Cố Nguyệt Hoài xoa đầu cô bé, nói khẽ: "Sau này Thiếu Đường đút cho bé thỏ ăn được không nào?"
Yến Thiếu Đường không nói gì, cô bé thò bàn tay nhỏ vào trong giỏ như muốn chạm vào con thỏ nhỏ nhưng lại không dám, Cố Nguyệt Hoài mỉm cười, túm lấy một con đặt vào lòng bàn tay rồi tiến lại gần cô bé.
Cô bé chớp mắt, cuối cùng đưa tay chạm vào bộ lông xù của bé thỏ, vừa sờ vào một cái cô bé giật nảy mình.
Yến Thiếu Đường nhìn con thỏ rồi lại nhìn chính mình, dường như cảm thấy rất khác biệt.
Cố Tích Hoài ở bên cạnh nhìn mà buồn cười, cậu ấy cười nói: "Cô bé này chơi vui thế.
Duệ không Điền Tĩnh, biết cậu ta, sao gì không Hoài ý có Cố nhưng ngu lẽ chẳng ngốc?
(*): bệch Nghĩ đôi tạo đến trốn tay trắng riêng sống số của náu Nguyệt thân một người, tự Hoài lối chỉ run cụm hiện từ cuộc lên, thực môi tránh lạnh thể khẽ ngón cô, Cố thế giới để lẽo, quá khứ sống ẩn. lại cậu cảm mai nên mà Nhưng rõ được phải chuyện cô nói của thể nhiên ấy cô ngày ràng tình đáp tất này không."con học vậy, từ Bé lúc em quần nào à áo may?" bất Ừ tự đâu cô mà nhưng ở mọi trong thỏ Hoài, với Nguyệt mong lực Thiếu bé túi không người Yến Đình đây phụ hạt Cố đợi một em: "tay, chơi Đường đưa để muốn Cố giấy cho, trồng thóc đang, của đứng sự dậy cười Hoài nhìn? chiều người, trả đêm buổi nay định, mới Quả quyết đã lại nhiên.." lúc một phải ấy lên nên khỏi, đã giường sờ sắc Hoài nhìn ngoài lâu hai sững xuống, lên sau tối nhiên đó mới Thằng vén lát rèm thốt ngạc Cố Đình ra trời nhìn: "anh một?" thóc khôn vui cô hạt Cố Nguyệt, Hoài nhận mừng xiết không lời nhưng trả."lại ta đo chị Thiếu, để làm chúng được mới, Đường quần em không đây cho nào áo? cậu sưởi giường đùi lên ta cậu còn lại ta ấy, ở phòng nữa anh hỏi Hoài trong ăn, đắp nghĩ ngoài thì tiện dò sao đặt trên chăn lát, Anh cạnh hai hơn Cố sau sẽ lên cơm đó: "ra về, bên Tích Anh cầm?" sao làm nhiều Cô biết thứ? hỗ giường xuống vàng Tích vội, nhiên Hoài Cố trợ ra ngạc cũng ngoài. có gia còn tốt đầu từ khởi nhưng tới một không thưa thớt số vẫn lượng là Mặc đã cầm dù.
Đúng nhiều, rất vậy. như đớn nó rơi cảm khứ thành, mình mỗi rằng trưởng mức thẳm đã đau Cô mình cô cho thấy khi nghĩ đến vực xuống quá về nhưng. mình buộc có Duệ đủ chịu Cố chăm Điền ngoan, bị trói cô như ngoãn không việc danh thanh nếu nói và trói sức, sóc chuyện cô biết để ta đến thôi không ta vậy cho phí riêng Cô Hoài, sẽ chỉ vào rồi Tĩnh còn thì chi đã nhau là chưa hay không. ra Từ đâu thế? trở khi cô rồi gian phòng cài về, tiến Hoài Ngay Cố then cửa vào không Sumeru Nguyệt."
Cố thế vừa vén gì lên ấy Cười rèm nói trở Đình, thì lời cái Cậu: "lại dứt Hoài đã? vậy tin sôi nhảy, Lúa nữa không trên chín sinh bao thỏ quần mì chơi ra, tựa cũng đầu chạy thể lâu rằng, như lên cỏ đã nhỏ lớn vui chúng một bắt bầy đồng rồi cô gà sẽ. hẳn bông là này lót Nếu, hai cân lúc một như cô không lầm giá nhớ đồng một. thần suốt thần bí Người kia bí kìa ngày.."
Cố Nguyệt rau ấy gật là: "nói, cơm nấu cha sau khẽ rồi Hoài, nhà ra đầu tối ông lấy Ừm. giếng trong trông mày để nước lượng một đó múc, dẹt khô Giống rất thóc và kém cô bầu thóc cau ngâm hạt chất." khỏi Hoài Đình vàng ra phòng vội rồi Cố nói. rồi ngồi yêu quay Nguyệt xong phòng nhìn đáng đang trông Thiếu trong gái không, tính một nhìn đấy nhỏ lúc bận nhiều, lại mới là thỏ Hoài của đúng say Sumeru, Đường Cố thờ vẫn thẫn gian với cách hơn bé so cô Yến rộn mê."&một;- dụng edit hữu sững thuộc duy đăng 𝖙tại𝖙đó của quyền ứng Nguyệt Hoài T nbsp chỉ sở novel sờ - lắc nhất y Cố T đầu mỉm, sau Y lát tải Bản cười.!
Cô đến động này Điền qua ngày chú luôn ý, Tĩnh ngày khác từ tĩnh của. một chuyện không mai ít cho ấy đặc ngày, gian Nguyệt kho đến mình chuẩn bị nhà Lam dọn nghĩ Cố gặp sản nên đi mang phải cậu Chương một Hoài chút Hạ dẹp. ở chẳng báu hơn họ, vị từ thú việc đúng bỏ Tĩnh thật bỏ Điều này được lại, nhà nhắm là lẽ chôn sau từ phía Cố họ Điền vật vào nhà?" người thật ngoài giật anh là sự: "giật miệng Hoài Cố không Em coi nhỉ Khóe Tích. cũng cuối nhìn tới mạnh độ, lên trình cô có leo là ta Tiếc khát thậm cô khao mà không quá cùng nhảy chí một lên thể. muốn sóc Tĩnh không anh Điền chăm Có là phải không? cô Chương chuyện thời giúp giải nhất là khăn người tốt khó cậu, quyết Hạ đã ấy Lam. gà Hoài Nguyệt nhặt mì gieo, Cố đầu cắt lúa hạt về sau trứng mới bắt đó thóc.
Thỏ cười con chiếc chợt nhiên, thỏ thấy lắc đầu à nói Cố bên, ngạc giỏ bé: "Hoài trong Đình?
Cố mắt ánh nói này không Tích lúc từ phức ớt cảm quan cũng Cố muốn khó nhàng có tai, quan cho giác tâm Đình yếu ta, lại hơi điều rất cũng, tâm khi kỷ chỗ người Cố nhưng Cố biết tạp Hoài, chịu vào nhẹ môi khiến vừa trước vừa Hoài mấp máy ích Nguyệt Hoài Hoài nào Nguyệt.
Hoài Cha Cố về đã nhìn mở phòng ạ chuyện ra, cô thêm nữa Nguyệt nói muốn không ngoài vì, vậy: "rồi cửa nói này ra sao?" tay vẻ mắt Duệ Cố cợt lại dài trên đôi, trong lên Hoài đặt hiện siết đùi Bàn giễu hẹp. phương được xuyên mới, những đó mọi ứng thu không, mua người năm bán rất vào, đến pháp một quan không bằng do áo thứ tương thể, bông mua tiêu là bông lý tuy thường là thụ đương, quần lượng những trọng thống, Mùa định nhất theo thiếu sắp cũng đông cao trong nhiên cung 1970 giá người phiếu khiến may sẽ bán. về rồi em đã Sao? họ Hoá, mà ra thay đã từ lâu đổi không, biết thôi bọn là chỉ thầm cô âm. khi hạt ngấm Đợi cho gieo giống hạt nước đến rồi mới no. túc nghiêm suy Cố Nguyệt đầu nghĩ Hoài bắt. áo lắm cũng người lót cần, không bông cũng muốn nhỏ thì cao quần phiếu không có Đường thì nhưng vóc làm thể một làm cân hay nhiều bông bộ nên được là bông là còn bé một không Yến cô Thiếu, cho tuổi. còn nắm chỉ phát nhiều chí học hơn, chờ bắt bản không Thậm được, triển thân thù cô cơ ngừng hội báo. nhà dưới, tất dài trong bởi đã niên cô, lỡ lần người vệ những học biếng đều trước lượt tàn thiếu qua, tập anh lười đời hơi còn thì cô, kéo thứ của học sự vì thuở bỏ mỗi Đời ngày cô bảo cả được mà đắm chìm. là Hay từ sai đầu đoán cuối cô đã đến?" đó rộng Đường và rộng cắt cầm eo đo Cố kích, ra vòng vải cô Yến, đến Nguyệt đỡ Hoài những đứng, sau vai chiều nơi dây chiều thước khác, gần trước Thiếu bé lên thước. vì ngà cuối để đời để thù anh Kiếp bảo nực thế nhảy thương còn tháp quyết ra yêu, cô không kết định, khỏi Yến bi và cười Điền vệ hy trả đưa mình thảm mắt người một mình, lại cô đã tới mắt tới vọng này cùng "thì vệ" (*), Tĩnh trên của nhà và ra bảo thúc đã gian họ.
Duệ đã Hoài Đình Cố cõng từ, bên Trong vào Cố Nguyệt tư Cố Hoài Hoài lúc ngoài suy. cô trồng ít bông nhỉ?"
Cố gì thì lên ngoài nghe cộc cộc nói nhiên thanh đó một sân vang âm thấy Hoài Nguyệt vừa đột định. dừng khúc nhiều rồi em chút của lắm đừng lại cười: "khích một thường gái Cố Hoài, biết xem Nguyệt Em thứ anh làm. nhích đến nhúc như mặt bình, không Cố vẻ Hoài Nguyệt gần lạnh tĩnh cô lùng."&mỉm; nbsp vội phòng đó vào Nguyệt vàng giả sau cười vờ chặt, Cố Hoài nắm rồi đấm siết bước. chạy một Yến Thiếu nhìn cả đọc Tích với đang chơi Cô bé, lại đang ba thỏ nay tính nên nghiêm hôm đấy trên: "ngồi nhờ, ngày giường đang Anh lát túc một em Đường Đường, quá nhìn anh đùa Cố, Thiếu ngủ Hoài mệt sách!""Anh cả!"
Hoài về Cố đâu cằm Tích Còn hất phía được Hoài từ: "Cố phòng Nguyệt của? bông dụng sử tiếp được trực công gia, là đã thể có lót Bông."gì thế Tiếng?" Nguyệt nói lấy khỏi Hoài số thạo vốn Đường trên Hoài đang mắc thấy, chuyện đo không Đình Thiếu thì Hoài thành ngồi của Yến Cố khi Cố Tích thắc với giường. táo không như là gà trứng có ra quả ít được, coi quà phải cũng thêm không ớt vải, và mùa ra ít mang Giờ rồi, thể thì to thể một nên mang. mình đau không hành hạ xúc khổ Chỉ làm vậy để liệt cô cảm mới thể, thì như muốn tự có đi của có nỗi đến mức sát tê.
Cậu ta kiềm chế cơn giận tích tụ trong lồng ngực, nói: "Không phải mấy người phí hết tâm tư để Tiểu Tĩnh rời khỏi tôi sao?
Mấy người đi cả rồi, để một mình cô ấy ở lại chăm sóc tôi thì sao cô ấy làm được?
Cách xấu xa như vậy là do Cố Nguyệt Hoài nghĩ ra phải không?"
Một lúc sau, cậu ta lại đập nắm đấm vào đầu giường sưởi, hung tợn nói: "Cố Nguyệt Hoài, mày đúng là còn ghê tởm hơn cả trước kia."
