[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Canh trứng rau củ đơn giản nên rất nhanh đã được nấu xong
Cố Nguyệt Hoài đút canh cho Yến Thiếu Đường ăn, Cố Đình Hoài cũng nói hết mọi chuyện xảy ra ở trạm y tế cho Cố Chí Phượng
Ông lại không hề nghĩ thoáng như Cố Đình Hoài nói, bước vào nhà mà trông như đã già thêm mười tuổi
“Cha à, cha cũng đừng sầu muộn quá, vốn dĩ hai người cũng có chung đường với nhau đâu mà.” Cố Tích Hoài thở dài, muốn an ủi cha già thêm vài câu, tiếc là từ trước đến nay cậu ấy không phải người biết lựa lời nên mỗi lần mở lời lại đâm thêm vài nhát dao vào ngực Cố Chí Phượng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Đình Hoài giật mi mắt, nói khe khẽ: “Được rồi, em bớt nói đi.”
Cố Nguyệt Hoài vờ như không nghe thấy cuộc nói chuyện của họ, cô nói: “Cả nhà uống chút canh cho ấm người đi này.”
Cố Chí Phượng ngồi trên giường với vẻ mặt lạnh tanh, ông cũng không ngắm nghía quả óc chó trong tay nữa, chẳng biết đang nghĩ gì
“Cha à, hay là cha tìm cho tụi con một người mẹ kế đi!”
Một viên đá làm dậy ngàn tầng sóng
Trong nháy mắt Cố Đình Hoài và Cố Tích Hoài quay đầu nhìn về phía Cố Nguyệt Hoài, khóe miệng hai người run rẩy, nghẹn họng chẳng biết nói gì
Cố Chí Phượng cũng ngớ người ra vài giây, tức giận cười mắng: “Nói gì thế, mấy năm nay cha đều chỉ có một mình thôi, sao lại vì chuyện này mà đi tìm người bầu bạn được
Con bớt nhọc lòng vì ba đi, các con khỏe mạnh an khang là đủ rồi.”
Cố Nguyệt Hoài nhướng mày: “Hơ hơ, con nói nghiêm túc mà, không chừng còn có thể sinh cho con một đứa em trai em gái đấy.”
“Càng nói càng không ra gì!” Cố Chí Phượng trừng mắt nhìn Cố Nguyệt Hoài, sự đau buồn ban nãy cũng giảm đi phân nửa
Cố Tích Hoài hạnh phúc uống canh trứng rau củ, cậu ấy nói: “Ha ha, con thấy Nguyệt Hoài nói cũng có lý đó
Cha à, cha cứ nhớ thương thế này nên mới cô đơn nhiều năm vậy đó, chi bằng người làm con trai là con đi hỏi thăm cho cha nhé?” - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
“Hỏi thăm
Hỏi thăm cái đầu con đấy!” Cố Chí Phượng xoay người nhặt giày lên ném về phía Cố Tích Hoài
Màn gián đoạn này đã khiến không khí trong phòng tốt hơn rất nhiều
“Phải rồi, thằng hai thế nào?” Sau khi đùa giỡn xong, Cố Chí Phượng lại hỏi về Cố Duệ Hoài, chẳng kém gì chủ đề ban nãy
Cố Đình Hoài và Cố Nguyệt Hoài nhìn nhau nói: “Trông cũng chẳng có chuyện gì, đoán chừng qua hai ngày nữa là có thể khiêng về nhà rồi.”
Cố Chí Phượng gật đầu: “Khiêng về sớm chút cũng tốt
Người ở tỉnh vào trạm y tế phải tốn thêm tiền, một thằng đàn ông cao to khỏe khoắn, bị sói cắn đến nỗi khóc kêu cha gọi mẹ thì sao mà được
Bảo nó mau về đi.”
Lúc này, Cố Tích Hoài ở bên cạnh cười ha ha: “Anh hai mà chịu về nhà à
Về rồi thì sao mà Điền Tĩnh chăm sóc cho anh ấy được?”
Đánh thẳng vào trọng điểm
Trong phòng lại lặng như tờ
Cuối cùng vẫn là Cố Tích Hoài xua đi sự yên lặng, cậu ấy tò mò nói: “Này, hai người cứ thế mà về à
Anh hai không nói gì sao
Điền Tĩnh cũng đồng ý hả
Lần này hai người họ không thể rửa sạch được nữa rồi, không chừng nhờ chuyện này mà anh hai còn thực hiện được tâm nguyện đấy chứ.”
Cố Nguyệt Hoài cười khẽ, trong mắt thoáng qua vẻ giễu cợt
Không rửa sạch sao
Điền Tĩnh sẽ tìm mọi cách để rửa sạch thôi
Cố Nguyệt Hoài ôm Yến Thiếu Đường, cô nhẹ nhàng vén tóc trên trán cô bé, thong thả nói: “Đầu óc của anh hai không được tinh tường, cho anh ấy nghỉ ngơi vài ngày không chừng có thể nâng cao tinh thần, tỉnh táo lại.”
Cố Tích Hoài gật đầu đồng ý, nói thật mấy ngày nay cậu ấy đợi ở trạm y tế quả thật cứ như là ngồi tù vậy
Cố Chí Phượng không nhắc đến Cố Duệ Hoài và Lâm Cẩm Thư nữa, ông vào trong phòng nghỉ ngơi
Cho dù trong lòng ông có chấp nhận thông tin ngày hôm nay không, nhưng thể nào ông cũng sẽ phải từ từ chấp nhận
Cố Đình Hoài không để bản thân rảnh rỗi, anh ấy chuẩn bị ra vườn rau sau nhà để nhổ cỏ
Cố Nguyệt Hoài đưa Yến Thiếu Đường cho Cố Tích Hoài để cậu ấy tiếp tục kể chuyện, sau đó lại nhìn về phía Cố Đình Hoài với ánh mắt mong chờ: “Anh à, em muốn có chút thóc lúa, nhưng mà nhà mình lại không có
Anh xem, có thể nào giúp em gái được không?”
Nếu nói về quan hệ thì cả nhà họ Cố cộng lại cũng không thể nào bằng Cố Đình Hoài được
Anh ấy là người có tình có nghĩa, tính tình vừa thật thà vừa trung hậu
Nếu không ban đầu cũng sẽ không hết lòng hết dạ kết bạn với Nhậm Thiên Tường
“Thóc lúa?” Cố Đình Hoài bất ngờ nhìn cô nhưng cũng không hỏi gì nhiều, anh ấy gật đầu nói: “Để anh hỏi thử xem nhà nào có, vừa khéo nhà mình có rau chân vịt, đem đi đổi với nhà người ta vậy.”
Nói xong, anh ấy để cuốc xuống đi ra ngoài
Cố Nguyệt Hoài thở phào nhẹ nhõm, gạo hẳn là đã được giải quyết rồi nhỉ
Cố Đình Hoài đã đi nửa tiếng đồng hồ, Cố Nguyệt Hoài chưa chờ được anh ấy mang thóc lúa về mà chờ được hai mẹ con vất vả mệt mỏi, người phụ nữ khoảng chừng hơn ba mươi, còn đứa trẻ thì hơn mười tuổi
“Cô bé!” Người phụ nữ kia vừa thấy Cố Nguyệt Hoài liền tươi cười
Cố Nguyệt Hoài hơi bất ngờ: “Thím?”
Người phụ nữ này chính là người bán thỏ con mà cô gặp phải ở chợ đen, ở bên đại đội Phiền Căn kế bên
Lúc đó cô mua thỏ con nên để lại địa chỉ, bảo bà ấy bắt thêm một ổ thỏ khác, đến lúc đó cô sẽ lấy
Vốn dĩ cô nghĩ phải còn chờ đến bốn năm ngày, không ngờ mới chỉ có một ngày mà người ta đã đến rồi
“Cô bé, tìm được con rồi, chuyện mà con nói..
con có cần nữa không?” Ánh mắt của người phụ nữ vẫn dè dặt như cũ, thế nhưng khi nghĩ đến những con thỏ ở trong gùi, khuôn mặt bà ấy lại toát lên vẻ mong mỏi và mơ ước vào tương lai
Cố Nguyệt Hoài gật đầu cười nói: “Cần chứ, thím vào nhà với con đi ạ.”
Vẻ mặt người phụ nữ vui mừng, dắt đứa con vào theo
Cố Tích Hoài ngồi trên giường ôm Yến Thiếu Đường kể chuyện cho cô bé nghe, thấy trong nhà xuất hiện người lạ thì ngơ ra một lúc, vừa định mở lời thì Cố Nguyệt Hoài đã dẫn người ta vào phòng cô, không cho cậu ấy cơ hội để hỏi
Cậu ấy nghi ngờ nhìn cửa phòng đang đóng chặt của Cố Nguyệt Hoài, càng ngày càng cảm thấy cô em gái này thần bí ghê
Tính tình bản tính của một con người thật sự có thể thay đổi trong một sớm một chiều vậy sao
Ở trong phòng
Người phụ nữ vừa vào phòng đã cởi gùi xuống, vạch nắm cỏ dại bên trong ra cho Cố Nguyệt Hoài xem
Cố Nguyệt Hoài ló đầu vào nhìn, bất ngờ nói: “Nhiều vậy sao?”
Trong gùi chật ních những chú thỏ con màu xám, con nào con nấy cuộn lại thành những nắm lông, đếm kỹ lại thì có mười tám con
Người phụ nữ cười nói: “Từ khi còn bé con trai thím đã thích lên núi bắt thỏ, trước đây nhà thím ăn thịt, nhưng mà cuộc sống ngày càng khó khăn, dù sao cũng phải có lương thực mà ăn, trong nhà lại không có ai lao động nặng được nên chỉ có thể đổi thỏ lấy tiền.”
Cố Nguyệt Hoài nhìn đứa bé trai bên cạnh bà ấy, đứa bé hơn mười tuổi có vẻ nhát gan
“Mười tám con thỏ là ba đồng sáu nhé ạ.” Cố Nguyệt Hoài cũng không cò kè mặc cả, cô đếm ba đồng sáu rồi đưa nó cho người phụ nữ
Vừa nhận được, người phụ nữ liền kích động đến nỗi run lên, tiền bán thỏ hai ngày nay cộng lại là một khoản tiền lớn đấy
Lúc sắp đi, người phụ nữ hơi ngượng ngùng hỏi: “Cô bé, sau này con, con có còn mua thỏ nữa không?”
Cố Nguyệt Hoài cười xin lỗi: “Thím, bây giờ nhà nào cũng khó khăn cả, nhà con có quá nhiều thỏ rồi, nuôi không nổi nữa đầu
Nếu thím không bán thỏ được nữa thì có thể bắt thỏ lớn để bán thịt ở chợ đêm.”
Người phụ nữ nghe vậy bèn thất vọng, sau đó không ngừng nói cảm ơn, cuối cùng dẫn con trai rời đi trong sự vui vẻ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cố Nguyệt Hoài để lại bốn con thỏ ở ngoài, còn lại mười bốn con bỏ hết vào không gian Sumeru.
Cô vừa bước ra khỏi phòng liền nghe thấy giọng của Cố Tích Hoài: “Bọn họ là ai vậy?”
Cố Nguyệt Hoài bê con thỏ đưa cho Cố Tích Hoài và Yến Thiếu Đường xem, cô nói thẳng: “Bán thỏ con đấy, lần trước ở chợ đen có gặp được nên hỏi vài câu, hôm nay họ sang để tặng.”
“Thỏ con kìa!” Cố Tích Hoài nhe răng
Yến Thiếu Đường như bị thu hút, ừm ừm hai tiếng
Cố Nguyệt Hoài tươi cười, tìm một cái giỏ sâu rồi bỏ thỏ con vào bên trong
Yến Thiếu Đường ngồi xổm ở bên cạnh chiếc giỏ ló đầu vào nhìn, trông có vẻ vô cùng mê mẩn