Tôi..." Vẻ mặt Trần Nguyệt Thăng hơi khó xử.
Anh ta cũng không biết vì sao sau khi biết Điền Tĩnh vẫn luôn lừa dối anh ta, phản ứng đầu tiên của anh ta lại là đến tìm Cố Nguyệt Hoài, thứ nhất là muốn xác nhận, hai là. thấy Thiên chắc đối anh thấy tin và Lúc Nhậm chắn, niềm đựng chịu nhìn thể mắt tận chứ Tường trước trong anh vì lòng khó với không chẳng, chịu thôi có vì Tĩnh qua ta là ta Điền. chằm đáng anh anh Trong vẻ, sân đáng cô Điền, cười từ nhảy khấu tay xa mắt mặt, rưng buồn rưng Tĩnh, cầm ta vừa nước đang mắt đi nhót giống ta lên hề như một nhìn trên tên lọt lại án vừa, vào vào rổ ta chằm đến." lệ Tĩnh thất rồi Nói Điền sự, khóc đẹp thương người rơi thanh thật thấy mà.
Nguyệt nói Thăng Giải Trần thích lại áo, ống mỉa vung: "cười tay?. hoà bình trả ta Anh với chia trong sự anh không thì ta phải, muốn tay lừa đắt Điền dối giá thật Tĩnh. thấy còn rồi nhìn Cô gì? thích Giải cái gì? em giải đã thích Anh nghe! vậy lại lại thấy nhìn lại mà, chút không chán Tĩnh chỉ tình Nguyệt có trái Trần Thăng ta nào trong, anh Điền mắt yêu ghét nhìn..
Tôi sợ bẩn!"
Đồng choạng lại hơi Điền co, loạng Tĩnh tử." quay điệu Nguyệt không đầu phía giọng Điền bóng rất, vẻ ghê nói trong đường dám nhưng nông con về tuy vẫn vào thôn Trần ta lại, nhìn Thăng tai lọt Trong âm dàng đầy tin tởm Tĩnh đêm anh dịu." chưa nói anh ra sau trên Điền đưa đến, tay còn chuyển tai, Nguyệt gần duỗi tóc hầu còn muốn ra nhìn Tĩnh cô tay yết chưa, ta thấy giọng nghe Hoài vén Thăng hết, Trần di Cố Nguyệt má sợi đã ra nhưng mai câu." đầu lòng liên thế, đương rồi Nguyệt sắp Đúng tay thở nhẹ, anh phải chỉ nhõm muốn, thôi Thăng cô phào anh ta hôn, chúng thử sao ra Nguyệt: "ta trong, nhiên kết hất răng Thăng, có chặt em nghiến nói tục gật Trần là thế, không khẽ mỗi ta rồi chẳng Điền nắm Tĩnh? hơn anh lại khinh, thường cô có đối, bây tốt nghĩ ta xử ai Lúc lại không giờ với đấy. này giác Nguyệt anh phức thấy lại Cố nói ra tạp ta câu hổ cảm Nhưng rất, chết này Hoài xấu gần khiến. với mắt thấy Bây ta bị giờ cơn sừng Cố anh nhìn thể, ta có Duệ cắm này tận lại Hoài sao tức được cô nuốt? ta bại cô nào của Cố lần Hoài gặp kế hoạch sao Vì Nguyệt cũng là thất? công rất của biết cảm tay được chuyện sáng giờ chính tình là, trước cô chỉ Trần đã đến ta cần trăng lấy đã rõ thêm hỏi có bước khoản lúc ta thể sức, ta một để nữ nhiều ta với Cô bàn bây thu, kiếm cưới Nguyệt mất hai người cô của nữa mà này ánh Thăng cô!"
Có Nguyệt Trần độ tỏ môi thái không Thăng chỉ mà: "thật không nhếch? nào hận nỗi Duệ sau ta rất thương đầu không thua chí yêu Cố, cảm Mới này, gạt thấy ta hiện còn hơn nữ bị giản hơn phát không, xót Hoài phụ loại anh kém mình thậm chịu người lừa, chỗ mới thương nhiều anh lớn xót này đơn?"Thăng Nguyệt Trần!
Hay là. lẽ chuyện đẹp vì bắt nhớ Có trở, từng lại ta liên, xinh theo anh nên đuổi tục cô anh đi khi ta gầy sau đầu lại cô. có thể Cô. tay lẳng trò diễn nhìn, khoanh Hoài Điền lặng Tĩnh Nguyệt Cố.
Trần vừa nhiên gì sau bật Bỗng, bước hai Thăng Nguyệt à cười lùi vừa: "Làm cười ra? tôi nay đã thấy Hôm rồi nhìn tận mắt!" sang xong, cạnh Cố ta đang cô nhìn đứng xem như Nguyệt Nói kịch bên Hoài lại.
Tĩnh thành này cô thể ý thể không lặng xã trong không Tĩnh, gần nói các đã, thực lên muốn: "Điền chẳng Anh trả Hoài bước Điền giữ để thì Cố có cho làm phe người công khiến đòi trở cũng, tiền Nguyệt cho nhẹ lớn anh với đến để lại buồn chuyện danh, khiến im chỉ viên theo xã lại anh tiếng giọng lương ta chuyện anh đồ. của như cô xấu nhà trông anh thành tình Hoài tiền còn xí ta cảm sẵn ta chân coi đạp thường ta, nên trống xinh cô Nguyệt khịt chỗ, Vì lấp cho Cố Điền chà rác mũi Tĩnh trông đẹp sàng, cô vung anh? đứng đã chắc cạnh ta lùng cần mắt kỹ ôm kỷ Cố Cố đầu chuyện, này đàn lòng vật chính nước nhân thì là Hoài Nguyệt tiếc chắn thuật ông Hoài người Thăng Duệ nếu ích bên là hay giọt, Trần cậu người dùng lạnh cô một là vào Nguyệt rơi của, nhìn cô chỉ cũng ta đẹp tiên. phía cô bi nắm thế nói đang cánh cái, Trần về vội làm Thăng đi thương khóc, điệu dùng giọng vàng nở, Nguyệt anh nức tay: "Trần chặt trên, làn Thăng Nguyệt gì ta?" lý mét tình này sắc nên Điền Tĩnh trở không hợp tái, hợp nói mặt câu thấy nghe.. nhọ anh lòng danh thanh ngờ như bôi thế em ta Không cô, lại trong có, tin em của. vàng Bàn tay đấy! hụt Tim Điền nhịp Tĩnh một mất."có Hoài, Nguyệt Nguyệt nói gì Thăng phải không anh với Cố?. cô cần với Hoài dù lể lừa Nguyệt ngờ Trần chỉ là này, tình mấy qua đáng này cô Cô biết có ta có nghĩ thể thì không dối thấy chuyện Thăng vẫn Duệ si các kể kiểu, lóc là cho ta thương chuyện khóc luôn ta, câu Cố… nên khiến đầu đạo cốt Thế quỹ mới lại ban quay trở truyện?" nên biết câu không nghe thì Trần Nguyệt thế này thấy Thăng, cứng khỏi đờ nào không trả lời.""em đến nên áy mới y náy em Hoài Nguyệt tế lên sói trong nói anh nên, Cố em núi gặp mới bị Duệ bắt ấy thỏ cắn Hoài bị bắt trạm, cho là lòng vì thăm.""biết thật nhìn anh đâu tất không nhầm, nhưng ở là sự thấy hiểu Em, là hiểu chỉ nhầm cả. ý à để Hoài Thấy tôi chán Duệ quay nên sang rồi Cố? chạm cái tôi Đừng ra có Trần đàn mạnh: "Điền dơ Thăng khác tay người Tĩnh để bẩn ông tay kéo tay vào tay Nguyệt hất dùng! vấn cuộc đề là chỗ nào ra Rốt xảy?
Lúc thấy, Trần chính tởm cảm này cũng Thăng ghê Nguyệt bản thân rất đến.
&Y;- Bản edit nbsp thuộc tải y duy 𝖙novel𝖙của quyền biết đăng ứng tại nhất Tôi T T hữu sở -"chỉ dụng. công Vốn Trần thành của mê giống si lợi trong cô đắm Nguyệt dụng, Thăng ta say trở thuyết dĩ, cụ ta khiến cô cô tiểu như ta muốn! nhiều người Khiến rung ta Trần Thăng một Nguyệt hơn rinh!"
Trần khỏi mạch máu, đến Nguyệt Nhắc thịch Thăng giật không chuyện này thình... đã thích anh Anh không bằng Hoài Duệ Cố, em ấy thể sao có được anh nói? đang làm thế Anh gì?!.""xoay Điền cô Tĩnh tôi, giỏi nào à, sao Tĩnh vòng thật, Điền vòng? bị này, Cố nào mặt Thăng gương của Lẽ Hoài Nguyệt Trần quyến Nguyệt rũ?
Trần bên Nguyệt cạnh Nguyệt phản Duệ nhục nghe, không Hoài ở ứng thấy cũng Hoài Thăng có gì Cố lặng sỉ Cố lẳng nghe. thành trong sau cũng Cố cảm Nguyệt quay không dù, thì này người lãng tử phải nhận anh Nguyệt Thăng thì cô tốt đầu thuyết Cố chính chó, một sau không tình lấy nữ Nguyệt thành có trung, con tiểu nhưng với Hoài Trần của đổi ta chồng ra Hoài này thay.. vừa ức thích thế mấp mét, em giận máy môi, nghe tức em nói Sắc ấm: "Tĩnh có vừa sao anh đôi mặt, chưa Anh còn thể tái giải Điền? cô phủ ta muốn, được nhận thể chỉ không anh gặp. ngày cân nếu tĩnh Thăng cho rãi Cái tôi, lương đến ba, tinh nhìn thực giọng thực đồng một: "lương nói thô bình tay mang, ba nữa ra mươi bảy không tôi thực trăm, Trần mình thản Điền và cân không Tĩnh nhiên cân mươi mươi Nguyệt để, lương với cô rút chậm bằng nói khác nhà tôi, gồm ba.. đấy ý tôi thì ai hơn Cô còn thằng, thôi đi để?. tiền Nguyệt ngoãn hay tay dù cần anh Trần ta anh ta mức luôn, chỉ cô là cần ta Cố cô cho muốn thì Anh đến sẽ thực, thích đưa vẫn nào Hoài có có anh qua lương ngoan là chỉ ta là biết Nhân. dạ cứ loạn nhìn không cô thế hay thờ ta, ơ hoảng Thăng Nguyệt Trần chột.. chăm Duệ ta ta Nguyệt Cố sóc ở cô nói Thanh anh huyện Cố An với chuyện Hoài đến Hoài?." Thăng rơi như mưa hoa tay Trần tay làn, cánh Nguyệt duỗi tay Tĩnh khóc, xuống ta ra Điền nắm cô hạt lê lấy trong đất trên. gái nào, một là ta lại Lẽ mê kẻ anh? ha Ha. chỗ khiến xâm phát Sau còn ta có Hoài vàng lấy là cô ủi lúc giúp yếu ta nên Duệ hiện cậu có cần được, Cố cô thể vào an khi mới bàn nhắm nhập tay thế mà đấy đang! có lúc là tế đến, Lòng cô trước trầm y thật vì ý người ta trạm dám sự Điền xuống Tĩnh đến thăm bệnh chỉ. tay đường lý đẹp mập như gương khi để có ta con sai ăn đấy còn cô người Nguyệt quay là chơi cô một vẫn mặt, Nếu trước đã đã này lúc sẽ là tính thì đắn coi "tiếc Điền Thăng trở đủ Tĩnh do", đứng xinh lại Trần mấy tin như..."
Nghe đến đây, cơ thể Điền Tĩnh hơi run rẩy, bỗng nhiên cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Trần Nguyệt Thăng giống như không ngờ anh ta lại nhẫn tâm thế, không chỉ phủi sạch mối quan hệ của hai người, thậm chí còn muốn cô ta trả lại tất cả những anh ta đã cho cô ta!
Trần Nguyệt Thăng lạnh nhạt nói tiếp: "Nếu không đừng trách tôi không nể tình cảm khi trước."
