Diêu Mỹ Lệ nhìn nụ cười mỉa mai như có như không trên mặt Cố Nguyệt Hoài mà không khỏi im lặng, cô ấy luôn cảm thấy bầu không khí càng ngày càng trở nên kỳ lạ, cô ấy có chút lúng túng nói: “Sao.. Sao vậy [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Chị nói sai rồi sao?”
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, hơi do dự một chút rồi hỏi: “Bà ta sống thế nào?”
Vào khoảng thời gian này ở kiếp trước bởi vì mặt mày cô hốc hác và vì chuyện kết hôn với Nhậm Thiên Tường mà cô không dám bước ra khỏi nhà, nào có thời gian và tâm trí đâu mà đi quan tâm đến mẹ ruột của mình Mặc dù sau này cô biết cuộc sống của bà ta ở nhà họ Tần không mấy dễ chịu, nhưng lúc đó bản thân cô và nhà họ Cố đều khó mà đảm bảo, đâu rảnh can thiệp vào chuyện vớ vẩn của nhà họ Tần Đứng ra bảo vệ bà ta Kiếp này cô vốn không định tiếp xúc với bà ta nữa nhưng cô lại vô tình đụng phải người trung gian Diêu Mỹ Lệ này, tâm trạng của cô lại chập chùng lên xuống Nhận thấy sự phức tạp trong giọng nói của Cố Nguyệt Hoài, Diêu Mỹ Lệ hiểu ý mỉm cười, vừa kéo tay cô đi vừa nói “Dì Lâm sống hạnh phúc lắm, mỗi ngày ở nhà chăm sóc cây cối, nấu ăn, không cần phải phơi gió phơi nắng, cũng không cần phải đúng giờ ra ngoài làm việc, Tần Mục rất tôn trọng dì, chị chưa bao giờ nghe dì than phiền gì cả “Nhưng dì Lâm hay nhắc đến em với chị lắm đó, tại sao sau này hai người không liên lạc với nhau nữa vậy?”
Diêu Mỹ Lệ nghĩ đến vẻ mặt của Lâm Cẩm Thư khi nói về những đứa con sinh ra trong cuộc hôn nhân đầu tiên, cô ấy cảm thấy hơi bối rối, cho dù là kết hôn lần hai nhưng máu mủ tình thân không thể cắt đứt, cô ấy không hiểu tại sao cả hai bên có thể không gặp nhau hơn mười năm.
Ánh mắt Cố Nguyệt Hoài run run, cô nhìn thẳng về phía trước, nhẹ giọng nói: “Hạnh phúc ư?”
Lầm bầm tự nói với mình một câu, sau đó cô lại nhìn sang Diêu Mỹ Lệ, rồi cười nói: “Bà ta sẵn lòng chia sẻ mọi chuyện với chị, vậy bà ta có nói với chị rằng, cái giá mà bà đánh đổi để có được hạnh phúc như bây giờ đó là vứt bỏ em không?”
Diêu Minh Lệ sững sờ, không dám tin nhìn Cố Nguyệt Hoài: “Đây.. [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Đây là chuyện không thể.”
Cô ấy luôn nghĩ Lâm Cẩm Thư ly hôn là do mối quan hệ với chồng cũ đã đổ vỡ, mặc dù từ “ly hôn” đúng là rất hiếm trong thời đại này, nhưng với một người phụ nữ có văn hóa và sắc đẹp như dì, chắc chắn dì xứng đáng với tình yêu tốt hơn. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Nguyệt Hoài rút tay mình ra khỏi tay Diêu Mỹ Lệ, nhẹ giọng nói: “Tại sao lại không thể?”
Cô hơi dừng lại một chút, sau đó đột nhiên mỉm cười: “Em vừa mới sinh ra thì bà ta đã bỏ đi rồi, luôn mồm nói không chịu khổ nổi nữa, trách móc cha em bất tài, đấy là những chuyện chính tai các anh trai của em nghe thấy, có thể là giả được sao?”
“Tất nhiên, quá khứ đã qua rồi, không cần nhớ lại nữa.”
“Em không trách bà ta, nếu không thì cũng không đưa chị đến trạm y tế, hỏi thăm tình hình gần đây của bà ta làm gì.”
Diêu Mỹ Lệ không giấu nổi sự kinh ngạc trên khuôn mặt, hoàn toàn không ngờ một người phụ nữ tao nhã và xinh đẹp như vậy, lại có thể bỏ chồng bỏ con gái, yêu vinh hoa phú quý, cô ấy ngẩng đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, cắn môi nói: “Dì Lâm, dì, chắc chắn là dì có nỗi khổ tâm.”
“Mỗi lần nói chuyện với chị dì luôn nhắc đến em và dì cũng rất nhớ em, có lẽ là do cha em đã làm gì đó có lỗi với dì nên mới dẫn đến kết quả như thế, chị không tin dì Lâm sẽ bỏ rơi em chỉ vì muốn sống ở thành thị, rõ ràng dì không phải là người như vậy.”
“Nguyệt Hoài, chị nghĩ em nên hỏi rõ ràng, đừng để chuyện này trở thành cục u trong lòng em.”
Giọng điệu Diêu Mỹ Lệ có chút nặng nề, dường như cô ấy thật lòng yêu thích và kính trọng Lâm Cẩm Thư [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nụ cười trên khóe môi Cố Nguyệt Hoài dần phai nhạt, giọng nói cũng không hề chập chùng: “Trong lòng em, cái đó không phải là cục u, cha em cũng không phải loại người như vậy.”
Nói xong, cô ngước mắt lên nhìn Diêu Mỹ Lệ: “Tại sao chị lại chia tay với Tần Mục?”
Trong trí nhớ của cô, thì hình như Tần Mục đã kết hôn với một cô gái bình thường không có bối cảnh gì Nhưng, tên người đó không phải là Diêu Mỹ Lệ Vừa nhắc đến “Tần Mục”, Diêu Mỹ Lệ cũng không còn chấp nhất chuyện của Lâm Cẩm Thư nữa, cô ấy mím chặt môi, ánh mắt cô ấy nhìn Cố Nguyệt Hoài thoáng hiện lên một chút bối rối, đúng là cô ấy muốn trở thành mẹ chồng nàng dâu với dì Lâm, nhưng tiếc là không có cơ hội này Diêu Mỹ Lệ im lặng một lúc lâu, mới giả vờ bình tĩnh nói: “Chuyện tình cảm ai mà nói rõ được Có thể ngày nào Tần Mục cũng đến cung tiêu xã mua đồ để theo đuổi chị, đương nhiên anh ta cũng có thể làm như vậy với người khác.”
Ồ, chuyện tình tay ba máu chó Cố Nguyệt Hoài lẩm bẩm trong lòng, cô không có hứng thú với Tần Mục, ngược lại hỏi: “Cặp song sinh long phượng nhà họ Tần vẫn còn ngang ngược không nói lý lẽ sao?”
Hôm nay cô chỉ muốn nghe chút chuyện về người mẹ Lâm Cẩm Thư của cô, không biết bà ta có còn sống vất vả như kiếp trước hay không Hạnh phúc Cô không tin Diêu Mỹ Lệ ngạc nhiên nhìn cô: “Sao chị cảm thấy em hiểu rất rõ về nhà họ Tần vậy nhỉ?”
Hơn mười năm không liên lạc, sao Cố Nguyệt Hoài lại biết dì Lâm đã kết hôn với bí thư công xã Hoàng Oanh Lại còn biết Tần Mục và cặp song sinh long phượng nhà họ Tần Cố Nguyệt Hoài rũ mắt không nói gì, dù sao Diêu Mỹ Lệ cũng còn trẻ, không suy nghĩ sâu xa vấn đề này, chỉ nói: “Em đã nghe nói thì chắc cũng biết cặp song sinh long phượng luôn sống với bà nội Tần Mục, bà nội Tần…”
Diêu Mỹ Lệ có chút khó mở lời, cô ấy cảm thấy nói xấu sau lưng người nhà Tần Mục không được tốt cho lắm, nhưng Cố Nguyệt Hoài đã hỏi, thì cô ấy cũng bắt đầu nói, không nói cũng không tốt, cho nên cô ấy chỉ có thể nói lấp lửng: “Bà ta không thích dì Lâm, dạy dỗ cặp song sinh long phượng giống như em nói đó, ngang ngược không nói lý lẽ, rõ ràng dì Lâm mới là mẹ ruột của bọn nó, nhưng…”
Diêu Mỹ Lệ nói xong, lại không nhịn được mà thở dài, khuôn mặt tràn đầy nỗi buồn Cô ấy quay đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, rồi nói: “Đúng là dì Lâm sống rất hạnh phúc, vì dù sao chú Tần cũng đối xử với dì rất tốt, nhưng tiếc là phía trên vẫn còn có bà nội Tần chèn ép, cho nên dì không sống thoải mái như người ngoài nhìn thấy đâu.”
Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, trong đôi mắt mèo xinh đẹp lấp lánh những tia sáng vụn vỡ “Như chị đã nói đó, không cần phải cắm mặt xuống đất vàng lưng hướng lên trời, sống cuộc đời đào đất kiếm ăn, đã là hạnh phúc lắm rồi.”
Quả nhiên Lâm Cẩm Thư vẫn giống như kiếp trước.
Bà ta được ăn lương thực hàng hóa, được cầm sổ lương thực, nhưng tiếc là bà ta sống một cuộc đời không được tự do, chồng bận rộn, con trai riêng lớn tuổi, con gái riêng nổi loạn, còn hai đứa con ruột thì không gần gũi vì được bà nội hà khắc nuôi dạy Bà ta sống hạnh phúc thật sao Ít nhất kiếp trước bà ta sống không hạnh phúc, vậy kiếp này cô có nên can thiệp vào cuộc sống của mẹ không Cố Nguyệt Hoài im lặng, trong ánh mắt có chút tò mò Diêu Mỹ Lệ nghe ra sự bình tĩnh và lạnh nhạt trong lời nói của Cố Nguyệt Hoài, giọng cô ấy to hơn một chút: “Em.. Dì Lâm rất nhớ em, nếu em có thể đến thăm dì, chắc chắn dì sẽ rất vui!”
Cố Nguyệt Hoài giơ cổ tay nhìn đồng hồ, rồi ngước mắt lên nói: “Chúng ta đi đến đây thôi, chị có thể tự về được chứ?”
Cô đã nghe ngóng đủ nhiều về nhà họ Tần rồi, không khác mấy so với kiếp trước, bây giờ cô cần phải giải quyết vấn đề của Điền Tĩnh và nạn thiếu lương thực vào cuối năm, cô không rảnh liên lạc với Lâm Cẩm Thư, qua mấy ngày nữa rồi nói sau Diêu Mỹ Lệ chú ý tới đồng hồ trên cổ tay Cố Nguyệt Hoài, cô ấy hơi sửng sốt Cô ấy nhớ dì Lâm từng nói là điều kiện gia đình chồng trước của dì không được tốt lắm, cho nên vẫn luôn lo lắng con gái có được ăn uống đầy đủ hay không, nhưng Cố Nguyệt Hoài mà cô ấy nhìn thấy hôm nay lại khác hẳn, mặc dù ăn mặc không được đẹp, nhưng bất kể là lời nói hay khí chất, đều vượt xa gái quê* mà cô ấy thường hay gặp *Gái quê: từ này thường mang nghĩa tiêu cực, chỉ một người phụ nữ có ngoại hình hoặc cách cư xử không hợp với tiêu chuẩn của xã hội hiện đại Cô ấy là nhân viên bán hàng ở cung tiêu xã nên đương nhiên mắt cô ấy cũng khá tinh Nếu cô ấy không nhìn nhầm thì đồng hồ trên cổ tay Cố Nguyệt Hoài là đồng hồ của hãng Hải Thị, giá cả cao tới hơn một trăm đồng Chuyện này là sao đây