Trần Khánh không uống rượu, cho nên sắp xếp hắn ngồi cùng bàn với mấy vị thím, mấy chị dâu
Hạ Hiểu Lan đứng lên, Trần Khánh còn ngây ngốc nhìn theo, Trần tứ thẩm là người tiếp xúc với Hạ Hiểu Lan tương đối nhiều liền trêu ghẹo hắn: "Sao vậy, muốn cưới vợ à
"Tứ thẩm, đâu có
May mà Lưu Phân và Hạ Hiểu Lan đều không ở đó, Trần Khánh vội vàng biện giải
Trần tứ thẩm cười hắc hắc, "Tứ thúc nhà ngươi bằng tuổi ngươi bây giờ, con cái đã sinh ra rồi
Muốn cưới vợ thì có gì mà mất mặt
Trần Khánh đỏ bừng cả mặt, biết các thím trong thôn thích trêu chọc đám thanh niên cho vui, kỳ thật cũng không có ý xấu gì
Trần Khánh chậm rãi trấn tĩnh lại, "Con còn muốn đọc sách, không thi đậu đại học, sẽ không tìm đối tượng
Đại học không dễ thi đâu
Năm 83, thi đại học cũng mới khôi phục được mấy năm, trong những năm tạm dừng thi đại học, học sinh không có tâm học tập, thầy cô cũng chẳng thiết tha dạy dỗ, trình độ giáo dục của cả nước đều thụt lùi
Sau khi khôi phục thi đại học mấy năm, lực lượng giáo viên mỏng yếu căn bản không thể lập tức bổ sung hoàn thiện được, những nơi như huyện An Khánh này, mỗi năm có thể thi đậu chính quy được mấy người là may mắn lắm rồi
Bản thân Trần Khánh chính là học lại sinh
Hắn còn phải cạnh tranh với những sinh viên cùng khóa, với đám lão học lại sinh đã học lại hai năm trở lên kia nữa
Năm nay cả nước có tổng cộng 1,67 triệu người tham gia thi đại học, có 390 nghìn người trúng tuyển cả hệ cao đẳng, hệ đại học và hệ trung cấp, nghe qua thì tỷ lệ trúng tuyển cũng khá cao, 23% tỷ lệ trúng tuyển, có nghĩa là trong 100 thí sinh sẽ có 23 người có thể thi đậu đại học, thế mà Trần Khánh vẫn có thể rớt, thành tích thực sự không tốt
Kỳ thật tỷ lệ trúng tuyển này cũng có cái bí ẩn của nó, từ sau khi thực hiện chế độ thi dự tuyển đại học năm 1980, những thí sinh không vượt qua "Dự khảo" trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, bất kể là ứng thí sinh hay học lại sinh, ngươi ngay cả tư cách báo danh tham gia thi đại học chính thức cũng không có
Mà dự khảo đã sớm loại hơn 60% thí sinh, đây là lý do có tỷ lệ trúng tuyển 23% kia
Huyện An Khánh là một trấn nhỏ thuộc tỉnh Dự Nam, Dự Nam là tỉnh có nhiều thí sinh thi đại học, tỷ lệ trúng tuyển thấp, cạnh tranh vô cùng khốc liệt
Trong tình huống như vậy, những học sinh nông thôn thi đậu đại học, chẳng phải là của hiếm sao
Cho nên Hạ Tử Dục mới đáng quý, cho nên Trần Khánh sau khi thi rớt không nói hai lời liền muốn học lại..
Hoặc là tiếp tục thi đậu đại học, hoặc là về nhà làm nông, trước mắt Trần Khánh chỉ có hai lựa chọn
Đầu năm nay ngay cả sinh viên trung cấp cũng được phân công tác, thì đại học và cao đẳng chuyên khoa lại càng khỏi nói, chỉ có học sinh cấp 3 kẹt ở giữa lửng lơ như con ghẻ
Hộ khẩu thành trấn không thi đậu đại học còn có thể xin vào nhà máy làm công, Trần Khánh thì không còn lựa chọn nào khác
Nghe hắn nhắc tới thi cử, Trần tứ thẩm cũng không dám nói đùa nữa
Trần Khánh là mầm mống đọc sách của nhà Đạt thúc, nếu nàng nói linh tinh làm hỏng tâm tư đọc sách của hắn thì đừng nói Trần Vượng Đạt có phản ứng gì, mà người nhà của Trần tứ thẩm cũng không tha cho nàng
Nghĩ đến chuyện thi đại học, chút ý nghĩ của chàng trai mới lớn trong lòng Trần Khánh cũng dịu đi
Hắn ăn cơm xong đặt bát xuống muốn về nhà đọc sách, lại nhớ Hạ Hiểu Lan đã nhờ trước, liền kiên nhẫn chờ Hạ Hiểu Lan
Hạ Hiểu Lan trong lòng cũng nhớ kỹ, tìm được cơ hội nói chuyện với Trần Khánh
Thì ra nàng muốn hỏi chuyện thi đại học
"Anh muốn tham gia kỳ thi đại học năm sau sao
Trần Khánh rất ngạc nhiên, hắn cứ tưởng Hạ Hiểu Lan muốn tiếp tục làm hộ kinh doanh cá thể
"Đúng vậy, bất quá em chỉ mới học hết sơ trung, không biết có thể vào lớp 12 học không, anh Trần Khánh giúp em hỏi trường một chút được không
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuổi tác của Hạ Hiểu Lan không thành vấn đề, rất nhiều sinh viên cùng khóa đều lớn hơn nàng, chứ đừng nói tới đám học lại
Nhưng kỳ thi đại học đã khôi phục được mấy năm rồi, bây giờ đa phần mọi người đều là từng bước học hết lớp 12, sau đó tham gia thi đại học
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hạ Hiểu Lan tốt nghiệp trung học cơ sở ba năm không hề đụng tới sách vở, thành tích trước kia cũng không tốt, nàng lập tức muốn tham gia thi đại học… Trần Khánh cũng không muốn làm mất tinh thần của nàng, có chí tiến thủ đương nhiên là chuyện tốt
"Anh về trường học giúp em hỏi thử, dù có thể vào học thì khẳng định cũng sẽ bắt em thi đầu vào
Trần Khánh không muốn đả kích Hạ Hiểu Lan, liền nói trước để Hạ Hiểu Lan có sự chuẩn bị trong lòng
Thấy Hạ Hiểu Lan hơi khó xử, đôi mắt long lanh sương mù hiện lên vẻ gì đó, vô cùng cảm động, Trần Khánh thấy thương tiếc nàng không chịu được, liền buột miệng nói ra:
"Hay là anh giúp em mượn một bộ sách giáo khoa cấp ba đi, em xem trước, lỡ trường bắt thi, em trong lòng cũng sẽ nắm chắc hơn
"Vâng, em thật sự cảm ơn anh nhiều lắm, anh Khánh
"Không, không có gì
Trần Khánh như bị chó đuổi phía sau, nói xong liền chạy
..
Hạ Hiểu Lan đã từng thi đại học
Khi đó thành tích học tập của nàng cũng không tệ, thi đậu tuy rằng không phải những trường top 10 danh tiếng như người ta sau này hay nói, nhưng cũng là một trường đại học thuộc hệ đại học công lập
Lẽ ra nàng có thể thi tốt hơn chút nữa, cha mẹ mất sớm, một bên đọc sách một bên còn phải lo tiền học phí và sinh hoạt phí, tâm tư không hoàn toàn đặt hết vào học tập, nên chỉ thi được một trường đại học bình thường
Đáng tiếc hơn là lúc chọn ngành không có ai hướng dẫn, lại chọn cái ngành ít tốn học phí nhất, sau khi tốt nghiệp tìm việc khó khăn, khiến nàng từ một nhân viên không mấy tên tuổi từng bước nỗ lực vươn lên thành một quản lý cấp cao trong công ty đa quốc gia
Cũng không còn cách nào khác, nàng thi đại học năm 95, đến năm 96 thì nhà nước bãi bỏ chính sách phân công công tác cho sinh viên tốt nghiệp, sau khi tốt nghiệp Hạ Hiểu Lan chỉ có thể tự mình tìm đường đi
Hạ Hiểu Lan dự tính sẽ tham gia kỳ thi đại học năm 1984, nhưng nàng ngay cả đề thi đại học năm 95 của mình còn không nhớ, huống chi là đề thi của 11 năm trước
Nếu sớm biết có chuyện trọng sinh này, nàng nhất định sẽ cẩn thận ghi nhớ từng bộ đề thi mà mình đã từng làm
Sau khi trọng sinh, Hạ Hiểu Lan cố gắng hết sức tránh việc nhớ lại chuyện đời trước
Không gian thời gian này, đúng thật là không gian thời gian ở đời trước của nàng
Ít nhất lãnh đạo nhà nước, các loại bối cảnh đều không thay đổi
Vậy có phải trong thời điểm này, cũng có một bản thể Hạ Hiểu Lan đang sống
"Hạ Hiểu Lan" năm nay 18 tuổi, sinh vào năm 1965
Còn nàng sinh năm 1977, năm nay mới có 6 tuổi, bằng tuổi với Đào Đào, theo như quỹ đạo của đời trước, cha mẹ đã qua đời, nàng đang sống nhờ người thân thích
Trong lòng Hạ Hiểu Lan bỗng dâng lên một loại xúc động, nàng nên nhanh chóng đi xem thử, nếu tìm được "Mình" thì nhất định nàng sẽ chăm sóc người đó thật nhiều
Buổi tối, Lưu Phân cất cẩn thận giấy chứng nhận ly hôn của mình, Hạ Hiểu Lan đã khuyên giải cả ngày, Lưu Phân xem ra rất tự nhiên
"Sau này nếu con mà đi lên thành phố, thì để mẹ đi chỗ khác bắt lươn, chúng ta kiếm tiền sớm một chút, rồi xây cho mình một cái nhà riêng
Nông dân đều phải dựa vào đất mà sống, chuyện Hạ Hiểu Lan nói đến việc định cư ở Thương Đô thị còn chưa có đầu mối, nhưng Trần Vượng Đạt đã đồng ý sẽ chuyển hộ khẩu của hai mẹ con từ thôn Đại Giang về lại, sẽ cho các nàng chỗ ở, cấp đất canh tác, hẳn là xin cho các nàng một mảnh đất nhỏ xây nhà cũng không khó
Có nhà có ruộng, mới có chỗ dựa vững chắc của riêng mình, Lưu Phân hoàn toàn không quan tâm chuyện ly hôn có gây náo loạn hay không, trong lòng nàng đều là một ý nghĩ mẹ con cùng nhau kiếm tiền, sớm có cho mình một mái nhà
Đó là nhà của mình, không cần nhìn sắc mặt của người nhà chồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không cần ăn nói nhỏ nhẹ sợ người khác nghe
Lưu Phân vừa nghĩ đến liền tràn đầy mong chờ
Hạ Hiểu Lan cũng không cãi nhau với nàng, có chuyện gì đó để mẹ làm cũng rất tốt, nắng cuối thu cũng không quá gay gắt, thời tiết này đi khắp nơi bắt lươn chỉ là có chút vất vả thôi
"Vậy con lấy chút tiền cho mẹ nhé
Hạ Hiểu Lan lấy hết toàn bộ gia sản của mình ra
Lúc đầu tiền vốn của nàng chỉ có hơn bảy mươi đồng
Sau khi làm ăn được hơn mười ngày, khoản chi lớn nhất là mua sách vở cho em trai, sau đó là bị ba tên lưu manh làm đổ một ít trứng
Lúc bán trứng mỗi ngày trung bình kiếm được 10 đồng, mới hai lần vào thành phố bán lươn, mỗi lần lợi nhuận đều trên 20 đồng
Mua thêm dầu muối tương dấm các loại gia vị ở nhà cũng không đáng bao nhiêu tiền, ngẫu nhiên mua chút thịt về nhà cũng chỉ tốn hai ba đồng
Hạ Hiểu Lan tuyệt đối không hề keo kiệt, nhưng nàng dùng tiền vốn nhỏ để kiếm lời lớn, cả vốn lẫn lời, hiện giờ trên người nàng còn 156 đồng
Đó còn chưa tính số lươn và trứng gà đang có, nói riêng số lươn nàng muốn mang đến Thương Đô thị vào ngày mai cũng gần 60 cân, trứng gà thì có 300 quả
Tổng tài sản đã hơn 200 đồng
Khả năng chống chịu rủi ro vẫn còn quá kém, Hạ Hiểu Lan chỉ để lại cho mình 50 đồng, còn lại giao hết cho mẹ
"Giá mua không vượt quá 9 hào một cân, là chúng ta đã có thể kiếm lời
Con thấy đợi cuối tháng, là có thể trả được tiền của cậu rồi
Bây giờ trả cũng được, Hạ Hiểu Lan nghĩ trong tay có nhiều tiền vốn thì nàng vẫn muốn vào thành phố tìm mua thêm vài thứ khác về bán
Lưu Phân nghe nàng tính toán lợi nhuận, đã kinh ngạc không thôi, chỉ mười mấy ngày buôn bán đã kiếm được nhiều tiền như vậy, kiếm tiền dễ quá..
Hiểu Lan cũng quá cực khổ, làm mẹ mà lại không thể giúp được gì…