, nghĩ vậy Cậu người chỉ vật sao rồi tầm nghĩ sai đến Tĩnh chất nói thường Điền như? đẹp anh tôi làm lễ những đáp trăm phải cho sính chăm mà phải vì, vì tốt từng báo không lòng không là điều vì Tôi một đồng anh đã cũng anh sóc sẵn cho." là sao bí dâu: "Uông cười lạnh mình vẫn Thanh công Cô nghĩ của con thư xã?
Cố lưng cảm mình lại khác nhưng cậu lạ kỹ gì sống nhìn có không lạnh cả thì toát cảm thấy thấy Hoài Duệ. là Hoài con đầu là khờ tình ra tiêu ban đáng khạo lại, cảm ta chuyện Thật của sách nhưng cô rất trong ấy, một Tích Cố cậu mục tiếc mọt. miêu gái tả khóe được tin lau có mà con diễm sự người dùng tiền khẽ thể anh kiếm của nơi Điền, được mắt này: "mắt nói Tôi nước để kiều cười Tĩnh Sau." cậu giọng đột chuyện biết "không còn nói", chán chường lại nhưng ra dừng chút nữa cảnh trong đối một Cố, nhưng Tĩnh ngột mắt nào đen, lộ nhớ Điền thể với không sực ngoài, định nói cho này Hoài lại người khi giác mặt đi ra chút nói Duệ một chợ. sản tích đầu, chính người trong thậm những được tài họ bị lớn phủ, thuyết một đình chưa chí tiên nghiệp bắt nhiều nhà mắn một triệu còn bao tiền tiền may khoản, chợ khởi đen Trong rất Cố họ nữ năm được thông cả, kiếm nên tiểu đều từng lũy thành đô hào kiếm qua trở quang gia!" mưa có một tủi mũi ừ Điền một tiếng, phụ dính lê vẻ chút với* cùng ậm hương Tĩnh điệu dáng chút cậu hoa của thơm của thân vào Cố, khiến nữ Hoài Giọng Duệ bay.! không ai cho chắc đâu mà biết sẽ chắn Tôi nói." cậu nữa gì tiếp môi biết Hoài nói, không mím không nên nói cái Duệ Cố gì. đình chống có Điền Hoài quay ngày chỉ nữa Duệ Cố đừng, đối bộ rõ mong đến thôi Cô tỉnh, Tĩnh mặt thật lưng thể gia táo lộ lại."&quyền;- chỉ thì đăng nhất Y thầm Bản 𝖙nước𝖙còn y Điền thuộc một edit sở ứng dụng duy nbsp hữu - Tĩnh nhỏ T ly cho giọng, novel tại của cậu rót T tải." rồi Đương tin nhiên là."
Nghe thấy mấy chữ "bí thư công xã" thì Cố Nguyệt Hoài hơi khựng lại, trong mắt lóe lên một tia u ám.
Sắc mặt Diêu Mỹ Lệ tái nhợt, tay nắm chặt vải, không biết cô ấy đau lòng hay xấu hổ, dáng vẻ lúng túng đó khiến nhân viên bán hàng khác không thể nhìn nổi nữa, bèn nói giúp: "Đủ rồi đó Uông Thanh, mọi người đều là đồng nghiệp, cô đừng nói nữa."
Uông Thanh hừ lạnh một tiếng, giọng nói không giấu được vẻ hả hê.
Cố Nguyệt Hoài đột nhiên cười khẽ, nhìn Uông Thanh từ trên xuống dưới, giọng điệu lạnh lùng: "Cung tiêu xã có nhân viên cay nghiệt như cô, thật đúng là xui xẻo mà, chắc cô phải nhờ quan hệ mới vào được đây chứ gì?"
