An Vân Sam làm đến cái thứ bảy mươi thì đã vô cùng khó khăn, mồ hôi theo chóp mũi chảy xuống, nàng mím chặt môi không nói một lời, duy trì tư thế tiêu chuẩn, từng cái cố gắng hoàn thành.
Tám mươi cái...
An Vân Sam hô hấp có chút loạn, phần bụng rất nặng nề, đã không cần dùng lực, mỗi lần làm một cái đều đặc biệt khó khăn!
Chín mươi...
An Vân Sam nhắm hai mắt lại, một giọt mồ hôi lăn xuống đến bên môi, nàng le lưỡi liếm lấy, vị hơi mặn, nàng mở miệng hít sâu một hơi, không hề dừng lại một khắc, sau khi nằm xuống tiếp tục cái tiếp theo.
Cuối cùng... Một trăm cái!
An Vân Sam làm xong một trăm cái, không lập tức nằm xuống, đứng dậy nhẹ nhàng vận động một chút, để phần bụng thả lỏng một chút.
Sau đó nàng bắt đầu vận động cánh tay, bắt đầu đợt huấn luyện tiếp theo.
Năm mươi cái chống đẩy!
Chống đẩy khó hơn so với gập bụng, An Vân Sam vẫn luôn cho là như vậy, loại suy nghĩ này là từ khi nàng còn là tân binh đã khắc sâu trong lòng.
Hai tay chống đỡ trọng lượng cơ thể, An Vân Sam bắt đầu chống đẩy.
Cánh tay thon nhỏ của nguyên chủ, đừng nói bắp thịt, gần như không có chút thịt nào, động tác chống đẩy cực kỳ tiêu chuẩn vừa làm được năm cái, cánh tay đã run rẩy.
Trong lòng nàng thầm than, Phó Vân Đào nói đúng, với thể lực này, kỹ xảo cách đấu cao siêu đến đâu cũng chỉ là phí công!
Trong đầu nàng chợt nhớ tới chuyện tối hôm qua, nếu như thể lực của nàng đủ lớn, sẽ không rơi vào thế hoàn toàn bị động, ngay cả phản kích cũng chỉ là giãy giụa một cách tuyệt vọng.
An Vân Sam nhanh chóng tập trung ý chí, hiện tại việc cần làm, chính là làm thế nào hoàn thành nhiệm vụ năm mươi cái chống đẩy!
Không giống với gập bụng, chống đẩy thật sự không phải là cắn răng chịu đựng một chút là có thể vượt qua.
Dù vậy, nàng vẫn dựa vào nghị lực phi thường, gắng gượng làm hai mươi lăm cái, hai tay rốt cuộc không chịu nổi, lập tức nằm xuống đất."Thêm mười cái chống đẩy!"
Phó Vân Đào không biết đã đến bên cạnh nàng từ lúc nào, lạnh lùng nói."Rõ!"
An Vân Sam dùng sức nhắm hai mắt lại, mồ hôi chảy vào trong mắt, có chút nhói đau.
Gắng gượng đứng dậy, nàng lắc lắc cánh tay đau nhức đến gần như mất cảm giác, cúi người tiếp tục từng động tác một.
An Vân Sam biết khi làm chống đẩy, động tác càng chậm thì áp lực lên cánh tay càng lớn, nhưng nàng hiện tại hoàn toàn không còn cách nào làm nhanh hơn.
Phó Vân Đào đứng ở một bên nhìn tân binh hai tay run rẩy, hạ người xuống rất khó khăn, nhưng mỗi một động tác lại làm rất tiêu chuẩn.
Chỉ có những lão binh huấn luyện một năm trở lên, khi làm những động tác này mới có thể theo bản năng làm được tiêu chuẩn, cho dù có khó khăn đến đâu.
Đây cũng là lý do hắn đi tới.
Hắn muốn nhìn xem động tác của tiểu tử này, có phải thật sự làm đến nơi đến chốn hay không.
Thấy dù khó khăn, động tác của tên tân binh này vẫn rất tiêu chuẩn, trong lòng Phó Vân Đào có chút ngoài ý muốn, vốn định vì hắn động tác quá chậm mà nói 'Thêm mười cái' nhưng lại thôi."Hoàn thành nhiệm vụ rồi ăn cơm."
Phó Vân Đào nói xong, xoay người rời đi.
An Vân Sam nằm trên đất, trên mặt toàn là mồ hôi, hô hấp đã sớm hỗn loạn, hai cánh tay giống như đổ chì, giơ lên cũng không nổi.
Thời gian trôi qua rất nhanh, An Vân Sam không muốn để thời gian dừng lại tăng lên, nhưng mỗi một lần dừng lại, đều phải nghỉ ngơi rất lâu mới có thể tiếp tục.
Cứ như vậy, chờ đến khi nàng làm đến cái thứ bốn mươi lăm, các tân binh đã tập hợp xong, chỉ còn lại một mình nàng vẫn còn tiếp tục nhiệm vụ chưa hoàn thành.
Rất nhanh, màn đêm buông xuống, An Vân Sam cuối cùng cũng làm xong sáu mươi cái chống đẩy!
Vẫn còn ba mươi tổ gập bụng...
