Trọng Sinh 70 Trở Về Trước Ngày Kết Hôn Với Tra Nam

Chương 88: Sao mày không đi chết đi?





"Vậy sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giọng nói của Cố Nguyệt Hoài thản nhiên, ung dung không vội vàng, không có một chút bối rối nào khi bị người khác nói năng độc địa với mình
"Tôi làm vậy chẳng phải đang tác thành cho anh hay sao
Nếu như trong lòng Điền Tĩnh có anh thật thì sẽ không cuốn gói trả anh về ngay trong đêm như vậy, anh hai à, anh còn chưa ngộ ra sao
Cô ta không muốn có liên quan gì đến anh cả
"Điền Tĩnh ấy à, người ta chê anh nghèo đấy
Anh tự hỏi lòng mình xem, anh có chỗ nào hơn được Trần Nguyệt Thăng không
Sau khi Cố Nguyệt Hoài nói xong, Cố Tích Hoài ở bên cạnh không nhịn được nín thở, những lời này không thua gì sấm sét giữa trời quang bổ vào đầu Cố Duệ Hoài
Nhưng nếu thật sự suy nghĩ nghiêm túc thì đúng là cậu ta không có chỗ nào sánh nổi Trần Nguyệt Thăng
Thái dương Cố Duệ Hoài nổi gân xanh, cậu siết chặt nắm đấm nhìn chằm chằm Cố Nguyệt Hoài như thể đang nhìn kẻ thù cũ nào đó
Cố Tích Hoài thấy thế, không nhịn được tiến lên ngăn trước mặt hai người, trở thành người hòa giải: "Nguyệt Hoài, em bớt tranh cãi đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thô nhưng thật và cũng không thể phủ nhận, có phải không anh ba
Cố Nguyệt Hoài nhún vai, cô đứng dậy chậm rãi đi đến bên cạnh giường, từ trên cao nhìn xuống Cố Duệ Hoài, khi thấy trong mắt cậu ta chứa lửa giận, tư thế như đang hận không thể vung cho cô một bạt tai thì không nhịn được khẽ cười: "Làm sao
Chê tôi nói khó nghe quá à
"Cút
Cố Duệ Hoài nghiến răng nghiến lợi, giọng nói dường như bật ra từ kẽ răng
"Anh hai, mặc dù Nguyệt Hoài nói hơi khó chịu, nhưng mà..
Chuyện của Điền Tĩnh, anh cũng nên suy nghĩ thật kỹ, đừng nghe cô ta nói vài lời êm tai mà mù quáng
Cố Tích Hoài tiến lên hai bước, che chở Cố Nguyệt Hoài phía sau
Cố Nguyệt Hoài nhìn bóng lưng gầy gò của Cố Tích Hoài, sững sờ trong chốc lát
Cố Duệ Hoài bị hành động giống như phòng sói của Cố Tích Hoài làm cho cơn giận bùng nổ, hung tợn nói: "Thằng ba, mày bị nó mua chuộc thật rồi
"Mày im miệng cho cha mày
"Thằng hai
Em nói cái gì đấy
Giọng nói của Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài đồng thời vang lên, hai người lần lượt vào phòng
Cố Chí Phượng không nói hai lời đã bước lên véo lỗ tai Cố Duệ Hoài, bàn tay đập lên lưng cậu ta không thương tiếc
"Cha mày cho mày nói ba lăng nhăng này, cho mày nói nhăng cuội này
Mày có còn một tí lương tâm nào không hả
"Cố Duệ Hoài ơi là Cố Duệ Hoài, nếu biết trước mày là kẻ tàn nhẫn, kẻ hung ác, kẻ vong ân bội nghĩa thì khi mày vừa ra đời, cha mày nên ném mày xuống hầm cầu cho chết chìm trong đó rồi
Bé con vì mày mà nỗ lực còn chưa đủ nhiều hay sao
Mày cho rằng vì sao mày có thể giữ lại cái chân này
"Vì một con đàn bà mà lên núi bắt thỏ hoang rồi bị sói bắt, người trong nhà còn phải chùi đít cho mày
"Cố Duệ Hoài, mày nói xem mày sống có đáng thương không
Cha mày cũng phải ngại hộ mày
Cố Chí Phượng dùng hết sức lực, vừa đánh vừa chửi, Cố Duệ Hoài cũng ngậm chặt miệng trông chẳng khác gì một khúc xương cứng
Cố Nguyệt Hoài đã bảo Cố Tích Hoài bế Yến Thiếu Đường về buồng trong ngay khi ông ấy bắt đầu đánh người
Cô lẳng lặng nhìn bàn tay mạnh mẽ đang đánh lên người Cố Duệ Hoài cứng đầu cứng cổ, cậu ta không hề hối hận chút nào, thậm chí còn oán hận cha ruột của mình vì Điền Tĩnh, tại sao lại như vậy? - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Đời trước Cố Duệ Hoài thích Điền Tĩnh nhưng không bao giờ thể hiện ra, chưa bao giờ cố chấp và kiên định như thế cả
Không biết Cố Nguyệt Hoài nghĩ đến điều gì mà đột nhiên nhíu mày lại
Đời này có rất nhiều biến số, trong đó điều duy nhất có thể xúc tác và thúc đẩy tình cảm của Cố Duệ Hoài chỉ có chuyến đi đến trạm y tế này
Không phải là Cố Duệ Hoài không biết mình biết ta, đời trước sở dĩ cậu ta chưa hề nói là vì Điền Tĩnh chỉ coi cậu là anh trai, không thể hiện là thích cậu ta
Mà đời này, cô ta lại bằng lòng chủ động chăm sóc Cố Duệ Hoài, đối với cậu ta đây là một bước đột phá
Cậu ta nhìn thấy hi vọng, tìm được động lực để mình kiên trì
Giờ phút này, Cố Nguyệt Hoài không biết nên khóc hay cười
Cô muốn báo thù, chắc chắn dao nhọn sẽ đi qua Điền Tĩnh, nhưng hôm nay, anh hai của cô lại bảo vệ Điền Tĩnh kín không kẽ hở
Rõ ràng điều này sẽ khiến quá trình báo thù của cô càng thêm gian nan, chẳng lẽ cơ hội xoay chuyển duy nhất chỉ có Điền Tĩnh lấy chồng
Lúc đó Cố Duệ Hoài mới hết hy vọng
Cậu ta sẽ chết tâm sao
Cố Nguyệt Hoài nhìn Cố Duệ Hoài đang cắn răng, sống chết không chịu cầu xin, sinh ra thắc mắc và nghi ngờ
Cuối cùng Cố Đình Hoài không nhìn được nữa mới đưa tay ngăn cản: "Cha, sức lực nên dùng để làm việc, đánh con trai của mình mà dùng sức lớn như thế chẳng phải là lãng phí sao
Thằng hai còn chưa khỏe, nếu đánh cho yếu tiếp thì số tiền bỏ ra sẽ lãng phí mất
Cố Chí Phượng hậm hực nói: "Không đánh thì nó không nhớ lâu được
Không biết là cậu ta ương bướng hay là Điền Tĩnh nói gì đó với cậu ở trạm y tế, Cố Duệ Hoài nghe Cố Chí Phượng nói thì bỗng nhiên lạnh lùng cười khẩy: "Vậy cha đánh chết con đi
Đời này không lấy được Điền Tĩnh thì con thà đi chết còn hơn
Ngay khi những lời này nói ra, nó đinh tai nhức óc, chấn động tất cả mọi người trong phòng
Nghe cậu ta nói như vậy, Cố Chí Phượng sững sờ, thân thể hơi lảo đảo
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông không dám tin nhìn vẻ mặt vẻ hung ác, được ăn cả ngã về không của Cố Duệ Hoài, đột nhiên cảm thấy mình chẳng hiểu gì về đứa con trai này, nó thật sự là thằng hai độc miệng, không có cảm giác tồn tại trong nhà trước kia sao
Lông tơ toàn thân Cố Đình Hoài dựng hết lên, ngạc nhiên nói: "Thằng hai, có phải em điên rồi không?
Đồng tử của Cố Duệ Hoài đỏ au, cậu ta lần lượt quét mắt qua Cố Chí Phượng, Cố Đình Hoài và Cố Nguyệt Hoài
Cô không thèm để ý đến vết thương trên đùi, vén chăn xuống giường
Mặc dù thân thể Cố Duệ Hoài không cường tráng, nhưng cậu ta cao lớn, đôi mắt dài nhỏ nheo lại, ánh mắt giống như dao sắc, nhưng dù sắc bén đến đâu cũng không tuyệt tình bằng những lời cậu ta đã thốt ra
"Tôi không điên
Tất cả là tại các người điên hết vì Cố Nguyệt Hoài rồi
"Bởi vì nó ghét Điền Tĩnh, nhằm vào Điền Tĩnh nên các người giận cá chém thớt, tước quyền theo đuổi hạnh phúc của tôi sao
Bà nội đã từng nói nếu như con người không có tình yêu, vậy thì còn sống giống như người sao
"Từ nhỏ tôi đã bị các người lơ là, tôi cũng khổ sở, bây giờ cuối cùng cũng có người để ý tôi, tôi cũng muốn toàn tâm toàn ý đối xử với cô ấy, tại sao các người lại muốn chia rẽ chúng tôi
Rốt cuộc Tiểu Tĩnh đã làm sai điều gì
Mà các người lại có thái độ như thế
Lời nói này khiến trong phòng chìm vào yên lặng
Nhưng vẫn chưa xong, bỗng nhiên Cố Duệ Hoài nhìn chằm chằm Cố Nguyệt Hoài
Giọng nói của cậu ta lộ ra dữ tợn, con mắt dần dần có dấu hiệu điên cuồng: "Cố Nguyệt Hoài, tại sao mày không chết đi
Nếu mày chết thì sẽ không còn ai cản trở tao và Tiểu Tĩnh nữa
Giờ phút này, thứ hiện lên ở trong đầu Cố Duệ Hoài là đôi mắt đẫm lệ của Điền Tĩnh và những lời bi thương vô cùng kia
"Anh hai Cố, sau này chúng ta đừng tiếp xúc với nhau nữa, chú Cố, anh cả Cố, anh ba Cố, họ đều nghe Nguyệt Hoài, mà Nguyệt Hoài với tôi..
Nếu chúng ta tiếp tục qua lại thì chỉ sợ đến cả anh, bọn họ cũng không nhận nữa
"Tôi không hiểu, anh bị thương vì tôi, tôi tới chăm sóc anh thì rốt cuộc có gì sai
"Nguyệt Hoài vừa nói với tôi, chỉ cần cô ta ở đó một ngày thì chắc chắn sẽ không để tôi dễ chịu, tôi rất sợ..
"Xin lỗi anh hai Cố, bây giờ tôi sẽ đưa anh về, sau này chúng ta đừng gặp riêng nữa
“...”
Cố Duệ Hoài nói xong, trước khi mọi người kịp phản ứng, một giây sau, cậu ta kéo cái chân bị thương nhào tới Cố Nguyệt Hoài, bàn tay to như cái quạt hương bồ bóp chặt cổ Cố Nguyệt Hoài, đồng tử đỏ tươi giống như dã thú đã mất lý trí! 
 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.