Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Trọng Sinh Chuộc Tội Với Vợ Con

Chương 67: Phủ định công sức




Chương 67: Phủ định công sức

"Anh à, Giang Chu biết mình sai rồi, anh ấy đang nỗ lực để bù đắp lại.

Anh ấy đã từng nợ anh một món nợ, sau này em sẽ cùng anh ấy trả lại."

Liễu Mộng Ly nghiêm túc nhìn Giang Minh nói: "Nhưng mà anh phải lấy số tiền này trước, sau đó chữa lành chân cho ba.

Nếu anh chậm trễ một ngày, chân của ba sẽ gặp nguy hiểm thêm một ngày, anh thấy có đúng không?"

Sắc mặt của Giang Minh hiển nhiên là đã giãn ra ít nhiều. năm mà tốt rồi Thế nay lại! đỏ mắt lại Phúc đôi, nghẹn Giang hoe Quốc.

Giang khựng Minh lại. cậu là lòng của út con thảo hiếu trai Đây tấm. gái của chuyện Cháu là ta mà hiểu quả! dâu Hầu tiền đưa cho Quyên chị do đều hết Diêu.

Minh thẳng Giang tính thắn tình người là. như trước trai nhỏ lưu đứa Hình kể phải không đây anh con có là manh?" líu ríu Hai tiểu bảo líu ra bối. mang theo một một tệ Minh Còn giỏ Thanh tờ cùng nhân dân Quả. là Châu được, thằng Số Giang dù là nhóc do hay cướp được cho, này này tiền kiếm." nhẹ Hai tay bé mình mềm ngủn bên đôi của lấy tay ra nhỏ, chạy Giang ráp bàn mại tới bối nắm của bảo thô với chân vươn bệnh Quốc cánh ngắn tiểu Phúc giường. sẽ Quốc chiều Anh ta lên Phúc tỉnh: "đầu, chúng quay Giang vào buổi với nói Cha. chữa con nhỏ bỏ đảm, của bảo cái trai chân, sức trai góp lớn tiền này sẽ được Con ông!"Anh cả. định mình trực Ý là mới là tươi, oan cả cơ trực cho đó Ngay toàn (càng công thêm tiếp chết phủ bảo bộ cũng kêu oan), tiếp không sức hội gậy một một đánh." có Giang dự Quốc Phúc do chút. đống với lời cả nhẫn đã tàn một hai nói trước nhau Lúc.""Đúng vậy! đã định Anh quyết. chẳng người Không cũng nhiêu muốn biết đâu bao được!" sau và, ngọt Chu đó Liễu lại ngào cùng, Ly rời Viên Đoàn đi Viên Mộng Đoàn đáp Giang cười. muốn mình Hắn còn Giang miệng cầu xin mở Minh.

Nhưng…"quần muộn, Đi thôi lên phải áo không mua cho được nếu, dọn thu sẽ về con vé nhà về tỉnh cha."

Minh anh đi tay tai Giang Quốc nói Giang tới vào rồi hiệu Phúc, nói cho vài câu vẫy ra. một hắn hai tệ nào lấy Lần được cũng hoặc. được Sau, Giang này Châu nhiều rất kiếm tiền. ỏn đi Ái cũng Phân tạm biệt biệt ẻn bối đây tiểu giọng Hai à vẫy chúng tay cháu:"ỏn Tạm bà, bảo bằng chào Tề! chỉ tiếc hối cả có Tất. ý hiểu đó vẫn Nhưng của mà tất cả câu. dâu Sau, đời đó chị qua. trẻ mình thấy hồi bản thịnh, ấy khí mắng trước cả tuổi Lúc đồ khoang, có hắn thì khoe anh một giác tiền cho rất Minh dù cảm muốn chửi Giang thân vẫn mặt. xuống này lần lại đứa nhưng là, hết lần đến với em buông hắn Thế khác. cũng không tâm Giang quan Châu lắm. khắc trách nghiêm Diêu khiển cũng Quyên đương Giang nhiên Minh. hắn là mình theo xem hay là sai nói đúng gì hẳn trai Dùng đang anh những mình để cha bảo biết, thì để cũng rằng chắc mà minh đi xác ngón nghĩ chân.

Minh bao không quay học đưa Hạo nữa đô trai Giang rồi Giang Minh thủ giờ lên lại con trở. hơn của sau nhìn cho sóc đôi còn sẽ cả phải giờ này đi chân chăm, nhau của cho trước đôi chân nhà nợ thật, phế trả đã trước bị bố Thì cùng là tốt bố hết bây! thật to Tiếng rõ hét ràng và. trò đang gì Hắn làm vậy?" khai khi với Đây và năm gia Giang Giang nhiều từ đình anh từ tiên kể đầu Châu ly Minh trước là câu nói. lại Ông muốn, không thể tin tin nhưng được. rừng tiền lớn dân bó một mình rồi lươn nói được từ tiền cùng việc Cầm, tẻ cùng chút tệ rằng ba hào nhân bán rau tay lẻ kiếm trên. người làm việc ra Diêu nữ là trợ lấy nội ở, đâu tiền công Quyên phụ? trước bên rồi rời lại giường, hai con mới trai quay mình xuống bệnh Phân Tề thấy của đi ngồi Ái đứng cửa."

Châu mắt Giang cau mày Giang nhìn trừng Minh. rất rõ Trong Giang Châu lòng. nhà tôi hắn nuôi hộ của lão cũng với con ông cả do đấy tôi Ngay! vậy cũng vì hai Châu mềm huynh, cứng không chịu Giang đệ như lòng thế ngắc vẫn. không xảy xấu nào việc, chuyện nghĩ bà ngoài ra ra giải khác quyết Khi cách khóc. ra tức kéo khỏi thì Giang dòng nghĩ suy được cười Châu nhoẻn miệng lập."Ai!"

Giang Châu nhẹ nói giọng."tôi Đừng trai gọi anh là. thảo một hữu thuận mong một nghĩ yêu con có cùng Từ người có cố suy người, đã thương cha đình một chỉ hiếu hòa rằng gia nhỏ. thực nằm tưởng cũng là được không Quả mơ! xác không sợ không chỉ Hắn sợ, minh xác hắn Minh muốn Giang Minh Giang minh. giờ Ngày ra rồi đồng về con vợ biết cũng, sóc nào chăm đúng nó đến. chuyện Phân hắn Sau cho đó kể Tề biết Ái hắn mới mẹ. đang mọi người là hữu thời bám, Đây này cùm đeo gông thời của đại chế hạn cố trong là đại.

Châu mình đến Giang tự.""Ồ!"

Nước lại Tề mắt Phân Ái ra trào của. cả là mà của anh hắn Đây."khóc, đi đâu không, mẹ Mẹ sao, con đừng đây. em đi phũ đứa nhà, nhưng nay anh này lời nhưng cả nói, đòi Minh đến mỗi năm tiền túng Giang Khi anh rời quẫn vẫn hai khi phàng vẫn tuy. nào Khi nội Viên ông chân cho, kẹo lại Đoàn Viên mua Đoàn, ông nhé lành!

Minh trắng do, đưa Nói số Giang này ra là tiền.

Phúc của Giang cùng vô Quốc giờ Tâm tư phức tạp. nông phụ nữ một thôn Bà là người." nhiên hét lên đột Hắn. rồi đã vào Tôi, phải con tin nói mình của anh. sau không đó nào cũng, Châu được Giang thế Chuyện biết. chị của dâu mộ Là.

Minh tới Một, sau đi Giang lúc."nội ngon thơm khỏe, nội ngon để baba cùng gì ăn, để nhanh, thơm Ông ông làm món. cách vừa Châu đó gái Phân, Tề không nói với con Giang vừa Ái ôm xa chuyện. dưới vừng, thấy lộc lớn cây một hắn Tuy sau nhiên nhà nhỏ ngôi chỉ mộ gốc. không vậy trùng hỏi, miệng ghép dâu cũng Minh Giang tiền này số bị Vì, hắn mở niệu chị nhiễm, qua sau một thận cần phải tiết đường lớn. tiền đi Cầm!" trước Giang Giang lướt nói Minh rồi qua, phía đi về Châu. vào Phân vai bước, Giang vỗ Châu Tề nhẹ Ái tới.

Đi chân để cái chữa. ra Thực. là là mà đen trắng Đen trắng. viện đến dâu lần cùng đưa đã Giang, trai một cả Minh bệnh con cháu Hạo Trước Giang Minh đó lớn. bộ cũng thôn Lý Diêu, đưa Thất đi con sau nào tới trai không, lần nữa mắt thêm Quyên lau cô ấy về nước về. trái sao Miệng dao hiểu được như đậu tim mới hắn đạo, nhưng giờ lại hũ này sắc thì chứ như lý? đó chuyện lại hắn hồi đang Giờ tưởng. ông áo thu con, lên chiều dọn Giang về sau: "nói mới cha một nhà với trai nghĩ, đó chút Buổi Suy, đón Minh tỉnh theo em đến quần.

Và bây giờ."Có đi muốn không?

Giang tặng lớn Châu Con dâu nói là. anh Chỉ da cả của hơi mỏng mặt là."đều, cả có con trai khí hai đấy, Ài thật ông là có đứa thuận phúc hiếu! nào nói, chỉ chứ sững không Giang sờ Kết quả Minh lời.

Châu ngốc Giang không. sẽ chân kiếm lành cùng ta tiền, của lặn chúng đã nhau Khi cha." đáp Giang lại Minh giọng trầm.

Diêu Giang mức cả Quốc Quyên tức xong thì đến khi mắng nghe sau Phúc giận. đây cả trước Cái phải, thằng của như thế sao tôi chả!"trước giải, chuyện không quyết lắng, về lo chuyện, đi con nhất lo mẹ định có con, về tiền cũng cần bạc Cha thể đừng này." lẩm bẩm Anh. đã nhất Châu những từ súc Giang Giang rằng kiếp gia nhớ ngốc đỉnh làm mặt chuyện Minh lén ngu, điểm trước sau mình là khi anh bán cả của hắn. u của tối hiện mất khuôn anh nhiên trên mặt qua Một tia thoáng tự."cùng, đừng sẽ, sóc chờ cho con, nữa Viên ngày tỉnh ba hai Đoàn lên khóc, Đoàn ba Viên thăm Mẹ chăm. hỏi hương, trai Châu chút về lại hắn chợt, trở để qua anh một sau Về khi Giang quê thăm muốn nhà. về nhìn Châu Khi nào, thì: "Anh nói liếc Giang? gia cư con lang cũng cả tôi như đồng năm được trước vậy con thang đây một, không mấy kiểu Lúc người của cầm về thằng vô nuôi.

Phân Tề Ái nước lau vậy liền nghe mắt. nhõm phào nhẹ lúc Giang Châu mới thở này."Ừm. tên Cái thực à, thần này đang đấy này nhóc sự thất lúc? bà không trách Giang lại Châu. nhận đâu bẩn ra thỉu tiền số này, được làm ông tiền hắn Không biết thể sao lấy có ở chứ? này Tên khốn. cũng chính tiền không nói Giang ngoài đưa cho của Bà chịu chuyện này không, tới hắn Minh mình rằng lấy kể ra.

Ông nội khỏe nội ~""biệt Tạm lại phải ông nhé." lau thấy Giang đang nhìn Tề lại nước sau khi mắt Châu Phân ngừng Ái."

~~~ Trong phòng bệnh ai nhìn vào số tiền hơn 300 tệ kia cũng nóng cả mắt!

Một mạch lấy ra nhiều tiền như vậy, cái này phải bao nhiêu khí phách mới đủ chứ?

Nghe nói đứa nhỏ kia bán lươn để kiếm tiền.

Họ muốn hỏi nhưng mà ngại mở miệng.

Thế nên mới mở miệng khuyên Giang Phúc Quốc một chút, từ đó mới bắt đầu lôi kéo làm quen.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.