Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 85: Hẳn là cô ta không phải sống lại





“Bí thư công xã Hoàng Oanh?” Cố Đình Hoài sửng sốt một lúc, chợt nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt hơi thay đổi
Vẻ mặt của anh ấy hơi phức tạp, tuy rằng nhìn cách ăn mặc của Lâm Cẩm Thư liền biết cuộc sống của bà ta không quá tệ, nhưng không ngờ rằng bà ta lại gả cho người đứng đầu của công xã Hoàng Oanh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Anh ấy lại nhớ đến tấm lòng nặng tình của cha già trong nhà, không biết nên phản ứng như thế nào
Điền Tĩnh lui về phía sau, vẻ mặt của cô ta hoảng sợ, liên tục xua tay: “Tôi..
tôi không có, tôi không biết bí thư gì hết…”
Cố Nguyệt Hoài không nói tiếp mà thản nhiên nhìn Điền Tĩnh ở trước mắt, trong con ngươi của cô chẳng hề có cảm xúc
Lúc cô vừa nhắc đến mấy chữ “bí thư công xã Hoàng Oanh”, rõ ràng vẻ mặt của Điền Tĩnh rất khiếp sợ, thế nhưng cô ta lại không thừa nhận bản thân biết về thân phận của Tần Vạn Giang, vì sao lại như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bởi vì ban nãy ở trong phòng bệnh, Tần Vạn Giang không hề nói về thân phận của mình
Vậy Điền Tĩnh đang sợ hãi điều gì
Khiếp sợ vì cô biết được thân phận của Tần Vạn Giang sao
Hay là khiếp sợ vì Tần Vạn Giang là bí thư của công xã Hoàng Oanh
Nếu như là vế thứ hai, vậy thì ban nãy cô ta nên nói rằng: Bí thư công xã Hoàng Oanh
Người cô nói là chú Tần ban nãy sao
Đây mới là phản ứng của người bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy nên, là vế trước
Cô ta khiếp sợ vì cô biết được thân phận của Tần Vạn Giang, dù sao cô cũng chưa từng gặp mặt Tần Vạn Giang
Với cá tính của Lâm Cẩm Thư, bà ta không giống người sẽ khoe khoang với con trai con gái rằng mình kết hôn lần hai, trở thành bà lớn
Hơn nữa, dựa vào tính nết không có lợi thì không làm của Điền Tĩnh, nếu không phải cô ta đã biết được thân phận của Tần Vạn Giang thì sao lại theo đuổi nhiệt tình như vậy
Khi quay về vẻ mặt còn rất vui mừng, tựa như chiếm được món hời lớn vậy
Cố Nguyệt Hoài nhìn chằm chằm vào Điền Tĩnh ở trước mắt, không nói năng gì một hồi lâu. - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Trong đầu cô không ngừng quẩn quanh những suy nghĩ từ sau khi cô sống lại, tất cả hành động của Điền Tĩnh càng nghĩ càng cảm thấy kỳ lạ
Cô nghĩ rằng, suy đoán của cô là đúng, Điền Tĩnh ở trước mắt thật sự không phải là Điền Tĩnh ban đầu
Cô ta biết sau vườn của nhà họ Cố chôn báu vật, thế nên mới bỏ ra nhiều tâm tư và sức lực như vậy vào một người đàn ông chẳng có ưu điểm gì như Cố Duệ Hoài
Cô ta cũng biết được thân phận và gia cảnh của Tần Vạn Giang, thế nên mới cố gắng lấy lòng xum xoe như thế
Cô ta cũng sống lại giống như cô sao
Nhưng mà sao có thể được
Nếu như cô ta thật sự là Điền Tĩnh đời trước, vậy tại sao cô ta phải hành động nhìn trước ngó sau, khúm núm xu nịnh như bây giờ
Điền Tĩnh mà cô biết rõ ràng là một người quyết đoán, là người phụ nữ nắm trong tay mọi tiền tài quyền lực
Trước khi cô sống lại, Điền Tĩnh gần như đã đứng trên đỉnh cao trong xã hội thượng lưu ở nước Z, nói một là một, nếu cô ta sống lại, tại sao lại..
trẻ con thế này
Đúng vậy, trẻ con
Điền Tĩnh trong giờ khắc này trẻ con như một đứa trẻ, mặc dù có một vài thủ đoạn, thế nhưng đối với người đã sống mấy chục năm như cô ta mà nói, những thứ này buồn cười giống như trò chơi đóng vai, cái gì mà nói dối vu khống, tin đồn tai tiếng, đó chỉ là những thủ đoạn dễ dàng bị vạch trần
Thậm chí cô chỉ mới chế giễu vài câu thôi mà cô ta đã đứng ngồi không yên rồi
Để lộ cảm xúc chẳng giống với nhân sĩ Điền Tĩnh đời trước bước đến thành công cuối cùng ở kiếp trước chút nào
Vả lại, cô ta ngoại trừ biết được một vài chuyện không nên biết thì tất cả những gì thể hiện ra bên ngoài cũng không khác gì mấy so với kiếp trước
Vậy thì, cuối cùng đã xảy ra sự cố ở đâu
Cô ta rốt cuộc là ai
Con ngươi của Cố Nguyệt Hoài tĩnh lặng sâu thẳm, cái nhìn của cô khiến Điền Tĩnh rùng mình
Đôi môi cô ta run rẩy: “Nguyệt, Nguyệt Hoài..
Sao cô lại, lại nhìn tôi như vậy?”
Cố Đình Hoài cũng chú ý rằng cảm xúc của Cố Nguyệt Hoài đang không ổn, anh ấy hơi lo lắng gọi: “Bé con?”
Cố Nguyệt Hoài nhếch môi, nắm chặt vải bông trong tay
Cô ngăn cảm xúc tuôn trào, thản nhiên nói: “Không biết thì không biết vậy, chẳng phải cô bảo muốn chăm sóc cho anh hai sao
Vậy tôi giao anh ấy lại cho cô, chúng tôi về trước.”
Nói xong, Cố Nguyệt Hoài liền lôi kéo Cố Đình Hoài đi khỏi trạm y tế
Ấn đường Điền Tĩnh nheo chặt, trong lòng bỗng dưng có một cảm giác bất an mãnh liệt, thế nhưng sự bất an này đến từ đâu lại không có manh mối
Cô ta cắn chặt răng, quay đầu chuẩn bị bước vào trạm y tế mới bỗng dưng nhận ra, giao Cố Duệ Hoài lại cho cô ta
Nói vậy là có ý gì hả
Không có ai chăm sóc
Vậy sao cô ta giúp cậu đi vệ sinh được
Điền Tĩnh tức giận đến nỗi trắng bệch cả mặt, chạy ra khỏi trạm y tế, thế nhưng bóng dáng của hai anh em nhà họ Cố đã mất tăm
*
Trên đường về nhà, Cố Nguyệt Hoài vẫn lặng im không nói gì
“Bé con
Em sao vậy?” Vẻ mặt của Cố Đình Hoài lo lắng, không biết em gái bị điều gì kích thích
Cố Nguyệt Hoài hoàn hồn, lắc đầu cười khẽ: “Không có gì hết anh cả, em đang nghĩ về nhà phải nói về chuyện của Lâm Cẩm Thư với cha thế nào thôi.”
Cố Đình Hoài thở phào nhẹ nhõm, anh ấy tức giận nói: “Chuyện này có gì lớn lao đâu
Cha cũng không phải bùn để nặn, nhiều năm như vậy cha cũng quen từ lâu rồi
Đừng trông cha chúng ta cao lớn thô kệch nhưng mà trong lòng hiểu rõ lắm, không sao đâu.”
Tuy nói như vậy nhưng khi nghĩ đến Cố Chí Phượng đã nhiều năm rồi mà vẫn chỉ có mỗi bọn họ
Còn Lâm Cẩm Thư đã gả cho người khác, thậm chí còn có con riêng, trong lòng Cố Đình Hoài vẫn hơi không thoải mái khó nói rõ được
Cố Nguyệt Hoài gật đầu, hai người bước nhanh hơn
Chờ đến khi trở lại đại đội sản xuất Đại Lao Tử đã là bốn giờ rưỡi chiều
Cố Chí Phượng ngồi trong sân ló đầu ra nhìn, tâm trạng nôn nóng vô cùng rõ ràng
Để trấn an ông, Cố Tích Hoài cũng ôm Yến Thiếu Đường ngồi cạnh ông, tuy cậu ấy trông không thu hút, nhưng lại vô cùng kiên nhẫn với trẻ con
Yến Thiếu Đường cũng ngoan ngoãn làm ổ trong lòng Cố Tích Hoài nghe cậu ấy kể chuyện cổ tích
“Cha!” Vóc dáng của Cố Đình Hoài cao lớn, vừa nhìn đã thấy được Cố Chí Phượng đang thấp thỏm không yên
Cố Chí Phượng vèo một cái bật dậy từ trên ghế, vội mở cửa sân đón vào: “Về rồi à
Sao rồi?”
Vốn dĩ Cố Đình Hoài định nói thật, nhưng khi nhìn vẻ mặt chờ mong của cha mình, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng
Bỗng dưng anh ấy hiểu được câu nói đó của Cố Nguyệt Hoài, không biết nên nói về chuyện của Lâm Cẩm Thư với cha như thế nào
Nói rằng bà ta đã lấy chồng rồi, mà người ta lại còn là bí thư công xã Hoàng Oanh, hay là nói bà ta đã sinh con rồi
Những lời này đối với Cố Chí Phượng chẳng khác gì thanh kiếm sắc nhọn đâm vào lòng
Cố Nguyệt Hoài nhìn anh cả với ánh mắt “tự cầu nhiều phúc”, cô đón Yến Thiếu Đường từ trong lòng Cố Tích Hoài, cô bé vừa thấy cô là đôi mắt đã sáng bừng lên, không còn chậm chạp như ban đầu nữa
Cố Nguyệt Hoài phát hiện ra bèn vui mừng trong lòng: “Chị về rồi đây, em có ăn cơm ngoan không đấy?”
Cố Tích Hoài cười đứng dậy xoa đầu Yến Thiếu Đường, khuôn mặt đáng yêu của cô bé khiến cô mềm lòng: “Con bé tuy nhỏ thế thôi chứ ăn nhiều lắm đấy, mấy món em để lại trong bếp đều bị ăn sạch hết rồi.”
Cố Nguyệt Hoài cười, cổ vũ: “Thật sao
Đi thôi, về phòng thôi, chị nấu canh cho em uống có được không nào?”
Yến Thiếu Đường chớp mắt, không nói gì
Cố Nguyệt Hoài cũng không nổi giận, cô ôm cô bé về phòng, ném vấn đề nan giải về Lâm Cẩm Thư lại cho Cố Đình Hoài
Cô đặt Yến Thiếu Đường lên giường, còn mình thì bận rộn trong bếp
Canh trứng rau củ, vừa đơn giản lại vừa dinh dưỡng, là món chiều phù hợp nhất cho trẻ nhỏ
Khi nấu cơm, Cố Nguyệt Hoài vẫn không ngừng nhớ lại chuyện của Điền Tĩnh, cuối cùng cô kết luận lại rằng
Điền Tĩnh không sống lại, cô ta hẳn là cũng không hề có trí nhớ của kiếp trước
Nhưng những thứ mà cô ta biết dường như là một vài chuyện bí mật, mà những chuyện bí mật này, có lẽ cô ta ở kiếp trước cũng đã biết
Cố Nguyệt Hoài cố gắng nhớ lại, Điền Tĩnh ở kiếp trước quả thật suôn sẻ giống như cá Koi, lần nào cũng có thể bắt lấy “thời cơ” đúng lúc, thừa thắng xông lên
Ban đầu cô nghĩ kiếp trước Điền Tĩnh có thể đào được đồ cổ ở sau nhà là do may mắn
Bây giờ xem ra nào có phải may mắn gì, chẳng qua là có người ngoài cuộc nắm được tình hình cố gắng tham gia vào ván cờ thôi
Còn vì sao cô ta lại biết được, chuyện này sợ rằng chỉ có bản thân Điền Tĩnh mới biết. 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.