Cố Thiên Phượng nhìn thấy vẻ mặt mong đợi của Cố Chí Phượng thì khẽ thở dài, cuối cùng vẫn gật đầu Cố Ngân Phượng bĩu môi hơi không vui, nhưng số tiền trong túi khiến bà ta cũng không nói được câu từ chối, thôi vậy, ăn một bữa ở đây thì tiết kiệm được một bữa, cháo loãng dưa muối cũng được, bà ta không kén chọn Hơn nữa, bà ta cũng muốn hỏi xem rốt cuộc Cố Chí Phượng kiếm tiền ở đâu, vậy mà lại kiếm được nhiều tiền như thế Bà ta đi làm ở nhà máy dệt, dù kiếm được nhưng phúc lợi với đãi ngộ vẫn kém hơn anh cả Cố Thiên Phượng, hơn nữa nhà nhiều con nên bình thường hơi giật gấu vá vai May mà chồng bà ta có tiếng nói trong nhà máy, nếu không thì không thể nào sống nổi Nếu Cố Chí Phượng thật sự có cách kiếm tiền, vậy có phải sau này bà ta cũng có thể duỗi thẳng lưng ở nhà không [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Cố Nguyệt Hoài nhìn thấy dáng vẻ này của bà ta là biết trong lòng bà ta đang nghĩ gì, vốn dĩ cô chẳng buồn chú ý nhưng thấy Cố Chí Phượng vui vẻ chuẩn bị bữa tối, cô bĩu môi, không muốn khiến cha mất vui Gần đây ông cứ buồn rầu không vui vì chuyện của Lâm Cẩm Thư và Cố Duệ Hoài, khó khăn lắm ông mới cười Cố Nguyệt Hoài giao Yến Thiếu Đường cho Cố Tích Hoài đang rảnh rỗi, vào phòng chốt cửa, cô lấy ra mười quả trứng gà và một con gà mái già ra từ không gian Sumeru, thỏ cũng đã khá lớn, nhưng bây giờ lấy ra ăn thịt thì vẫn hơi sớm Cố Nguyệt Hoài rời khỏi không gian, cầm gà mái và trứng gà ra khỏi phòng Cố Ngân Phượng vẫn luôn chú ý đến cô cháu gái đã thay đổi tính cách này, vốn dĩ còn tò mò cô vào phòng khoá cửa làm gì nhưng lúc sau lại thấy cô lấy ra một con gà mái già với một ít trứng gà từ trong phòng, mắt bà ta bắt đầu tỏa sáng Bà ta nhảy xuống giường đất, vội vàng đi đến, nhìn đồ trong tay Cố Nguyệt Hoài, không khỏi vui vẻ ra mặt: "Ồ Trong phòng bé con còn có gà cơ à Gà mái béo thế này không rẻ đâu nhỉ Còn có trứng gà.. "Ui chao, Chí Phượng, nhà em sống tốt thật, còn tốt hơn cả chị với anh cả ở thành phố!" - Bản edit thuộc quyền sở hữu của 𝖙y𝖙novel chỉ đăng tải duy nhất tại ứng dụng T Y T -
Nói rồi bà ta quay đầu lại nhìn Cố Chí Phượng, thay đổi cái nhìn với đứa em trai vụng về thiển cận này, vốn dĩ cứ tưởng tối hôm nay phải ăn dưa muối gặm khoai lang đỏ, không ngờ lại được ăn thịt gà Cố Thiên Phượng lại không thấy thèm, khi trước ông ấy ăn nhiều thịt nên cũng không đến nỗi tầm nhìn hạn hẹp như vậy Nhưng nhà Cố Chí Phượng sống như thế nào ông ấy lại rất rõ, dù đứa em trai này lúc còn trẻ từng đi du học, nhưng tiếc là không biết phấn đấu, cuối cùng dù tránh được giai cấp địa chủ nhưng lại không xoá được cái danh Trong đại đội sản xuất ông có tiếng là ăn không ngồi rồi, bình thường hay lén lút buôn bán nhỏ lẻ Vốn dĩ cứ tưởng chắc chắn đứa em trai này sẽ bị bắt đi tù, nhưng không ngờ lại gặp vận may, không biết kiếm đâu ra tiền mà nhà lại được ăn thịt gà với trứng gà Cố Đình Hoài cầm lấy gà mái, ngơ ngác nói: "Bé con Cố Nguyệt Hoài lại không hề hốt hoảng, mỉm cười nói: "Trưa nay em dẫn Thiếu Đường đến công xã mua Nói xong, Cố Đình Hoài còn chưa kịp nói tiếp, cô đã nói: "Anh cả, anh đi làm thịt gà đi, để em nấu cơm cho "Được Cố Đình Hoài lên tiếng, bắc nồi đun nước nóng, xách gà ra sân làm thịt Cố Nguyệt Hoài thái rau, chuẩn bị xào một đĩa thịt gà lớn giống như buổi trưa, vừa túi tiền vừa no nê, cơm ấy à, ở nhà không có gì khác chỉ có gạo lứt, dùng nước giếng của không gian nấu nên hương vị rất ngon Cha già Cố Chí Phượng rất coi trọng tình anh em, tuy bác cả với bác gái hai có chỗ không tốt, nhưng kiếp trước chưa từng làm chuyện gì quá đáng, kiếp này cô có thể tốt bụng nấu cho bọn họ một bữa cơm Làm điều ác với người, chẳng thà giúp mọi người làm điều tốt Trong lúc Cố Nguyệt Hoài thái đồ ăn và nấu cơm gạo lứt, Cố Chí Phượng cũng không rảnh rỗi Ông với Cố Thiên Phượng và Cố Ngân Phượng ngồi trên giường sưởi, do dự hỏi: "Hai đứa con gái nhà chị cả định xuống nông thôn tham gia đội sản xuất ở nông thôn à "Chứ sao nữa, bên trên đã bảo rồi, thanh niên trí thức lên núi xuống làng, đến nông thôn rộng rãi bao la Cố Ngân Phượng ưỡn ngực nói, vẻ mặt như người làm công tác văn hoá, nói xong lại thở dài thườn thượt: "Mấy đứa gầy gò nhà chị cũng phải đi [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Thanh niên trí thức chính thanh niên trí thức ở thành phố, còn tham gia đội sản xuất ở nông thôn chính là thanh niên trí thức bỏ sách vở xuống đi từ thành phố đến nông thôn, chia đến đội sản xuất rồi kiếm công điểm giống như những xã viên bình thường, chia hoa hồng chia đồ ăn Nhắc đến chuyện này, Cố Ngân Phượng lại thấy cay đắng: "Nhà nhiều con cái ở thành phố, một hộ chỉ được giữ lại một đứa, những đứa khác đều phải xuống nông thôn Nếu cứ cố chấp ăn vạ ở thành phố thì sẽ không sắp xếp công việc, em nói xem, không có công việc thì sống thế nào Cố Chí Phượng không chen vào nổi, dù sao nhà ông nằm trong đại đội sản xuất ở nông thôn, không cần phải xuống nông thôn Cố Thiên Phượng lại thấy hơi ghét tính cách làm màu của em gái, nhíu mày nói: "Lên núi xuống làng là con đường duy nhất của thanh niên cách mạng, em thì biết gì mà nói, nếu mà để các chủ nhiệm nghe thấy câu này, xem xem em còn sắp xếp được công việc tốt gì cho con em "Chưa cần nói đến chúng ta, nhà Bội Lan làm quan mà vẫn phải xuống nông thôn đấy còn gì "Chúng ta phải làm theo lời kêu gọi của bên trên, làm một đồng chí tốt Cố Nguyệt Hoài nghe thấy câu từ chính đáng này thì không nhịn được nhếch môi Bác cả với bác gái cả trọng nam khinh nữ, trong nhà có hai đứa con gái một đứa con trai, xuống nông thôn tham gia đội sản xuất ở nông thôn thì để con gái đi, con trai độc đinh quý báu thì để ở nhà Đương nhiên ông ấy không cảm thấy xuống nông thôn chịu khổ có gì không tốt, trái lại còn có thể tìm được một công việc tốt cho con trai Rõ ràng trong lòng Cố Ngân Phượng cũng biết rõ, không nhịn được trợn mắt với Cố Thiên Phượng [ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn] Nhưng trước giờ bà ta không thích đắc tội người khác, càng không muốn đắc tội với anh cả làm ở nhà máy chế biến thịt Cố Chí Phượng cũng uống một ngụm nước, yên lặng một lúc rồi hỏi: "Chị cả mời.. Mời hai người đến à Cố Thiên Phượng không nói câu nào, Cố Ngân Phượng đảo mắt: "Chí Phượng, có phải em cũng muốn đi không Hay là chị bảo với chị cả, đến lúc đấy em cũng đến đi Cố Chí Phượng mấp máy môi, vừa định nói thì nghe thấy Cố Nguyệt Hoài đang bận rộn bên cạnh nói: "Cha, cha có việc, không có thời gian đến tiệc chia tay của bác gái cả đâu Cố Duệ Hoài nằm viện, lúc cô gặp phải Nhiếp Bội Lan ở trạm y tế huyện đã biết rõ thái độ của bà ta với người nhà họ Cố Cha cô thật sự nghĩ xem có đi không thật, đến đấy không biết sẽ bị sỉ nhục như nào, huống hồ, mười mấy năm không liên lạc, còn muốn vội vàng đến cho nhà bà ta năm mươi đồng Nói ra thì buồn cười quá Họ hàng như này, người khác muốn nhận thì nhận, nhà bọn họ không nhận nổi Nghe vậy, Cố Chí Phượng liếc nhìn Cố Nguyệt Hoài, gật đầu nói: "Bé con nói đúng Cố Ngân Phượng hắng giọng, đột nhiên cười nói: "Không đi thật à Chị nghe nói Lâm Cẩm Thư cũng đến đấy Mấy hôm trước lúc bà ta biết được tin tức của Lâm Cẩm Thư cũng hoảng sợ, bao nhiêu năm qua, bà ta cứ tưởng bà đã chết rồi, không ngờ lại nhận được tin của bà từ miệng của chị cả nhà mình Bà ta thật sự không ngờ cô cả lúc trước mắt cao hơn đỉnh, gả đến nhà họ Cố thì tự cao tự đại, sau khi rời khỏi nông thôn còn có thể bắt được cơ hội như vậy, thế mà lại lấy bí thư của công xã Hoàng Oanh, thành vợ quan Nhưng nghĩ đến gương mặt kia của bà ta lại cảm thấy bình thường, phụ nữ mà, có vẻ ngoài xinh đẹp kiểu gì cũng không thiệt Nghĩ đến đây, Cố Ngân Phượng lại không nhịn được quay đầu lại nhìn Cố Nguyệt Hoài, con bé này nếu ăn mặc chỉn chu, gầy đi chút nữa thì có khi còn xinh hơn cả mẹ mình Không biết sau này liệu có giống mẹ cô không, tìm được một người đàn ông tốt