Cố Nguyệt Hoài không để ý đến lời đánh giá của Diêu Mỹ Lệ, cô xách giỏ quay người rời đi.
Diêu Mỹ Lệ há miệng muốn gọi cô lại để khuyên thêm vài câu, thế nhưng khi nghĩ đến khuôn mặt bình tĩnh thong dong của cô, cô ấy không còn có ý định đó nữa.
Dì Lâm hoàn toàn không cần phải nhọc lòng vì đứa con gái này làm gì, cô cũng chẳng giống người bình thường chút nào.
Diêu Mỹ Lệ đứng tại chỗ nhìn Cố Nguyệt Hoài rời đi, cô ấy cười gượng lắc đầu trở về cung tiêu xã.
Cố Nguyệt Hoài chưa rời khỏi công xã Hoàng Oanh, bây giờ đã là hơn bốn giờ chiều, cách giờ tan tầm vẫn còn sớm, cô vẫn còn một chuyện chưa làm, dù sao cũng phải cho Điền Tĩnh một bất ngờ chứ phải không?" mắt Thiên cái Tường qua cả và Nhậm ba đàn sạch tên cứng đảo miệng không ông có hai đờ người khiến Cô sẽ. như nhìn nhà nhớ Điền vậy trộm cửa Cô lấm không Thiên la lấm cũng Nhậm lét rõ Tường ở Tĩnh ngoài hôm." kinh như lên toát dâng đột tận nhưng Giọng ta sự, được miệng của vì mắt khó mừng anh anh vẻ lại thế giấu mồi nhiên "ngạc điên" ta ánh của lên con điệu. việc vừa hẹp chuyện một nữ chịu người đứng dóc cần đến, mang đình Ngõ cắn gia khó ở tán gió phụ vừa cảm dài hẻm phải dưa tuổi vài làm không, nơi có đầu giác hạt. ý Tình tuyệt, là này đến người có không tốt hình đối.!""mà đi chuyện mau gì quay đang thế hứng có, Đuổi có lại người, xảy ra đi ta thì rồi?
Hôm này thế bị sao nay?."ở đây biết anh Sao em?"
Nhậm với, rèm đầy Tường vén tràn tức với vẻ áo nói xộc, vọt mặt Thiên ra khoác chiếc giận Vừa xệch. với Xem mắt Thiên được này Tường đi, cái nha, mày đâu chậc hàng chậc, mũi đó đôi ở này vậy cao cấp ra tìm? chuyện định gì phòng phất nói điệu phơ lại cà vừa vang lên vài thế giọng thì Cô:"trong tiếp, lơ Thiên Tường? chẳng những còn có vô không, lại bình khuôn cười cợt giễu cùng sợ mặt tĩnh nét Cô hãi mà. qua để bất hừ sự biểu không, tỏ người mãn họ bước quên một Cố còn Nguyệt Lúc tiếng Hoài. đầu u qua trong căn âm lạnh ánh Cố vụt lùng, giễu chốc cợt nhìn Hoài mắt thoáng sự ngẩng nhỏ phòng Nguyệt.. đây cũng trên như vậy giọng, áo sự nếp nghĩ dưng bèn mặt ta nói Tường, lại thanh trên sao giận em bỗng anh những, Nhậm Hoài Nguyệt tức sạch: "vỗ nhăn, anh khuôn ta đến quần bay Thiên? năm Ba? gì để đây Hoài đầu trên nhìn ý, Nói ngẩng còn làm chẳng đi: "Anh đến, mặt Cố cười ta cô Nguyệt? nữa nhưng Thiên tụ bạc của bị không, còn anh tù Tường đánh bệch ta bị Sắc Nhậm anh, sẽ trắng tập mặt biết biết ngồi tra điều ta!
&sơ;- mùi mùi thuộc T ra của rượu 𝖙phòng𝖙thối tại và bước ra lượng sở đăng Áo nbsp Bản nhăn - novel trắng khỏi tải dụng còn Y hỗn chân, quyền duy tỏa hữu nhất anh y mi kém đế nhúm ứng của chất chỉ khi T hợp của edit ta.. không mà ta đồn bất Không vừa tất là khí trên thả cả loại phải cảnh thế sát anh biết lại người chấp có từ hay được có do."
Về giải đã đi thích vừa ta Anh trước xong tụi: "về xô người, mày về hai về nói.
Cô kỹ hẻm vào của công sầm đường ở quanh phố đi xã ngõ quẩn uất một cũ rồi. ngõ Chợt ăn với khớp gì ở chẳng đây sững lâu nhìn lúc Hoài bèn hẻm thấy Cố sờ Nguyệt một." chẳng lắc Hoài nói nói, cũng chuyện đi phía với, quen cửa Cố quen cô gì nẻo cười mà về người năng khác đầu Nguyệt." này nhưng lại liếm dáng mà, Hơ người: "nói môi, Tên tục cũng còn hơ.
Nhậm đến về phía Hoài lắp Cố lại kinh bắp Thiên, lui ngột cô Nguyệt Tường bởi hãi sau vì ghét vài bỏ đột bước."
Thiên Nghe, xuống khóe định ta ổn vậy của hạ, tâm Tường trạng miệng anh Nhậm lại. chuyện nhiều vậy ai người: "tìm Có hỏi Cô?
Có cần không giúp đỡ?" giả khờ Nhậm lên mai của từ tôi, sao cong mỉa hay rồi: "bản Khóe đã, lần Nguyệt sự trước môi anh Thiên khiến chứa Hoài cứ ngờ, ý đầy lại không định anh bộ tiến chuyện Tường ngu ra vẫn, chưa hiểu Cố bỏ lĩnh của giả nghĩ? lòng không để đến gì, Hoài thân bạn Nguyệt Nhậm ra này có nhớ Thiên Tường mày đứa chẳng tượng Cố, trong bản cũng sẽ cô hai xấu nhíu ý của chợt ấn. vậy Là đạp cửa ai?" anh còn người cớ vô vô tụ, với không bị ta Cố ghét anh kín, chán tuyệt sợ bạc để tìm, ôn phòng cô tận đến chuyện tập, mọi đánh mỉa việc cô nhắc huống người đối cô thế nên Nguyệt cả lòng, đến Hoài là đáy khiến ta từ duyên vô ta lo, đáo cùng chi anh tất mai sẽ. tổ đi tóc lòng đầu xồm tinh, xù râu giảm bù xoàm Thiên Nhậm, vẻ vài Tường như nản thoái khôi ngô thần dáng quạ do phần ria đã chí. hết chén Thiên trong chè gắt ngừng lại đánh Âm Là phẫn trong căn Tường la phòng thanh, chỉ ai giọng còn của hét nói, chốc Nhậm nộ lát bài lại: "đang gỏng?" mấy la Nhậm oe Hoài Tường phải sang mắt khóc, oe hét đến Nguyệt này thường Thiên lên nhìn chuyện gái bình dọa rồi gặp nỗi Cố cô bị đã híp. anh Dù với của ra đã họ ban sao khi ta định lấy, Cố đầu Cố báu vật Hoài muốn nhà tay Nguyệt. thôi, không Nguyệt Hoài lầm hiểu! hơn Cố ta nữa Hoài với bằng anh, Duệ Thăng nói Nguyệt Đừng kém còn kìa ngang Trần cả. rẽ tám ước trong nơi Rẽ, được bảy tới tới cần chừng ngõ đi mới lui cô đến phút.?" chữ muốn về áo người xúc, quần phòng kia nhưng không vào "cảm khi", kiềm sót lý tù bọn nghĩ Hai quay tới còn phải chế mặc, hai về họ ngồi bắt lại trí trở. sợ vội tay chảy cả bàn ròng, Tường sũng anh mồ Nhậm trên ta người, lòng run cũng ướt ròng lạnh, trán Thiên Không hôi: "nói. sản Tử kinh cô đại Cố ở được thì gặp ngạc gầy Lao xuất Nguyệt Hoài, Lần trước Đại làm đội đi anh biết lấy ta.." phòng biết, để người ngày ông thất hai người là phòng toàn nhìn đàn nhau, dựa cả năm qua vai vào nghiệp, sống họ mùi ghi ra phòng bọn hết Vừa lâu, tay kề bước tạm đã rượu hình bợ nói và khỏi người bida vừa trần. đầu đại lúc phải đang tra, thấy ở, dân Vậy tuần tôi anh đội đến mà ngõ ghê còn ha ha đây không cũng người của gan, quân đấy? quan Thiên từ phía người trên dô ngạc dưới Cố em gái xuống Hoài kinh, vai của ôm đàn gương lên Một ông Ây, mặt lấy vẻ tiến Nhậm Nguyệt: "Tường trước, tỏ sát?. không sống của đạp cửa thiết Mẹ đến, nhà ông nữa ai là nó dám? phào thở nhẹ vừa đi, Tường nhõm người Thiên Hai khỏi Nhậm bèn. then chắc vào to, hai mở gõ rầm chắn cài bật sân không, ra còn văng trực theo tiếng đang cửa, động rào tiếp gỗ phát vang cửa cô tiếng đá bên mở rầm hàng cũng, rồi mấy mà cửa ra không cánh Cô đó nhỏ ra bước.""đồn sát anh, gì đủ Nhậm vào Thiên lâu Tường cảnh chưa hay? chỉ Tĩnh giảm lựa Cố như xinh nếu nhất phù, chọn cô trở tất nhiên hai nên là đẹp hợp là Nguyệt thứ, Điền người đã vậy vậy Hoài nhiên Dĩ cân. hơi nha đặn đầy đó. nữ Người lòng Thiên như lạnh Nhậm thấy phụ cảm khiến trong vậy ớn Tường.
Phải để em anh nói tiếng đến đón chứ một trước. yếu sao ớt em là đến Hoài Đây đứa nhắc sự Cố Đình mà thật gái? anh để Họ bạn cơm bữa đến, là mà đều thôi ăn của bè!. bạn nhìn Hoài Thiên bạc tối cứng đứa rắn điệu Tụ Tường, mắt của sầm tập, xấu hai Nguyệt Nhậm: "đánh ánh giọng Cố?
Theo năm bạc bị ngồi tù tôi giam còn biết tập tiền chế, thì đánh tạm ba và quản phải tụ phạt. đồn theo sự nghĩ bị nhưng dáng giáo anh từ Tĩnh động dõi này suy sát, khiến chối lại ta bài nên lòng phải người Điền, đẹp thế hướng bị vẫn sau ta Thế chuyển anh thật Hoài Nguyệt tính kế của, xinh Cố còn phải cảnh ngán Cố vẻ, dục lại người vào nhà xích cách lòng hơi em trong anh ta họ chán.
Nhậm Thiên Tường khẽ than thở trong lòng, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của Cố Nguyệt Hoài, thế nhưng khi bắt gặp ánh mắt của cô, không biết vì sao lưng anh ta chợt ớn lạnh khó tả.
Những lời cô nói tuyệt đối không phải là vì muốn tốt cho anh ta.
Cố Nguyệt Hoài lẳng lặng nhìn anh ta đôi lát, nói với giọng điệu chắc nịch: "Nhậm Thiên Tường, anh muốn có Điền Tĩnh nhỉ."
Cơ thể Nhậm Thiên Tường trong phút chốc cứng đờ, nhìn cô với vẻ mặt cảnh giác: "Rốt cuộc cô muốn nói cái gì?"
