Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 83: Gặp lại sau 18 năm





Nhắc đến “Chu Dung Dung”, ý cười ẩn hiện trên mặt Hạ Lam Chương dần biến mất
Khuôn mặt tuấn tú của cậu ấy có hơi lạnh nhạt, giọng nói tuy thấp nhưng kiên định: “Tôi sẽ không lấy Chu Dung Dung.”
Nghe vậy, khóe miệng Thôi Hòa Kiệt nhếch lên: “Không lấy Chu Dung Dung
Anh trai cậu có thể đồng ý sao?”
Hạ Lam Chương khẽ cau mày, không biết nghĩ đến điều gì, trong mắt vụt qua một tia ảm đạm, tránh đi không trả lời
Cậu ấy nói: “Nộp phí xong chưa
Đi thôi.”
Thôi Hòa Kiệt nhún vai, không tiếp tục nói thêm nữa
Ở bên kia, Cố Nguyệt Hoài và Cố Đình Hoài đến cửa phòng bệnh, cảm xúc căng thẳng khó khăn lắm mới hòa hoãn được của Cố Đình Hoài lại bắt đầu bao phủ anh ấy, có điều khi Cố Nguyệt Hoài kéo anh ấy cương quyết đi vào phòng bệnh, cảm giác căng thẳng lập tức tiêu tan
Bởi vì Lâm Cẩm Thư không hề ở đây, trong căn phòng nhỏ chỉ có Cố Duệ Hoài nằm trên giường, ngay cả Điền Tĩnh cũng không biết đi đâu rồi
Cố Đình Hoài nhíu mày bước nhanh qua đó, Cố Duệ Hoài nhắm mắt nghỉ ngơi trên giường không mở mắt ra, giọng điệu có hơi phẫn nộ: “Cút cút cút
Đã nói rồi không muốn gặp bà!”
“Thằng hai!” Cố Đình Hoài trách một tiếng
Cố Duệ Hoài bỗng mở mắt ra, nhìn thấy anh cả ở trước mặt, cậu có hơi nghẹn họng, từ từ ngồi dậy từ trên giường, đợi đến khi nhìn thấy Cố Nguyệt Hoài ở bên cạnh thì vươn tay vuốt lại mái tóc, giọng điệu khó chịu: “Hai người đến muộn rồi, người phụ nữ đó đã đi rồi.” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Cố Đình Hoài không biết nên thở phào một hơi hay nên tức giận
Anh ấy ngồi xuống bên cạnh, im lặng một lúc mới nói: “Rõ ràng em biết cha có tình cảm với bà ấy, còn cố tình gây sự trước mặt bà ấy và...
Bà ấy là mẹ em, qua đây thăm em thì có vấn đề gì
Em cứ nhất định phải thể hiện rằng mình là một tên côn đồ vô lễ không có kiến thức sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Em cảm thấy bà ấy sẽ nhìn ông Cố nuôi chúng ta lớn thế nào
Em có giữ mặt mũi cho ông ấy không?”
Vẻ mặt Cố Nguyệt Hoài lạnh nhạt, không xen lời, cũng không bày tỏ ý kiến
Ngược lại, Cố Duệ Hoài từ trước đến giờ đều nghe lời Cố Đình Hoài, bây giờ nghe anh ấy nói như vậy, trên mặt cậu khó tránh khỏi hiện lên một tia hối hận
Lúc đó cậu chỉ biết phát tiết sự căm phẫn và oán giận trong lòng mình, hoàn toàn quên mất những chuyện này, bây giờ nghĩ kỹ lại về người chồng của người phụ nữ đó, vẻ mặt ông ta nhìn cậu hiển nhiên là mang theo vẻ trào phúng và khinh thường
“Anh, em...” Cố Duệ Hoài hé miệng, nhưng lại cảm thấy bây giờ có nói gì cũng không đúng
Cố Nguyệt Hoài tiện tay đặt hộp bánh bột nhào lên tủ đầu giường: “Điền Tĩnh đâu, không phải là muốn chăm anh suốt à?”
Cố Duệ Hoài cau mày nhìn cô một cái, không kiên nhẫn nói: “Đâu đâu cũng có em, Tiểu Tĩnh đi tiễn người phụ nữ đó rồi, còn chưa trở về, em bớt lo chuyện của người khác đi.”
Cố Đình Hoài giơ tay gõ lên đầu Cố Duệ Hoài, trầm giọng nói: “Em nói cái gì đấy
Em có biết tiền em làm phẫu thuật là do bé con mượn của bạn không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh biết tính em nóng nảy, nhưng không biết em lại không phân biệt được ân và oán!”
“Cố Duệ Hoài, em xem xem bây giờ em sống thành dạng gì rồi?”
“Bé con là em gái ruột của em, em ấy còn hại em được sao?”
Cố Duệ Hoài có hơi sợ Cố Đình Hoài, có điều sau khi nghe những lời anh ấy nói, khóe miệng cậu khẽ cụp xuống, dáng vẻ không hề thấy mình làm sai, cậu biết tiền phẫu thuật là do Cố Nguyệt Hoài mượn được, nhưng cậu cũng đồng ý trả rồi mà
Cô làm em gái, mượn tiền để cứu anh trai không phải là đương nhiên sao
Lẽ nào còn thật sự muốn cậu mang ơn, quỳ xuống lạy cô một cái
Cũng không xem xem cô có nhận nổi không
“Được rồi anh cả, nếu như người đã đi rồi vậy chúng ta cũng về thôi.” Cố Nguyệt Hoài không nhìn Cố Duệ Hoài một cái, trong lòng cô biết rõ bây giờ cậu đã bị Điền Tĩnh tẩy não rồi, có nói nhiều cũng vô dụng
Cố Đình Hoài vô cùng thất vọng, cũng không để ý đến Cố Duệ Hoài nữa, quay người nói: “Đi thôi.”
Cố Duệ Hoài hé miệng muốn gọi anh ấy, lúc này một người phụ nữ ăn mặc thời thượng, tay còn xách một cái túi đeo vai lau mắt đi vào phòng bệnh, Cố Nguyệt Hoài nhìn bà ta, bước chân khựng lại, Cố Đình Hoài cũng ngây ra tại chỗ, một hồi lâu không có động tĩnh gì
Người phụ nữ lướt qua Cố Nguyệt Hoài, đi đến bên giường Cố Duệ Hoài, nhét một phong bì thư cho cậu
“Sao bà lại quay lại rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bà mau chóng…” Cố Duệ Hoài vừa nhìn thấy Lâm Cẩm Thư là sắc mặt trở nên khó coi, vốn dĩ còn muốn chửi ầm lên, nhưng ngẩng đầu nhìn thấy Cố Đình Hoài thì âm thanh bỗng im bặt
“Cầm đi, coi như là một chút tâm ý của m..
Tôi.” Lâm Cẩm Thư nói xong thì quay người rời đi
Cố Nguyệt Hoài nói: “Bà Lâm, đợi một chút.”
Lâm Cẩm Thư khựng lại, quay đầu nhìn Cố Nguyệt Hoài, khi đối diện với gương mặt vô cùng giống mình ấy, con ngươi của bà ta trừng lớn, lập tức trở nên luống cuống, vành mắt đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Con..
Con là..
Là mẹ…”
“Cố Nguyệt Hoài, tôi là Cố Nguyệt Hoài.”
“Anh cả của tôi, Cố Đình Hoài, có lẽ bà đã không nhớ chúng tôi trông thế nào nữa rồi.”
Cố Nguyệt Hoài cười, chỉ vào Cố Đình Hoài không nói nên lời ở bên cạnh, giọng nói ung dung bình tĩnh, hoàn toàn không có chút kích động và vui sướng khi gặp lại mẹ ruột sau hơn mười năm, cứ bình tĩnh như đối diện với một người lạ
Trong lúc nói chuyện, Cố Nguyệt Hoài nhìn Lâm Cẩm Thư từ trên xuống dưới mấy cái
Quả nhiên như Diêu Mỹ Lệ nói, cho dù về mặt tinh thần bà ta có sụp đổ bất lực thế nào, ít nhất thì về mặt vật chất bà ta vẫn được hưởng thụ và thỏa mãn những thứ nhà họ Cố bọn họ không thể cung cấp được
Lâm Cẩm Thư vẫn để tóc dài, trên đầu đội một chiếc mũ nỉ rộng vành thời thượng, trên người là áo len cashmere màu hồng đào, phía dưới là quần dài bằng len sọc, chân đi một đôi giày da bò sạch sẽ
Cả người từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, chỉ sợ ít nhất phải hai mươi đồng
Đều nói người đẹp vì lụa, nhưng với vẻ xinh đẹp của Lâm Cẩm Thư, cho dù là mặc vải rách áo vụn cũng khó mà che được vẻ thanh tú xinh đẹp, khuôn mặt bà ta khá đẹp, dưới đôi mày lá liễu là đôi mắt mèo tươi đẹp, mang vẻ kiều mị chói mắt
Không biết là do chăm sóc cẩn thận hay là trời sinh có khuôn mặt nhỏ, bà ta nhìn không quá ba mươi tuổi
Lâm Cẩm Thư nghe được lời của Cố Nguyệt Hoài, vẻ mặt trở nên vô cùng đau buồn, nhưng đây đúng là sự thật, bà ta không thể nói ra lời biện bạch, nhưng khi nhìn thấy con ruột của mình đối xử với mình như một người lạ không hề quen biết, trong lòng bà ta vẫn khó nén sự đau khổ
Cố Nguyệt Hoài lắc đầu, bình tĩnh an ủi: “Đừng khóc, chúng tôi đều buông bỏ rồi, lẽ nào bà vẫn chưa buông bỏ sao?”
Yết hầu Cố Đình Hoài trượt lên xuống, muốn nói gì đó, sau khi mở miệng ra lại không biết nói gì
Cố Nguyệt Hoài quay người cầm hộp quà bánh bột nhào trên đầu giường lên, lại tiện tay rút phong bì trong tay Cố Duệ Hoài ra
“Này
Em định làm gì!” Cố Duệ Hoài tức giận gào lên một tiếng
Cố Nguyệt Hoài lười để ý đến cậu, cầm và quà đồ đi đến trước mặt Lâm Cẩm Thư, khách sáo nói: “Đây là đồ cha tôi tặng bà.”
“Còn có thứ này, bà cũng cầm về đi, anh hai nói anh ấy đã lớn rồi, có thể tự nuôi sống mình, cho dù là nằm viện cũng có người trong lòng chăm sóc, không cần tiền của bà.” Cố Nguyệt Hoài lại trả phong bì về
Điền Tĩnh trời sinh đã có lòng tham không đáy, nếu như cô ta biết có thể dựa vào Cố Duệ Hoài để kết nối với Lâm Cẩm Thư và Tần Vạn Giang, sau này ầm ĩ phải biết
Lâm Cẩm Thư mang vẻ mặt đờ đẫn nhận lấy hộp quà bánh bột nhào và phong bì, khi mở miệng ra mới thấy cổ họng đau
Cố Nguyệt Hoài liếc mắt nhìn Cố Duệ Hoài đang nổi giận, khẽ nói: “Đi thôi bà Lâm, tôi và anh cả tiễn bà ra ngoài, anh hai cần tĩnh dưỡng, sau này bà cũng đừng đến nữa.”
Lâm Cẩm Thư mím khóe miệng, tâm trạng khó chịu một cách khó hiểu, nhưng chỉ có thể nuốt quả đắng xuống, khẽ cười nói một tiếng được
Cố Nguyệt Hoài nhìn ra được bà ta khó chịu, nhưng chỉ làm như không biết
Trước khi ra khỏi phòng bệnh, Cố Nguyệt Hoài quay đầu cười với Cố Duệ Hoài, giọng nói tha thiết uyển chuyển: “Anh hai, anh nghỉ ngơi cho tốt, có Điền Tĩnh chăm sóc chúng em cũng không lo lắng nữa.” 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.