Mắt Cố Nguyệt Hoài giật giật, yết hầu như bị bóp lại, bắt đầu cảm giác khó thở vì bị bóp cổ.
Cô nhìn gương mặt dữ tợn của Cố Duệ Hoài gần trong gang tấc, đột nhiên cảm thấy rất lạ lẫm, anh hai mang cô về nhà chăm sóc ở đời trước trở nên rất xa xôi, xa không chạm tới được.
Cố Chí Phượng và Cố Đình Hoài sợ đến mức biến sắc, hai người bọn họ gào thét kéo Cố Duệ Hoài ra, nhưng cậu ta giống như bị trúng tà, sức lực vô cùng lớn, trong lúc nhất thời hai người họ không có cách nào khiến cậu ta dao động."Cố Duệ Hoài, mày điên rồi, bé con là em gái ruột của mày mà!""Thằng hai, em buông tay ra! sau họ miếu, lên đặc lát, Duệ Một không mày: "tiếng giọng Cố, chứa lớn nhà khàn nhỏ Cố nói như Phật thể Hoài ông nổi. gia Tĩnh họ nhiên họa của Quả Cố tới nhà, họ cô ta Điền là tai nhắm đình bọn!" Cố nóng Phượng la Chí lên nôn."đó đi, con Bé đâu con?
Duệ tay người mình không Hoài họ, làm cánh hai gì cậu cả khóa Cố mặc ta bọn lại.
A… ý Hoài, người mắt Cố mắt nhẫn Nguyệt hề cậu chằm ta vô đáy chằm hẹp cùng vẫn biến Có, tàn không nhìn mất giết định điều của trong dài đôi.
Bé con!"A… kiến con gì có gái ông, giết mắt chứng Đối trai lòng đau, kích già là khiến người con muốn cha động hơn với không một tận. bản một thôi Đình khóc là lò tiếng chậm vào bã sẽ Hoài chút rồi tập, Cố bếp một buồn sợ dạ chỉ thành trung đầu thân tiếng cúi. khổ thương là Nguyệt nói bị vì, Lại mắt cười Duệ bỏ chứa phẫn, Hoài trong cảm Cố chất trong lại Hoài nhiên to Cố bi đột vì đau còn: "xúc chỉ nộ và giọng vứt." anh Hoài nói hai cơn người, Nguyệt mắt Cố chịu, Tĩnh: "như Anh, đau không tốt nhắm nghĩ phải đựng lại đâu Điền. đó của tới giọng Điền ở ở cửa Tĩnh, chóng bình khỏi cha Ai để vang ánh cô Cố nói tĩnh, trong nhà căn Nguyệt, nhanh thì, bên không sát ý mình gõ ra vách Hoài lên cửa mắt: "vào rẽ? đi đi Mày chết! kém Tĩnh Ánh Điền sức mới ta lực từ còn, vừa sức nhìn Duệ ta cô được lấy khá, lúc Nguyệt phản lớn tay Hoài thua không dùng, Hoài gì bóp nhận, kịp Cố những cô nhân Cố ứng lùng lạnh mắt gì cổ cô chỗ cô chưa. thấy nhìn Hoài nói khăn Cố khó đồng trên Nguyệt giọng sưng, bước nghe thấy theo ôm cậu Thiếu Hoài ấy cổ Yến tay, Tích của Cố Đường thời đỏ dấu đuổi theo bước dừng, hai cô nhưng khi. mặt buông mặt trong tay hận chốc trong đứng đột lỏng, nhiên trước dường, vẻ kịch thoáng nữa là đều nhà băng thù cô thấy hai, không của cô nhìn vẻ lạnh, ánh thảm trước như, họ cả giụa giãy đời Cô mắt bọn! cười Thật mà nực!" vừa đi vừa ta chóng mở Cô nhanh ra cửa nói." tai Từng Hoài cô vào Cố hơi lại khiến bước từng chân Duệ của lọt khựng câu ta chữ cậu. cơm vẫn Không vực tắc là khí phá Được, Cố xuống trong Phượng cùng như cục cuối này vỡ rồi nào Chí diện: "rơi bế, sâu nấu nhà. dài mặt xuất Cố Hoài dáng chút ánh trước Nguyệt, bóng lên lóe Trước hiện cô một sáng thon mặt. còn đau dứt Phượng nhiều ta khoát lưng Chí rồi chứa, đẽ rất Cố chẳng đầu của khổ cũng tóc Cố cậu cọng đôi, mắt ông Hoài mấy đẹp nhìn qua của Nguyệt bạc bóng nhìn." đổi thay hoảng kinh đó có Tích nói, sự cũng giọng mà theo Cố và động Hoài chấn. dụng anh bỏ vậy khỏi cô, thì sẽ giày rời nhà còn rách để Một khi cái chẳng gì như giống nữa vứt anh lợi ta!" mình tiếng khiến nảy chửi rủa Hoài Cố Nguyệt cả giật thì thầm Từng.
Đã có chuyện à gì?"Sao thế?""nực cười, Ha ha!
Điền mà vì tới đen chợ sao Tĩnh Anh sẽ?"rồi Hoài Cố, em Duệ điên!
Cứu…" tình cảm hoang thấy ấy nhìn trước, mắt Cậu mang cảnh." ra lại ở Phượng Chí xảy hoàn vở run Cố tương, lên Hoài tàn nghĩ Cố người anh Cố họ bọn toàn Đình Cả và họ kịch em không nhà.
Sau nữa, về đừng mày đây này. vươn Duệ chí Hoài thậm, lấy ra sức còn Cô giụa tay cổ Cố kẹp giãy.
Điền Tĩnh! chân anh tay thành gần mấy ấy như, đứa nuôi thật trong tình ấy nấng Tính nhà do em là một thà anh.
A… nên không cô anh của mỏng sắc tay ngược xanh mặt rất, xinh mẽ tay nét dài đẹp phía nhưng, lòng rõ cô đi và làn, che chiều thể mạnh, lớn bàn ngón gọn, thấy anh thon manh thế da tay đưa sáng Anh gân đi về."
Hoài vẻ chí trai trước Cố đứa sắp óc không vọng mắt Vẻ điên có nhìn đầu, em mặt tỉnh còn táo rồi Đình thậm tuyệt. lau mắt tay vươn bắt cơm đầu, Cố Hoài nấu Đình rồi. vẫn quay lại, Nhưng cậu rất sợ chẳng về hề màn hoảng phía, đầu ta đi nhanh đêm. quay đầu Cố nói cuối Hoài mấp cùng nhưng môi, chỉ Đình như đi muốn máy Đôi. rời đông tối ta không Hoài Cố, nghĩ ở trời trời tối phải nhà cuối rét thu sẽ cậu, chưa còn đâu ăn rồi tới, còn khỏi gì Anh này kiềm, buổi ấy thế được giá đây Duệ? rồi Điên thật!
Chí nhìn, cũng Cố Duệ này Lúc phía ánh đầu Hoài đồng lặng, bi nhưng về mắt thương tĩnh ngẩng thời Phượng Cố.
Hoài Nguyệt đôi bùng lên sống này khát vọng, của quen cô nhiên nhìn tay thuộc bỗng Cố.
&T;- Nhưng T edit Bản tải novel sở 𝖙thuộc𝖙này y tại quyền một cậu của hữu lúc dụng đăng chỉ - ứng lời ai vấn đề Y không duy trả của ấy nbsp nhất. thế sung kẻ chỉ đau hai Thằng đớn khiến người thân làm còn thù sướng như thì! sẽ sống còn nhà kỷ Mày, thế cũng chỉ ích hại người trong như sống!" Đình tin ấy anh như người lá không rụng mở được Cố Cả, to tới mắt trong Hoài, gió giờ thể lên vẫn thu run. sống tới, ruột của Cố người lạnh, Hoài vào họ Chí bọn tay Duệ Cuối mức lưng Hoài còn Cố Phượng sốt cánh, điên nổi cùng khắc là đang Cố mồ người, ta cả gập ra kéo ra cậu được đều sau và thời hôi Đình hai.""Anh anh, còn lo từng hai nhau cảnh, cha lẫn hại nhìn tới để quay thấy anh lòng thế đã vẫn, sao tâm tới cho cha nhọc nhiều nhà đầu đi nghĩ em này cha giết cả nhẫn rồi nào anh tuổi? lơ được không nói đau, bé là là như tất bị nhưng con tâm hai, ấy là để đúng nhiên nhiều thì trai anh con là khiến Thằng lòng." cầm xếp xua, tay giường chó thờ bằng, trên óc thẫn ngồi tay hạt lấy Ông. chuyện khàn to nói thốt Con họng, rát nhưng ngoài những miệng, Cô khàn há cổ chữ cũng muốn ra: "đau… ra Đình dọa Phượng, rồi rồi tỉnh Chí lâu Hoài Duệ ta, đang lúc một mọi dần khỏi, người lạnh tay Hoài cười lấy Một bị cậu táo sau Cố lại mình Xem giữ: "Cố và nói tránh dần Cố tiếng!""Cha! ho về sụa lấy ôm Hoài Nguyệt lùi, đau nhói cổ sau cái khan, bước mấy Cố sặc.
Sắc yếu mặt Cố thở hơi ớt, Phượng Chí cũng bệch trắng hơn.""cụ coi anh công tiền kiếm Hoặc là sẽ. chết đi Đi! không tay muốn gỡ tay, khỏi lên mày khàn Hoài giọng Duệ giụa vươn nói ta Cố, Cố đi mình ra Hoài chết, cậu Cố nhiên giãy: "sao cổ Hoài, tiếng Nguyệt đột Nguyệt khàn?""lần định tra mấy gần rất dân sẽ ngồi nghiêm nhất, chẳng đi quân ngặt đội, được tù kiểm Dạo đây anh. buông ra Nhanh tay! gì nào con có Nhưng bé tội? lơ đi con Trước sao con vì nó giờ, là cũng mà cha nó vì kia đuổi bây mà?"
Hoài rời xong cười Duệ của, cái cậu, thương mình giọng chân nói bị kéo Cố đi ta khàn muốn. để ở chẳng rồi điên hai lấy chỉ thứ nhà nói xin, Anh cậu ấy tha, thể ta có chuốc họa thằng lời cầu lên nào. lớn ra Tiếng không bên ôm, cửa xem Đường được thử Hoài mở Tích Yến ngoài phòng quá Cố động nhịn Thiếu. đã hôm nay Nhưng cũng trong mọi hai thấy khổ nỗi cho lòng người mình thằng. kinh ngạc những cậu Chí cũng đông Duệ chút bị ta mặt Hoài Phượng từng làm, cứng dường của Cố lời từng lại như chút vẻ Cố." Cổ xanh nổi vẻ gân Tĩnh, Điền đau đớn mặt. cô đình hại đã nhà cả, Là cô đã là hại gia cả. rất lại muốn, rằng để đời cậu khó quay biết Anh này, e ấy đầu ta khăn. sau dậy cửa, ra đột Hoài khỏi Một đứng nhanh nhiên, chốc phắt Cố Nguyệt chạy.
Sắc mặt cô ta đỏ bừng, đôi mắt trợn tròn, đôi môi run rẩy, cô ta cảm thấy dòng máu đang chảy xuôi trong cơ thể trong chớp mắt đã tụ thành một khối băng.
Cô ta hoảng sợ nhìn Cố Nguyệt Hoài, giãy giụa muốn tự cứu lấy bản thân.
Nhưng hàng ngày lúc làm việc Điền Tĩnh thường xuyên giở trò khôn lỏi, làm sao có thể mạnh hơn Cố Nguyệt Hoài được nước giếng trong không gian giúp đỡ chứ?
Đầu ngón tay Cố Nguyệt Hoài lạnh buốt, đôi môi cô không còn chút máu, giọng nói bình tĩnh đến mức dọa người: "Điền Tĩnh, tôi vẫn luôn suy nghĩ một chuyện, rốt cuộc là cứ thế giết cô sẽ khiến tôi thoải mái hơn, hay là từ từ chậm rãi tra tấn cô càng khiến tôi vui vẻ hơn?"
