Đối với những tân binh vừa mới bắt đầu làm quen với súng ống mà nói, như vậy cũng là chuyện bình thường.
An Vân Sam cuối cùng ba phát mới lên bia, đều ở khu vực biên giới, mười phần không lý tưởng.
Liêm Hữu Tài đi tới nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai nàng: "Ba phát trúng bia, không tệ!"
Trong lòng An Vân Sam khẽ thở dài một tiếng, không nói chuyện, loại thành tích này mà cũng có thể được khen là không tệ, nếu là bị trợ thủ của nàng biết, khẳng định là sẽ bị cười đến rụng răng.
Nghĩ đến trợ thủ của nàng, trong nội tâm nàng một chút cảm giác hưng phấn cũng tan biến hết, hắn cũng đã hy sinh trong chuyện lần đó.
Liêm Hữu Tài thấy An Vân Sam không nói chuyện, khóe mắt liếc nhìn nàng, liền thấy gương mặt thanh tú nghiêng nghiêng, mặc dù không có biểu lộ gì, nhưng là từ trong cặp mắt kia có thể thấy được nàng hình như đang xuất thần.
Đây là đang nghĩ gì vậy?"Đang nghĩ đến thế nào bắn?" Liêm Hữu Tài hỏi nhỏ.
An Vân Sam hoàn hồn, nghe vậy nhẹ nhàng 'Ân' một tiếng.
Hai người nói chuyện với nhau mặc dù bị che lấp bởi tiếng súng, nhưng Liêm Hữu Tài vừa rồi ám muội vẫn bị Chu Quảng An trừng mắt liếc, ra hiệu hắn đứng nghiêm, không được thì thầm to nhỏ.
Thấy Chu Quảng An dời tầm mắt đi, Liêm Hữu Tài nhìn về phía trước, đầu hơi nghiêng xuống, nhẹ giọng nói: "Có muốn ta truyền thụ cho ngươi chút kinh nghiệm không?"
Con ngươi An Vân Sam hướng về phía hắn di động mấy phần, nghĩ nghĩ cảm thấy có người trao đổi một chút kinh nghiệm sẽ nhanh chóng nắm giữ hơn."Có điều kiện sao?"
Liêm Hữu Tài nghe thấy lời của nàng, khóe miệng nhịn một chút không có giật ra hai bên, lại không nhịn được nghĩ đùa nàng."Có a, ta có một muội muội, ngươi không bằng làm em rể của ta đi."
An Vân Sam khẽ giật mình, đôi mắt to đen nhánh nhìn về phía trước có chút sững sờ, điều kiện như vậy làm sao có thể đồng ý?
Liêm Hữu Tài thấy nàng thật sự tin, biểu lộ ngo ngoe khiến hắn nhịn không được cười nhẹ một tiếng.
Chu Quảng An lại một lần nữa nhìn đến, lông mày vặn xoắn lại.
Liêm Hữu Tài vội vàng nghiêm mặt, ưỡn ngực ngẩng đầu mắt nhìn phía trước.
Hai người không còn dám nói chuyện với nhau, rất nhanh lại đến phiên bọn họ bắn, lần này bốn người về hàng theo đại bộ đội cùng nhau luyện tập.
An Vân Sam như cũ chỉ lên bia một phát, nàng đã quen với súng nhiệt năng, đột nhiên đổi thành như vậy, nàng cần một khoảng thời gian để thích ứng.
Đến trưa huấn luyện rất nhanh kết thúc, vòng cuối cùng An Vân Sam bắn toàn bộ đều trúng bia, chỉ đạt được hơn ba mươi vòng thành tích.
Thành tích này trong đám tân binh không được tốt lắm cũng không tính là kém, không gây ra bất kỳ sự chú ý nào, cũng là một chuyện tốt.
Liên tiếp ba ngày đều là luyện tập bắn súng, cũng là vì để các tân binh mau chóng quen thuộc thích ứng, rèn sắt khi còn nóng, có một bước đột phá ban đầu.
Ba ngày này, tất cả thành tích của tân binh đều đang nhanh chóng tiến bộ, một loạt một lớp bốn người càng là nhiều lần đạt mười vòng, An Vân Sam ở trong đám đó không trên không dưới, thành tích vẫn luôn lẹt đẹt ở mức trung bình thấp.
Liêm Hữu Tài nhìn An Vân Sam cau mày nói: "Thành tích của ngươi không đúng!"
Tay An Vân Sam khựng lại, ngước mắt nhìn về phía Liêm Hữu Tài.
Hắn nhìn thấy cái gì sao?
Thành tích của An Vân Sam trong đám tân binh thuộc dạng trung bình thấp, ở lớp một dĩ nhiên chính là hạng chót, đại khái nàng luôn luôn đứng chót, bởi vậy người ngoài đối với việc này đã quen, chẳng qua là đối với nàng rất khinh thường.
Nhưng kỳ thật, An Vân Sam vào ngày thứ hai cũng đã nắm giữ phương pháp bắn của loại súng này, sở dĩ thành tích vẫn luôn không nóng không lạnh, bởi vì nàng nhắm trúng vẫn luôn là vòng sáu.
Nàng không nghĩ quá nổi trội, nàng chỉ hi vọng sau này đến lúc phân chia, đi đến một đại đội không đáng chú ý, tiếp tục cuộc sống quân ngũ một cách kín đáo.
Cho nên nàng nhất định phải đứng chót!
Về phần kỹ xảo cách đấu nàng đã thể hiện ra 'thiên phú tuyệt hảo' cũng chỉ có thể tiếp tục như vậy...
